Mặc Lâm nói tiếp: "Hôm chúng ta gặp lại nhau ở đồn cảnh sát, anh đã nhận ra em rất thiếu cảm giác an toàn, không thích ở cùng người lạ. Thế nên anh từng chút một lại gần, để em cảm thấy anh là người có thể tin tưởng, xây dựng cảm giác an toàn giữa em và anh, rồi em mới chịu để anh tiếp cận."
Cố Nguyên suy nghĩ về lời Mặc Lâm: "Thế em còn cứu được không?"
"Tất nhiên!" Mặc Lâm mỉm cười: "Bây giờ em có thể tưởng tượng mình trở lại năm bảy tuổi, lần đầu bước vào nhà tang lễ, đối diện với cái chết xa lạ và đầy sợ hãi."
Bàn tay to của Mặc Lâm nhẹ đặt lên sau gáy Cố Nguyên: "Nhưng bên cạnh em có một người vừa đẹp trai vừa dịu dàng ở bên, dù em có làm chuyện quá đáng thế nào, người đó cũng sẽ thu dọn hậu quả giúp em."
Cố Nguyên ngẩng lên nhìn Mặc Lâm: "Chuyện quá đáng nào cũng được sao?"
Mặc Lâm khẽ cười: "Tất nhiên, không tin thì thử xem!"
Cố Nguyên nghĩ một lát, rồi chỉ vào khu hoả táng: "Em muốn vào nhặt tro cốt, anh đi với em."
Mặc Lâm: "…"
-
Mọi người đều biết, sở trường lớn nhất của Mặc Lâm là phác họa chân dung tội phạm. Mà sở trường thứ hai là làm bác sĩ tâm lý riêng cho pháp y Cố.
Chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng Mặc Lâm rất thích chạy tới văn phòng của pháp y Cố, không chỉ khóa cửa, mà còn không cho ai vào.
Mặc Lâm: "Gần đây em còn bị chóng mặt không?"
Cố Nguyên: "Có."
Mặc Lâm: "Thường xuyên chứ?"
Cố Nguyên: "Cũng tạm."
Mặc Lâm: "Vậy thì phiền rồi."
Cố Nguyên: "Sao? Bệnh của em nặng hơn à?"
Mặc Lâm: "Không, là em yêu anh rồi."
Cố Nguyên: "Anh có biết mình đang làm gì không?"
Mặc Lâm ghé sát tai Cố Nguyên, khẽ cười: "Tất nhiên là... chữa bệnh cứu người."
Một người là pháp y mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng, kiên cường mà khô khan, một người là chuyên gia tâm lý tội phạm ngoài mặt phong lưu, tự nhận chưa bao giờ mất kiểm soát cảm xúc. Hai người tưởng chừng không thể giống nhau, lại có chung một điểm, rất khó bị tác động về mặt cảm xúc.
Cho đến khi họ gặp nhau. Sự cân bằng méo mó bị phá vỡ. Nhịp tim loạn nhịp, cảm xúc dao động... Tất cả như một ngọn lửa lớn, thiêu cháy xiềng xích trong tâm hồn.
Em chính là thuốc của tôi. Không có em ở bên, tôi sẽ thiếu đi tác nhân kích thích cần thiết để duy trì sự sống còn.
Một câu chuyện phá án và cứu rỗi lẫn nhau.
***
Cre bìa: Pinterest