chapter 1
-Sơn ơiiiiiii
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con Huyền xóm bên gọi tôi, tôi đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Kêu la cái gì? Có chuyện gì không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Không, tao gọi cho vui.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thằng Khải đang chơi đá bóng giật mình, thế là nó đứng hóng chuyện, mà xui rủi làm sao để rồi nó bị thằng Tân sút quả bóng vào ngay đầu. Nó ôm đầu chạy đi, vừa đi vừa la:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Thằng Tân, ngày mai tao đá thủng lưới mày 10 quả!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân đáp, giọng khiêu khích:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Tao thách mày đấy. Huyền cười khúc khích, nói tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Thôi, thôi, tao gọi mày đây, không phải để nghe tin cà khịa đâu. Mà có biết không, hôm qua ba tao làm món mực nhồi thịt ngon lắm, mày có muốn qua ăn chung không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lắc đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Hổng được, mẹ tao hứa chiều nay dẫn tao ra cái chợ Bà Chiểu mua sắm. Nghe nói có cá lóc nướng trui với bánh hỏi ngon cực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải trở lại, vẫn còn xoa đầu, rên rỉ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Ê, đừng quên cho tao ăn với nha, tao không chấp nhận cái món ăn của Huyền đâu, nhưng mà ba nó nấu thì được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân cười lớn, với vẻ mặt đắc thắng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Mà tao nghe nói mày không có cửa để đụng tới 10 quả đâu. Đừng có mơ mộng nha Khải!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải đặt tay lên hông, tự tin tuyên bố:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Mày mà có gan thì ra đây, thách đấu luôn đi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huyền nhìn hai thằng con trai, khoái chí:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Mọi người ơi, cứ như vậy mà đá, tới chiều còn sớm, nhưng bây giờ chắc cả đám đói hết rồi. Thôi, nếu không có gì thì mời mọi người chung vui với món mực nhồi thịt của ba tui nhen.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe đến món ăn, thằng Tân và Khải ngay lập tức quên mất chuyện đấu đá. Cả ba đứa theo chân Huyền sang nhà cô ấy, trong lòng phấn khởi. Mùi thơm nức của mực vừa nướng xong bay ra khiến chúng tôi không kiềm lòng được. Còn cả ba mẹ chúng tôi cũng được ba con huyền mời tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi bước vào nhà, Huyền cười hớn hở:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Mọi người thấy không? Đó là món đặc sản quê con ạ, về là được thưởng thức hương vị miền Tây luôn đó ạ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái mặt với giọng điệu giả trân của nó làm tôi khó ưa, thế mà mọi người cứ nghĩ nó ngoan, chán thật sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải đã đứng sẵn ở bàn ăn, mắt sáng rực nhìn đĩa mực. Huyền bưng đĩa mực nhồi ra, vừa đặt lên bàn, đã bị Khải chộp ngay.
Bình luận đoạn
Ăn quá nhanh quá nguy hiểm :)
Huyền vừa cười vừa nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Lấy nhanh quá, khéo không để cho tao một miếng nào đâu!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi ngồi quanh bàn, ăn mực nhồi, chuyện trò ồn ào, bật cười những câu chuyện xung quanh mình. Trong không khí vui vẻ ấy, đứa nào cũng quên hết ưu phiền, chỉ mong cho mỗi ngày trôi qua đều như thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (1)
Tuỳ chỉnh hiển thị
Ăn quá nhanh quá nguy hiểm :)