Truyện
Trước Sau

4.5

Sau mười năm, tông môn có một đệ tử mới gia nhập. Nàng ta là một người quấy rối vô lí. Tu đạo là để cứu nhân độ thế. Ấy vậy mà thấy người gặp nạn bất tỉnh, nàng ta lại đứng ra ngăn cản ta cứu người. Đúng là nữ nhân. Lòng dạ ích kỉ, nhỏ nhen. Kẻ không biết vì đại nghĩa thì dẫu tu thêm ngàn năm nữa cũng không phi thăng thành tiên được. Trong tông môn này, người độ lượng, diu dàng, và có dáng vẻ thần tiên nhất e rằng chỉ có Sương Giáng mà thôi.  

Bình luận đoạn
Sau mười năm, tông môn có một đệ tử mới gia nhập. Nàng ta là một người quấy rối vô lí. Tu đạo là để cứu nhân độ thế. Ấy vậy mà thấy người gặp nạn bất tỉnh, nàng ta lại đứng ra ngăn cản ta cứu người. Đúng là nữ nhân. Lòng dạ ích kỉ, nhỏ nhen. Kẻ không biết vì đại nghĩa thì dẫu tu thêm ngàn năm nữa cũng không phi thăng thành tiên được. Trong tông môn này, người độ lượng, diu dàng, và có dáng vẻ thần tiên nhất e rằng chỉ có Sương Giáng mà thôi.  

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta không muốn phí lời với người lòng dạ đen tối, chi li, nên đưa cô gái bị nạn đến thẳng chỗ Sương Giáng. Muội ấy nhìn ta, rồi nhìn cô gái trong lòng ta, thoáng chần chừ rồi mới cất lời. 

Bình luận đoạn
Ta không muốn phí lời với người lòng dạ đen tối, chi li, nên đưa cô gái bị nạn đến thẳng chỗ Sương Giáng. Muội ấy nhìn ta, rồi nhìn cô gái trong lòng ta, thoáng chần chừ rồi mới cất lời. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muội... không học y. Muội không cứu được.” 

Bình luận đoạn
“Muội... không học y. Muội không cứu được.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao cơ? Không cứu được là sao?” 

Bình luận đoạn
“Sao cơ? Không cứu được là sao?” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế huynh cũng tu đạo đấy, huynh có cứu được không?” Giọng nữ chua ngoa cắt ngang lời ta. 

Bình luận đoạn
“Thế huynh cũng tu đạo đấy, huynh có cứu được không?” Giọng nữ chua ngoa cắt ngang lời ta. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta quay lại thì thấy tam sư muội đi cùng với cửu sư muội vừa nhập môn đó. Ta nhíu mày. 

Bình luận đoạn
Ta quay lại thì thấy tam sư muội đi cùng với cửu sư muội vừa nhập môn đó. Ta nhíu mày. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đương nhiên là không. Ta có biết gì về y lí, đan dược đâu mà chữa.” 

Bình luận đoạn
“Đương nhiên là không. Ta có biết gì về y lí, đan dược đâu mà chữa.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế thì Sương Giáng sư tỉ cũng vậy thôi. Ngươi gắt với tỉ ấy làm gì?” Cửu sư muội kia lại nhanh nhảu đáp. 

Bình luận đoạn
“Thế thì Sương Giáng sư tỉ cũng vậy thôi. Ngươi gắt với tỉ ấy làm gì?” Cửu sư muội kia lại nhanh nhảu đáp. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giỏi lắm, không chỉ nhỏ nhen mà còn ngang ngược nữa. Sao tứ trưởng lão lại nhận một kẻ như vậy chứ? 

Bình luận đoạn
Giỏi lắm, không chỉ nhỏ nhen mà còn ngang ngược nữa. Sao tứ trưởng lão lại nhận một kẻ như vậy chứ? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Sương Giáng dịu dàng đỡ lời, “Người giỏi đan dược và y lí nhất tông môn là tứ trưởng lão. Chúng ta đưa người đến chỗ bà ấy đi.” 

Bình luận đoạn
Lúc này, Sương Giáng dịu dàng đỡ lời, “Người giỏi đan dược và y lí nhất tông môn là tứ trưởng lão. Chúng ta đưa người đến chỗ bà ấy đi.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muội nói có lí.” Ta lập tức nghe thấy tiếng cửu sư muội kia hừ lạnh. Nếu còn đứng đây nữa, có khi ta không nhịn được mà phạm phải tội sát hại đồng môn mất. “Ta lập tức đưa người đến đó.” 

Bình luận đoạn
“Muội nói có lí.” Ta lập tức nghe thấy tiếng cửu sư muội kia hừ lạnh. Nếu còn đứng đây nữa, có khi ta không nhịn được mà phạm phải tội sát hại đồng môn mất. “Ta lập tức đưa người đến đó.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi xem xét và bắt mạch, tứ trưởng lão bảo cô gái này không có vấn đề gì cả, cũng không bị mộng yêu quấy phá. Chắc kiệt sức do đi đường nên mới ngất xỉu thôi. Bà lấy một cấy kim châm dài, để châm vào huyệt nhân trung để cô ấy tỉnh lại. Kì diệu thay, kim châm mới đến gần huyệt, chưa chạm vào da thịt mà người đã tỉnh rồi. Có điều, chiếc vòng cổ của cô gái kia đồng thời phóng ra ám khí. Tứ trưởng lão thần thủ diệu toán hoá giải được. Quả nhiên, đến được bậc trưởng lão là người phi thường. 

Bình luận đoạn
Sau khi xem xét và bắt mạch, tứ trưởng lão bảo cô gái này không có vấn đề gì cả, cũng không bị mộng yêu quấy phá. Chắc kiệt sức do đi đường nên mới ngất xỉu thôi. Bà lấy một cấy kim châm dài, để châm vào huyệt nhân trung để cô ấy tỉnh lại. Kì diệu thay, kim châm mới đến gần huyệt, chưa chạm vào da thịt mà người đã tỉnh rồi. Có điều, chiếc vòng cổ của cô gái kia đồng thời phóng ra ám khí. Tứ trưởng lão thần thủ diệu toán hoá giải được. Quả nhiên, đến được bậc trưởng lão là người phi thường. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nào ngờ, cô gái kia vừa tỉnh dậy đã nhào đến ôm lấy ta, khóc lóc gọi, “Hạo Nhiên ca ca!” 

Bình luận đoạn
Nào ngờ, cô gái kia vừa tỉnh dậy đã nhào đến ôm lấy ta, khóc lóc gọi, “Hạo Nhiên ca ca!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, ta không thể không cảnh giác. Người này là ai? Sao lại biết tên ta? Nhìn động tác nhanh nhẹn ngay khi ám khí được bắn ra từ vòng cổ cho thấy cô gái này hẳn cũng là người tu đạo. Nhìn kĩ thì trên người cô ấy đeo toàn pháp bảo và pháp khí. Ta đây có người quen như vậy sao? 

Bình luận đoạn
Lúc này, ta không thể không cảnh giác. Người này là ai? Sao lại biết tên ta? Nhìn động tác nhanh nhẹn ngay khi ám khí được bắn ra từ vòng cổ cho thấy cô gái này hẳn cũng là người tu đạo. Nhìn kĩ thì trên người cô ấy đeo toàn pháp bảo và pháp khí. Ta đây có người quen như vậy sao? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hạo Nhiên ca ca!” Cô gái kia khóc, “Huynh không nhận ra muội nữa sao? Muội là thanh mai trúc mã của huynh đây. Hy Thiêm đây!” 

Bình luận đoạn
“Hạo Nhiên ca ca!” Cô gái kia khóc, “Huynh không nhận ra muội nữa sao? Muội là thanh mai trúc mã của huynh đây. Hy Thiêm đây!” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chợt, ta nghe tiếng phì cười phía sau. Quay lại thì thấy tam sư muội và vị cửu sư muội kia đang châu đầu vào nhau cười khẽ. Sương Giáng đứng bên cạnh vẫn giữ được vẻ nghiêm chỉnh, thanh tao. Đây mới chính là dáng vẻ người tu đạo nên có. 

Bình luận đoạn
Chợt, ta nghe tiếng phì cười phía sau. Quay lại thì thấy tam sư muội và vị cửu sư muội kia đang châu đầu vào nhau cười khẽ. Sương Giáng đứng bên cạnh vẫn giữ được vẻ nghiêm chỉnh, thanh tao. Đây mới chính là dáng vẻ người tu đạo nên có. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, tứ trưởng lão hắng giọng, kéo sự chú ý lại về mình. 

Bình luận đoạn
Lúc này, tứ trưởng lão hắng giọng, kéo sự chú ý lại về mình. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hy Thiêm cô nương” Bà dừng một chút, đưa nắm tay lên che miệng như đang ho, rồi mới tiếp lời. “Cô đã tỉnh thì không ngại nói cho ta biết cô nương đã gặp phải chuyện gì? Sao lại bất tỉnh ở tông môn chúng tôi?” 

Bình luận đoạn
“Hy Thiêm cô nương” Bà dừng một chút, đưa nắm tay lên che miệng như đang ho, rồi mới tiếp lời. “Cô đã tỉnh thì không ngại nói cho ta biết cô nương đã gặp phải chuyện gì? Sao lại bất tỉnh ở tông môn chúng tôi?” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hy Thiêm vẫn ôm ta chặt cứng, gỡ không ra được, chỉ xoay đầu lại trả lời. 

Bình luận đoạn
Hy Thiêm vẫn ôm ta chặt cứng, gỡ không ra được, chỉ xoay đầu lại trả lời. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta... ta nhớ Hạo Nhiên ca ca, nên vượt ngàn dặm đường đến gặp Hạo Nhiên ca ca.” 

Bình luận đoạn
“Ta... ta nhớ Hạo Nhiên ca ca, nên vượt ngàn dặm đường đến gặp Hạo Nhiên ca ca.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm! Chẳng hay... cô nương có hôn ước gì với đại đệ tử của chúng tôi không?” 

Bình luận đoạn
“Ừm! Chẳng hay... cô nương có hôn ước gì với đại đệ tử của chúng tôi không?” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tứ trưởng lão?” Ta ngạc nhiên buột miệng, liền nhận được một cái lườm sắc lẹm của bà. 

Bình luận đoạn
“Tứ trưởng lão?” Ta ngạc nhiên buột miệng, liền nhận được một cái lườm sắc lẹm của bà. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không... không có!” Hy Thiêm vừa nấc vừa trả lời. 

Bình luận đoạn
“Không... không có!” Hy Thiêm vừa nấc vừa trả lời. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu vậy, nam nữ thụ thụ bất thân.” Dưới ánh nhìn sắc bén của tứ trưởng lão, Hy Thiêm cô nương mới từ từ thả ta ra. “Để bà già này sắp xếp cho cô ở lại chỗ này để ta theo dõi mấy ngày rồi tiễn cô nương về.” 

Bình luận đoạn
“Nếu vậy, nam nữ thụ thụ bất thân.” Dưới ánh nhìn sắc bén của tứ trưởng lão, Hy Thiêm cô nương mới từ từ thả ta ra. “Để bà già này sắp xếp cho cô ở lại chỗ này để ta theo dõi mấy ngày rồi tiễn cô nương về.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ai có ý kiến gì trước sắp xếp của tứ trưởng lão nữa nên mọi người giải tán. Lúc đi ra ngoài, ta loáng thoáng nghe thấy tam sư muội và cửu sư muội lôi kéo Sương Giáng mà nói nhỏ. 

Bình luận đoạn
Không ai có ý kiến gì trước sắp xếp của tứ trưởng lão nữa nên mọi người giải tán. Lúc đi ra ngoài, ta loáng thoáng nghe thấy tam sư muội và cửu sư muội lôi kéo Sương Giáng mà nói nhỏ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tỉ biết không, trong sách y có ghi, tên dân gian của hy thiêm thảo là “cây cứt lợn”. Chắc cha mẹ cô ấy đặt tên xấu cho dễ nuôi.” 

Bình luận đoạn
“Tỉ biết không, trong sách y có ghi, tên dân gian của hy thiêm thảo là “cây cứt lợn”. Chắc cha mẹ cô ấy đặt tên xấu cho dễ nuôi.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có nơi còn gọi là “cỏ đĩ” nữa.” Đây là giọng của tam sư muội. “Muội thật sự không dám gọi tên cô ấy đâu. Muội không nhịn cười nổi mất.” 

Bình luận đoạn
“Có nơi còn gọi là “cỏ đĩ” nữa.” Đây là giọng của tam sư muội. “Muội thật sự không dám gọi tên cô ấy đâu. Muội không nhịn cười nổi mất.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta chỉ biết nhìn trời rồi nhanh chóng rời đi. Lòng dạ đàn bà chỉ biết chú ý những thứ vụn vặt.

Bình luận đoạn
Ta chỉ biết nhìn trời rồi nhanh chóng rời đi. Lòng dạ đàn bà chỉ biết chú ý những thứ vụn vặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!