Gió xuân mười năm một lần

Đang sáng tác

1
25
0
0

 ''Tựa Như Gió, Hóa Thành Yêu.''

Thuở niên thiếu cô không quá nổi bật, từ nhan sắc, học tập đều không có thành quả quá lớn nào.

Từng có người thích cô, nhưng cô lại giữ khoảng cách với người kia.

Từng khóc vì người ấy thích cô nhưng cô không thể đáp lại được tình cảm.

Cô ngồi cạnh một cậu bạn, cậu ấy lạnh lùng dường như sống khá khép kín. Nếu im lặng có thể biến thành những giọt nước, thì có lẽ cậu đây đã bỏ lại tới một đại dương xanh.

Vậy mà lần ấy cậu lại dỗ dành cô, dùng mọi cách trêu đùa để cô không còn khóc nữa.

Từ lần ấy giữa họ có sự liên kết đặc biệt...

"Cậu ấy chỉ có duy nhất một khuyết điểm, vừa chia tay người cũ liền tìm người mới."

Cậu tệ nhất nhưng lại tặng cô tình yêu tốt nhất.

-

Rất nhiều người hỏi cô coi trọng cậu ở điểm nào, cô chỉ có thể nói:

"Cậu ấy là duy nhất không coi trọng cậu ấy thì tôi nên coi trọng ai bây giờ?"

Đáng tiếc chính là bọn họ đều là những kẻ yêu thầm nhút nhát, mãi mãi cũng không biết được hy vọng xa vời của mình đã sớm có được. Thần tình yêu trước nay chỉ biết ưu ái những người dũng cảm khi yêu chứ không phải những người nhút nhát.

-

"Mùa hè bất tận này rốt cuộc không phải là mùa hè bất tận mà cậu ấy đã mang đến cho tôi."

"Người tôi chờ đợi không bao giờ đến."

-

Câu chủ đạo: Không phải vì tôi tự ti, cũng không phải vì tôi nhút nhát mới không dám đến gần cậu ấy. Mà bởi vì khoảng cách giữa tôi và cậu ấy vốn dĩ đã được định sẵn hai chữ 'đơn phương'.

Miêu tả: Cậu cả đời này sẽ mãi là của người tôi vì tôi đã chôn cậu vào tim mình rồi. Không nhất thiết phải ngược gió mà đi, nhưng nhất định phải hướng về phía mặt trời mà sống.

-

Trong những năm tháng thanh xuân đó, có vài người đã vô tình lướt ngang qua người con gái đã ở bên cạnh chúng ta lâu nay. Người con gái cho dù có chết trong lòng cả trăm lần cũng nhất quyết không thừa nhận tình yêu trong lòng. Cô ấy đứng quay đầu nhìn về phía chúng ta, đằng sau lưng là bầu trời tối tăm, là ánh trăng sáng huyền ảo, là biển cả mông mênh, là từng đợt sóng biển cuồn cuộn vỗ vào bờ mang theo hơi thở của niên thiếu. Cô ấy mỉm cười khi ở cạnh chúng ta, nụ cười của cô ấy lấp lánh dưới bầu trời đầy sao, bừng sáng cả một vùng biển bao la không rõ đường chân trời. Cô ấy rất hư nhưng đối với chúng ta lại rất ngoan. Cô ấy không nói một chữ yêu nhưng tất cả đều là yêu. Người con gái ấy, một người không cùng huyết thống nhưng lại luôn cầu mong với thần linh cầu ánh sáng dẫn lối đừng dập tắt đi ước mơ của chúng ta.

-

Cô dành cả năm tháng tuổi trẻ chỉ yêu 2 người duy nhất, cũng là 2 người duy nhất làm tổn thương cô

Nhưng đến cuối cùng chỉ có người thứ 2 là ở bên cạnh bù đắp cho cô

Cô quyết định dành cả thanh xuân để yêu cậu

Cuối cùng cô cũng biến thanh xuân của mình thành cậu ấy.

Một đời chỉ đủ để yêu một người.

-

Cậu của năm tháng thanh xuân đó làm tổn thương một người con gái đem cả gan ruột ra để yêu cậu

Đến lúc nhắm được thời cơ, nhẹ bước đến bù đắp từ từ mọi thứ

Cậu hỏi cô:''Cậu có tin vào phép màu không?''

Cô ấy chỉ nhìn cậu không nói gì.

Cậu cười nhẹ:''Cậu là phép màu của tôi.''

Cuối cùng cậu cũng đem cô biến thành căn cơ cả một đời khó quên.

Tình cảm ấy vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu

Nhà của cô là chốn về của cậu.

Cậu không biết nhiều điều.

Nhưng điều duy nhất cậu biết, chính là cô gái trước mặt cậu đây.

Cô ấy có thể lấy tất cả mọi thứ vì cậu.

Nhưng cũng có thể vứt tất cả mọi thứ vì cậu.

Cô ấy nói rằng:"Kiếp này vứt bỏ mọi thứ để được hết lòng yêu thương một mình cậu! Tất cả chỉ vì cậu."

Tuy em không phải người anh yêu đầu tiên, nhưng em chắc chắn sẽ làm anh yêu em mãi mãi.

-

''Cậu không cần gì hết, tôi yêu cậu chính là sức mạnh lớn nhất của cậu rồi.''

Ở thời khắc cậu đuổi theo cô, dường như cô cũng đang đuổi theo mùa hạ, một mùa hạ có sự tồn tại của đối phương. Thời thanh xuân ngắn ngủi thật nhưng trong thời thanh xuân đó chúng ta lại có nhau.

-

''Làm gì có ai chấp nhận anh chứ?''

''Có em.''

-

''Whisky không thể làm anh quên vị ngọt của môi em, ngay cả dùng thêm nó với khói trắng cũng không thể để ký ức ta trôi nhanh, chẳng biết khi không có nhau, anh sẽ như thế nào?''

-

"Sinh ra trong một gia đình giàu có, từ bé đã ngoan ngoãn vâng lời khiến người khác đau lòng, cô ấy là thiên sứ mà ông trời ban xuống nhưng không được đối đãi như một thiên sứ nên có."

-

''Nắm tay tôi công khai luôn à?''

''Ừ.''

''Lỡ áp lực dư luận quá cậu bỏ tôi thì sao?''

''Tôi dám nắm tay cậu trước thế giới thì không có lý do gì để bỏ cậu giữa biển người.''

''Bởi vì cậu dám nắm tay tôi trước thế giới nên tôi mới dám ở cạnh cậu giữa biển người.''

Khoảnh khắc đó cảm giác như ngàn nụ hôn trong bóng tối không bằng cái nắm tay công khai này vậy.

Vốn dĩ nghĩ chỉ là nhất thời. Thế nhưng chẳng ngờ lại thích nhiều đến thế.

Cuộc sống hóa ra thật kỳ diệu, những cảnh tượng tưởng chừng đã khuyết thiếu lại một lần nữa xuất hiện không bằng cách này thì bằng cách khác, như thể sự bồi thường muộn màng của ông trời vậy.


Thể loại

Lãng mạn

Chủ đề