Chapter 12
Chiều hôm đó, cả đám tụi nhỏ tụ tập ngoài sân, đang chơi đùa thì thấy Hương và Khải đứng nói chuyện, mặt mày căng thẳng. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều dừng lại, chăm chú nhìn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương khoanh tay trước ngực, giọng lạnh lùng: “Tại sao cậu lại giấu mình chuyện đó?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải lúng túng: “Mình chỉ không muốn cậu lo lắng thôi. Mình nghĩ...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương cắt ngang: “Nghĩ gì chứ? Cậu lúc nào cũng làm theo ý mình mà chẳng bao giờ nghĩ đến cảm giác của mình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải im lặng, rồi cúi đầu nói khẽ: “Mình xin lỗi, nhưng...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không cần xin lỗi nữa, Khải,” Hương ngắt lời, ánh mắt lạnh lẽo: “Chúng ta chia tay đi. Mình mệt rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải định nói gì đó, nhưng rồi chỉ thở dài, gật đầu: “Được. Nếu đó là điều cậu muốn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả đám nhìn theo, ai nấy đều im lặng. Hương quay lưng bước đi, mắt hơi đỏ. Khải đứng đó một lúc rồi cũng quay lưng, bước về hướng ngược lại. Tụi nhỏ không ai nói gì, chỉ nhìn nhau, rồi im lặng tiếp tục chơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện đó là chuyện gì, cả đám không biết, và tôi cũng thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị