Truyện
Trước Sau
Bà cháu Cửu · Ngọc Khánh · 7/17/2025 11:44:12 AM · 0 0

Ngoại truyện 2: Tính chuyện trăm năm

...Nghe hắn nói thế, ả cảm thấy ngài ngại làm sao ấy!

Bình luận đoạn
...Nghe hắn nói thế, ả cảm thấy ngài ngại làm sao ấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi...ngại lắm!

Bình luận đoạn
- Tôi...ngại lắm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngại đấy à? – Hắn cười khẩy trêu ả. - Nếu ngại thì chịu nằm rét đi nhé! Tôi đã hầu cô cho được như thế rồi còn gì? Và bây giờ thì cô còn chốn nào đâu để về nữa cơ chứ?

Bình luận đoạn
- Ngại đấy à? – Hắn cười khẩy trêu ả. - Nếu ngại thì chịu nằm rét đi nhé! Tôi đã hầu cô cho được như thế rồi còn gì? Và bây giờ thì cô còn chốn nào đâu để về nữa cơ chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thôi được, vậy...cho tôi nằm với!

Bình luận đoạn
- Thôi được, vậy...cho tôi nằm với!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cũng được thôi! Nhưng đừng có mà ngọ nguậy, có biết chửa?

Bình luận đoạn
- Cũng được thôi! Nhưng đừng có mà ngọ nguậy, có biết chửa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ả khẽ khàng nằm lại gần hắn, trùm một phần bao tải lên cho ấm. Trong thứ ánh sáng ít ỏi từ con đom đóm, ả nói thêm với hắn:

Bình luận đoạn
Ả khẽ khàng nằm lại gần hắn, trùm một phần bao tải lên cho ấm. Trong thứ ánh sáng ít ỏi từ con đom đóm, ả nói thêm với hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Lạ nhỉ, giờ thì tôi không thấy lạnh nữa rồi! Cám ơn anh!

Bình luận đoạn
- Lạ nhỉ, giờ thì tôi không thấy lạnh nữa rồi! Cám ơn anh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn mỉm cười, chỉ bảo:

Bình luận đoạn
Hắn mỉm cười, chỉ bảo:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nào cô ả, đi ngủ đi! Mai tôi sẽ đi tìm việc làm! Rồi còn cô, cô đi đâu được thì đi nhé!

Bình luận đoạn
- Nào cô ả, đi ngủ đi! Mai tôi sẽ đi tìm việc làm! Rồi còn cô, cô đi đâu được thì đi nhé!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Này, anh định đuổi tôi đấy ư? - Ả hãi hùng hỏi.

Bình luận đoạn
- Này, anh định đuổi tôi đấy ư? - Ả hãi hùng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ, thế cô muốn gì nào? – Hắn ngạc nhiên.

Bình luận đoạn
- Ơ, thế cô muốn gì nào? – Hắn ngạc nhiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi...ơ...tôi...

Bình luận đoạn
- Tôi...ơ...tôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thế cô muốn cái gì? Nói nhanh lên để tôi còn ngủ!

Bình luận đoạn
- Thế cô muốn cái gì? Nói nhanh lên để tôi còn ngủ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi...muốn ở cùng với anh cho đỡ khổ! Tôi không còn chốn về nữa rồi, anh đồng ý...cho tôi ở lại nhé? - Ả ngại ngần hỏi.

Bình luận đoạn
- Tôi...muốn ở cùng với anh cho đỡ khổ! Tôi không còn chốn về nữa rồi, anh đồng ý...cho tôi ở lại nhé? - Ả ngại ngần hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ, thế ra cô muốn...

Bình luận đoạn
- Ơ, thế ra cô muốn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lân ngỡ ngàng bật dậy.

Bình luận đoạn
Lân ngỡ ngàng bật dậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Phải, tôi muốn... làm vợ anh! - Ả nói lại.

Bình luận đoạn
- Phải, tôi muốn... làm vợ anh! - Ả nói lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lân không hề nghe nhầm. Cô ả Thoa này nói ả ta muốn làm vợ của hắn. Hắn quá đỗi bất ngờ.

Bình luận đoạn
Lân không hề nghe nhầm. Cô ả Thoa này nói ả ta muốn làm vợ của hắn. Hắn quá đỗi bất ngờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao cơ? Cô bị điên rồi à? - Hắn đứng dậy la lên.

Bình luận đoạn
- Sao cơ? Cô bị điên rồi à? - Hắn đứng dậy la lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, tôi không hề bị điên! - Giọng ả run run.

Bình luận đoạn
- Không, tôi không hề bị điên! - Giọng ả run run.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thế... Sao cô... sao cô lại muốn như vậy?

Bình luận đoạn
- Thế... Sao cô... sao cô lại muốn như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bây giờ, tôi chẳng còn chốn nào để trở về nữa. Thầy u tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi, bà con họ hàng cũng biết chuyện nhà tôi là như thế nào, chắc chắn họ cũng sẽ không chứa chấp tôi! Nếu anh không cho tôi ở lại sống cùng với anh, thì chắc tôi chỉ có lao đầu vào chết mà thôi!

Bình luận đoạn
- Bây giờ, tôi chẳng còn chốn nào để trở về nữa. Thầy u tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi, bà con họ hàng cũng biết chuyện nhà tôi là như thế nào, chắc chắn họ cũng sẽ không chứa chấp tôi! Nếu anh không cho tôi ở lại sống cùng với anh, thì chắc tôi chỉ có lao đầu vào chết mà thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn im lặng nghe ả nói. Lời lẽ của ả cũng hợp tình hợp lý ở chỗ giờ ả chẳng còn chốn dung thân nào. Nhưng...

Bình luận đoạn
Hắn im lặng nghe ả nói. Lời lẽ của ả cũng hợp tình hợp lý ở chỗ giờ ả chẳng còn chốn dung thân nào. Nhưng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng mà... Cô đã hiểu hết gì về tôi đâu mà đòi muốn lấy tôi? Cô có biết hay không? Tôi là một thằng cha Lân nghiện rượu, một đứa con bất hiếu với mẹ già. Vì tôi, tôi đã khiến cụ phải khốn khổ. Cụ đã hết lòng nuôi dưỡng tôi, vậy mà tôi... tôi lại phụ công ơn của cụ ấy! Tóm lại, tôi là một thằng cha chẳng được tích sự gì cả! Tôi nghĩ, cô chỉ nên ở lại đây vài ngày rồi đi đi, tìm kiếm một nghề nào mà làm ăn sinh sống, rồi lấy một kẻ khác tử tế hơn tôi! Cô mà lấy tôi thì chắc tôi sẽ hại đời cô mất!

Bình luận đoạn
- Nhưng mà... Cô đã hiểu hết gì về tôi đâu mà đòi muốn lấy tôi? Cô có biết hay không? Tôi là một thằng cha Lân nghiện rượu, một đứa con bất hiếu với mẹ già. Vì tôi, tôi đã khiến cụ phải khốn khổ. Cụ đã hết lòng nuôi dưỡng tôi, vậy mà tôi... tôi lại phụ công ơn của cụ ấy! Tóm lại, tôi là một thằng cha chẳng được tích sự gì cả! Tôi nghĩ, cô chỉ nên ở lại đây vài ngày rồi đi đi, tìm kiếm một nghề nào mà làm ăn sinh sống, rồi lấy một kẻ khác tử tế hơn tôi! Cô mà lấy tôi thì chắc tôi sẽ hại đời cô mất!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà ả vẫn lắc đầu:

Bình luận đoạn
Vậy mà ả vẫn lắc đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, không được! Tôi không biết phải đi đâu giờ này cả! Anh thử nhìn lại tôi xem. Một con ả cũng chẳng làm được trò trống gì, thì có ai tử tế mà chấp nhận lấy tôi hay không? Cầu xin anh, hãy thương tình... Tôi thấy anh là một người tử tế lắm mà, anh Lân! Tôi thấy anh đâu có phải là kẻ vô tích sự! Giờ anh đã hoàn lương, ăn năn hối cải, vậy tại sao tôi lại không thể chấp nhận được anh chứ?

Bình luận đoạn
- Không, không được! Tôi không biết phải đi đâu giờ này cả! Anh thử nhìn lại tôi xem. Một con ả cũng chẳng làm được trò trống gì, thì có ai tử tế mà chấp nhận lấy tôi hay không? Cầu xin anh, hãy thương tình... Tôi thấy anh là một người tử tế lắm mà, anh Lân! Tôi thấy anh đâu có phải là kẻ vô tích sự! Giờ anh đã hoàn lương, ăn năn hối cải, vậy tại sao tôi lại không thể chấp nhận được anh chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lân nghe ả nói, im lặng suy ngẫm hồi lâu rồi lên tiếng:

Bình luận đoạn
Lân nghe ả nói, im lặng suy ngẫm hồi lâu rồi lên tiếng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, tôi đâu phải là một kẻ tử tế! Tôi là một thằng cha tồi! Tôi không xứng đáng!

Bình luận đoạn
- Không, tôi đâu phải là một kẻ tử tế! Tôi là một thằng cha tồi! Tôi không xứng đáng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy sao? - Ả lại nói. - Nếu quả thực như thế, thì chắc cũng chẳng có cô nào thèm lấy anh, chỉ trừ... tôi. Tôi thương anh thật lòng mà, anh Lân! Mong anh hãy chấp nhận lấy!

Bình luận đoạn
- Vậy sao? - Ả lại nói. - Nếu quả thực như thế, thì chắc cũng chẳng có cô nào thèm lấy anh, chỉ trừ... tôi. Tôi thương anh thật lòng mà, anh Lân! Mong anh hãy chấp nhận lấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lân tỏ ra thương cảm, nước mắt hắn đã trào ra. Lại thêm một hồi rất lâu, cả hai người im lặng nhìn nhau. Thế rồi hắn nói:

Bình luận đoạn
Lân tỏ ra thương cảm, nước mắt hắn đã trào ra. Lại thêm một hồi rất lâu, cả hai người im lặng nhìn nhau. Thế rồi hắn nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi chỉ sợ sau này cô phải chịu nhiều đau khổ thôi. Nhưng nếu cô đồng ý thì... Được rồi, hãy sống với nhau vài ngày xem sao. Khi nào có được tiền, thì tôi sẽ mua sính lễ hỏi cưới cô!

Bình luận đoạn
- Tôi chỉ sợ sau này cô phải chịu nhiều đau khổ thôi. Nhưng nếu cô đồng ý thì... Được rồi, hãy sống với nhau vài ngày xem sao. Khi nào có được tiền, thì tôi sẽ mua sính lễ hỏi cưới cô!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thoa nghe vậy, ả cũng run run rồi bật khóc vì mừng rỡ. Ả ôm lấy hắn vào lòng, nói:

Bình luận đoạn
Thoa nghe vậy, ả cũng run run rồi bật khóc vì mừng rỡ. Ả ôm lấy hắn vào lòng, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh Lân, cảm ơn anh rất nhiều! Tôi sẽ không bao giờ quên ơn anh đã giúp tôi!

Bình luận đoạn
- Anh Lân, cảm ơn anh rất nhiều! Tôi sẽ không bao giờ quên ơn anh đã giúp tôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứng trước mặt hắn là một người hảo tâm. Ông ta bảo hắn:

Bình luận đoạn
Đứng trước mặt hắn là một người hảo tâm. Ông ta bảo hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh Lân, anh cần một nghề nghiệp ổn định phải không?

Bình luận đoạn
- Anh Lân, anh cần một nghề nghiệp ổn định phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi... chỉ muốn ở nhà ông nghỉ một chút thôi!

Bình luận đoạn
- Tôi... chỉ muốn ở nhà ông nghỉ một chút thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhà anh ở gần sông đúng không? – Ông ta nói rành rành như tỏ ra ông ta có hiểu biết nhiều vậy. – Thế nên, anh rất tiện cho cái nghề lái buôn đấy! Mà làm nghề đấy là sẽ kha khá hơn được đấy!

Bình luận đoạn
- Nhà anh ở gần sông đúng không? – Ông ta nói rành rành như tỏ ra ông ta có hiểu biết nhiều vậy. – Thế nên, anh rất tiện cho cái nghề lái buôn đấy! Mà làm nghề đấy là sẽ kha khá hơn được đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vâng...tôi...

Bình luận đoạn
- Vâng...tôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn còn e dè, thì ông ta đã bảo:

Bình luận đoạn
Hắn còn e dè, thì ông ta đã bảo:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nào, đi theo tôi, để tôi chỉ cho một con thuyền tốt, tôi sẽ mua hộ anh, coi như tặng anh để anh làm nghề lái buôn nhá! Không có nghề nghiệp thì anh sẽ định sống sao đây?

Bình luận đoạn
- Nào, đi theo tôi, để tôi chỉ cho một con thuyền tốt, tôi sẽ mua hộ anh, coi như tặng anh để anh làm nghề lái buôn nhá! Không có nghề nghiệp thì anh sẽ định sống sao đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đành phải dò bước đi theo ông ta. Ông ta đến chỗ xưởng mộc nọ, đòi mua một chiếc thuyền vừa phải nhưng cần chắc chắn, tốt và bền. Ông chủ xưởng mộc gật đầu, lát sau, ông ta bê ra một chiếc thuyền mộc vừa phải tuyệt đẹp. Hắn nhìn mãi mà không chán. Từ khi sanh ra đời, hắn chưa bao giờ được thấy một con thuyền tốt đến thế.

Bình luận đoạn
Hắn đành phải dò bước đi theo ông ta. Ông ta đến chỗ xưởng mộc nọ, đòi mua một chiếc thuyền vừa phải nhưng cần chắc chắn, tốt và bền. Ông chủ xưởng mộc gật đầu, lát sau, ông ta bê ra một chiếc thuyền mộc vừa phải tuyệt đẹp. Hắn nhìn mãi mà không chán. Từ khi sanh ra đời, hắn chưa bao giờ được thấy một con thuyền tốt đến thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thuyền tốt thế này thì đi lái buôn đương nhiên là được rồi!” – Hắn nghĩ thầm.

Bình luận đoạn
“Thuyền tốt thế này thì đi lái buôn đương nhiên là được rồi!” – Hắn nghĩ thầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người hảo tâm trả tiền cho ông chủ xương mộc, rồi quay lại bảo hắn:

Bình luận đoạn
Người hảo tâm trả tiền cho ông chủ xương mộc, rồi quay lại bảo hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh chịu khó vác về nhà đi, tuy nặng nhưng chớ để xây xước hỏng thuyền, nếu đi trên sông có thể bị tai nạn, thương tích đấy! Thôi, tôi đi đây!

Bình luận đoạn
- Anh chịu khó vác về nhà đi, tuy nặng nhưng chớ để xây xước hỏng thuyền, nếu đi trên sông có thể bị tai nạn, thương tích đấy! Thôi, tôi đi đây!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ trước đến nay, hắn chẳng quen cảm ơn ai. Nhưng từ miệng hắn thốt ra một tiếng khó nói:

Bình luận đoạn
Từ trước đến nay, hắn chẳng quen cảm ơn ai. Nhưng từ miệng hắn thốt ra một tiếng khó nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cảm...cảm ơn ông! Tôi sẽ không thể quên ơn ông được đâu, dù có xuống suối vàng đi chăng nữa!

Bình luận đoạn
- Cảm...cảm ơn ông! Tôi sẽ không thể quên ơn ông được đâu, dù có xuống suối vàng đi chăng nữa!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn khó nhọc vác chiếc thuyền về nhà với sự giúp đỡ của hai tên trai tráng khác – hành xóm của hắn, tuy nghèo khổ nhưng rất thân thiện và hay lam hay làm. Hắn vác chiếc thuyền ra một góc sân để cho gọn, rồi gõ của gọi:

Bình luận đoạn
Hắn khó nhọc vác chiếc thuyền về nhà với sự giúp đỡ của hai tên trai tráng khác – hành xóm của hắn, tuy nghèo khổ nhưng rất thân thiện và hay lam hay làm. Hắn vác chiếc thuyền ra một góc sân để cho gọn, rồi gõ của gọi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mình ơi! Tôi về rồi đây! Mình ơi!

Bình luận đoạn
- Mình ơi! Tôi về rồi đây! Mình ơi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ả vợ hắn đang ở dưới căn bếp thiếu điều kiện để chuẩn bị nấu ăn, chẳng hay là ả mới đi chợ về, mua được in ít đồ tươi ngon. Thấy tiếng gọi cửa của hắn, ả vội chạy ra mở cửa.

Bình luận đoạn
Ả vợ hắn đang ở dưới căn bếp thiếu điều kiện để chuẩn bị nấu ăn, chẳng hay là ả mới đi chợ về, mua được in ít đồ tươi ngon. Thấy tiếng gọi cửa của hắn, ả vội chạy ra mở cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mình về rồi đấy à? - Ả vợ hỏi nhỏ.

Bình luận đoạn
- Mình về rồi đấy à? - Ả vợ hỏi nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ờ, tôi vừa mới vớ được một con thuyền nho nhỏ của một ông lạ mặt hảo tâm cho đấy, với lại đang định đi làm nghề lái buôn đây! Dù sao thì nhà ta cùng ven sông cơ mà! – Hắn vui vẻ đáp. – Thế hôm nay, mình mua được cái gì cho tôi ăn đây nào?

Bình luận đoạn
- Ờ, tôi vừa mới vớ được một con thuyền nho nhỏ của một ông lạ mặt hảo tâm cho đấy, với lại đang định đi làm nghề lái buôn đây! Dù sao thì nhà ta cùng ven sông cơ mà! – Hắn vui vẻ đáp. – Thế hôm nay, mình mua được cái gì cho tôi ăn đây nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nào cơm, cá, thịt với rau này! - Ả ta xòe tay ra đếm. – Thế thì vừa lòng mình chưa?

Bình luận đoạn
- Nào cơm, cá, thịt với rau này! - Ả ta xòe tay ra đếm. – Thế thì vừa lòng mình chưa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nghe xong liền hạnh phúc xoa đầu ả:

Bình luận đoạn
Hắn nghe xong liền hạnh phúc xoa đầu ả:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mua được ngần ấy là đủ no rồi đó mình! Không cần mua thêm làm chi cho mệt nữa!

Bình luận đoạn
- Mua được ngần ấy là đủ no rồi đó mình! Không cần mua thêm làm chi cho mệt nữa!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, hắn bước vào ngôi nhà, nhìn lại một lượt: Vợ chồng hắn đã mua được vài đồ dùng cần thiết để sống qua ngày trong ngôi nhà hoang này, ví dụ như cái nồi cũ, củi than hoặc một cái võng thô sơ đều có cả. Rồi trên cái kệ bằng tre cũ kĩ để chồng bát đĩa sứ ẩm mốc, mặc dù ả vợ của hắn luôn luôn chú ý lau cho thật kĩ lắm. Hắn đều cho ngần ấy là đủ. Thi thoảng thì hắn cũng mua được một vài chai rượu về uống, nhưng ả vợ hắn không thèm can ngăn gì cả. Có những lúc, ả còn phải chịu bị hắn mắng mỏ cho thậm tệ vì chỉ mua được thứ này thứ nọ, rồi không quét tước nhà cho sạch,... Nhưng chỉ có mỗi hai người ả với nhau, nên cả ả và hắn đều thương nhau thắm thiết, không muốn chia tay nhau đi đâu nữa cả.

Bình luận đoạn
Nói xong, hắn bước vào ngôi nhà, nhìn lại một lượt: Vợ chồng hắn đã mua được vài đồ dùng cần thiết để sống qua ngày trong ngôi nhà hoang này, ví dụ như cái nồi cũ, củi than hoặc một cái võng thô sơ đều có cả. Rồi trên cái kệ bằng tre cũ kĩ để chồng bát đĩa sứ ẩm mốc, mặc dù ả vợ của hắn luôn luôn chú ý lau cho thật kĩ lắm. Hắn đều cho ngần ấy là đủ. Thi thoảng thì hắn cũng mua được một vài chai rượu về uống, nhưng ả vợ hắn không thèm can ngăn gì cả. Có những lúc, ả còn phải chịu bị hắn mắng mỏ cho thậm tệ vì chỉ mua được thứ này thứ nọ, rồi không quét tước nhà cho sạch,... Nhưng chỉ có mỗi hai người ả với nhau, nên cả ả và hắn đều thương nhau thắm thiết, không muốn chia tay nhau đi đâu nữa cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, hắn lại làm cái nghề lái buôn, nên thường thường đến tối muộn, hắn mới về nhà. Ả vợ hắn hay làm đồ ăn sẵn cho hắn lên đường đi buôn. Rồi hắn làm ăn được khấm khá, nên cuộc sống của hắn và ả trở nên được ổn định hơn rất nhiều.

Bình luận đoạn
Sau đó, hắn lại làm cái nghề lái buôn, nên thường thường đến tối muộn, hắn mới về nhà. Ả vợ hắn hay làm đồ ăn sẵn cho hắn lên đường đi buôn. Rồi hắn làm ăn được khấm khá, nên cuộc sống của hắn và ả trở nên được ổn định hơn rất nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy nhiên, vì hay đi lái buôn nên hắn vẫn đổi tiền lấy rượu về uống, rồi hắn lại nghiện như năm xưa. Chẳng hiểu mô tê thế nào mà ả vợ của hắn cũng chẳng hề hay biết là hắn lại lao vào nghiện rượu như năm nào hắn vẫn còn ở với mẹ già.

Bình luận đoạn
Tuy nhiên, vì hay đi lái buôn nên hắn vẫn đổi tiền lấy rượu về uống, rồi hắn lại nghiện như năm xưa. Chẳng hiểu mô tê thế nào mà ả vợ của hắn cũng chẳng hề hay biết là hắn lại lao vào nghiện rượu như năm nào hắn vẫn còn ở với mẹ già.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có hôm nọ, biết hắn phải lên đường đi lái buôn ở xa, ả vợ hắn chuẩn bị cho hắn thật nhiều đồ ăn, rồi tiễn hắn đi buôn.

Bình luận đoạn
Có hôm nọ, biết hắn phải lên đường đi lái buôn ở xa, ả vợ hắn chuẩn bị cho hắn thật nhiều đồ ăn, rồi tiễn hắn đi buôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mình cứ đợi đấy, mai tôi mới về được, ở nhà tự lo cho mình đi nha mình, còn tôi thì chớ phải lo đâu!

Bình luận đoạn
- Mình cứ đợi đấy, mai tôi mới về được, ở nhà tự lo cho mình đi nha mình, còn tôi thì chớ phải lo đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả thật, hắn đi lái buôn rất xa, phải ngồi trú trong thuyền, đi sống rất mệt và tắm dưới ánh nắng gay gắt, hắn không làm sao chịu được. Thỉnh thoảng, hắn chửi rủa ông Giời cho đỡ khổ, đỡ nhục.

Bình luận đoạn
Quả thật, hắn đi lái buôn rất xa, phải ngồi trú trong thuyền, đi sống rất mệt và tắm dưới ánh nắng gay gắt, hắn không làm sao chịu được. Thỉnh thoảng, hắn chửi rủa ông Giời cho đỡ khổ, đỡ nhục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khách ở làng xa hôm đó của hắn là hai tên xa lạ, hai gã đó cũng là những kẻ nát rượu giống hắn.

Bình luận đoạn
Khách ở làng xa hôm đó của hắn là hai tên xa lạ, hai gã đó cũng là những kẻ nát rượu giống hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa mới dừng chân ở ngôi làng ấy, hắn cảm thấy thật quen quen khác lạ. Hắn cảm giác:

Bình luận đoạn
Vừa mới dừng chân ở ngôi làng ấy, hắn cảm thấy thật quen quen khác lạ. Hắn cảm giác:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có lẽ, đây là ngôi làng gần quê hương của ta! Chi bằng khi gặp khách thì hỏi họ giùm!

Bình luận đoạn
- Có lẽ, đây là ngôi làng gần quê hương của ta! Chi bằng khi gặp khách thì hỏi họ giùm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn vừa tháo cái nón xuống thì cũng đương lúc, hai kẻ nát rượu cũng hay đến. Hai gã đó lần lượt tên là Ung và Hên.

Bình luận đoạn
Hắn vừa tháo cái nón xuống thì cũng đương lúc, hai kẻ nát rượu cũng hay đến. Hai gã đó lần lượt tên là Ung và Hên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trao đổi, buôn bán một hồi lâu, cuối cùng thì hắn mới ấp úng hỏi hai kẻ lạ mặt:

Bình luận đoạn
Trao đổi, buôn bán một hồi lâu, cuối cùng thì hắn mới ấp úng hỏi hai kẻ lạ mặt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Này hai anh, ờm...

Bình luận đoạn
- Này hai anh, ờm...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh muốn hỏi chúng tui cái gì?

Bình luận đoạn
- Anh muốn hỏi chúng tui cái gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Các anh có biết một ngôi làng nào ở gần đây mà không có địa chủ không?

Bình luận đoạn
- Các anh có biết một ngôi làng nào ở gần đây mà không có địa chủ không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À? Cái làng nào mà không có địa chủ á? – Ung mặt ngơ ngơ hỏi lại. Nhưng hắn bị Hên – bạn thân của hắn hích vào vai. Hên đành trả lời thay:

Bình luận đoạn
- À? Cái làng nào mà không có địa chủ á? – Ung mặt ngơ ngơ hỏi lại. Nhưng hắn bị Hên – bạn thân của hắn hích vào vai. Hên đành trả lời thay:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có, tui biết, nhưng anh phải về nhà tụi tui nghỉ nhờ đã, rồi tụi tui chỉ đường tới cho?

Bình luận đoạn
- Có, tui biết, nhưng anh phải về nhà tụi tui nghỉ nhờ đã, rồi tụi tui chỉ đường tới cho?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mà các anh này, các anh có quen một ai tên là Lân năm xưa không?

Bình luận đoạn
- Mà các anh này, các anh có quen một ai tên là Lân năm xưa không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tên lái buôn lại bẽn lẽn hỏi.

Bình luận đoạn
- Tên lái buôn lại bẽn lẽn hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ung bảo hắn:

Bình luận đoạn
Ung bảo hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh hỏi tụi tui cái đó làm chi?

Bình luận đoạn
- Anh hỏi tụi tui cái đó làm chi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ờm, thì tôi là Lân đây còn gì? Năm xưa tôi có ở một cái làng không có địa chủ đấy! – Tên lái buôn đáp.

Bình luận đoạn
- Ờm, thì tôi là Lân đây còn gì? Năm xưa tôi có ở một cái làng không có địa chủ đấy! – Tên lái buôn đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hên trả lời Lân:

Bình luận đoạn
Hên trả lời Lân:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À... Tôi có nghe người ta nói đến, nhất là cái mụ bán cá đầu chợ nọ, cái mụ mà hay nói nhiều với cô khách quen của mụ ấy đấy.

Bình luận đoạn
- À... Tôi có nghe người ta nói đến, nhất là cái mụ bán cá đầu chợ nọ, cái mụ mà hay nói nhiều với cô khách quen của mụ ấy đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có, tôi biết cái mụ đấy! – Lân đáp. – Thôi, mà các anh đưa tôi về nhà các anh giùm đi!

Bình luận đoạn
- Có, tôi biết cái mụ đấy! – Lân đáp. – Thôi, mà các anh đưa tôi về nhà các anh giùm đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Rồi, được rồi! - Ung và Hên đành phải thở dài đồng ý. – Nhưng chớ quấy rầy chúng tui đấy nhá, anh bạn!

Bình luận đoạn
- Rồi, được rồi! - Ung và Hên đành phải thở dài đồng ý. – Nhưng chớ quấy rầy chúng tui đấy nhá, anh bạn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện gì sau đó xảy ra với Lân thì hẳn ai cũng đã biết được...

Bình luận đoạn
Chuyện gì sau đó xảy ra với Lân thì hẳn ai cũng đã biết được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!