CHƯƠNG 80
Ánh trăng lạnh như băng sương, đêm sâu tựa mực đậm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khoảng cách này nhìn lên, vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đêm khuya vẫn lạnh lẽo và vắng vẻ như thường lệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng trăng dù có cao đến đâu, cũng không cao hơn trời, dù cô có ở bao xa, cũng không ra khỏi nỗi nhớ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhắc tới người ấy, Dương Tiễn thoáng có thể nghĩ ngay đến màu tóc mượt mà hơn bất cứ tấm vải quý nào được dệt nên bởi những nàng tiên chịu trách nhiệm thêu dệt, nhớ đến đến ánh mắt và nụ cười tinh khiết ấy, và không hiểu sao, anh yêu thích nét cười của người thương biết bao, nó không đơn thuần chỉ là sự mờ nhạt của tuyết trắng, mà còn là sự dịu dàng của ánh trăng sáng bừng trên bầu trời đêm, là nét trong vắt của dòng suối khẽ lắt qua từng khe đá trong rừng xanh sâu thẳm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn trước mặt thì là một bờ biển kéo dài vạn dặm đang ngủ yên trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực sự rất giống như tình cảnh trước đây vậy, chỉ có điều, mọi thứ đã khác xưa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân, người lại ngắm trăng nữa rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thói quen một khi đã hình thành thì khó mà buông bỏ được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không bị câu nói kia làm cho giật mình, anh chỉ mỉm cười, tay xoa đầu Hao Thiên Khuyển kế bên, chậm rãi nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đến cả ngươi cũng nói như vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó gật gù tỏ vẻ hiểu ý, nhưng rồi sau đó lại che miệng cười khúc khích liên tục làm cho người bên cạnh khó hiểu nhìn sang
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi cười cái gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển cố nén cười, hài hước nói "Chủ nhân, ta cười là vì nhớ lại chuyện cũ mà thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện cũ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân, người quên rồi sao? Đừng nói là trong cuộc chiến Thương Trụ, ngay cả sau khi đã trở thành Thần Công Lý, dẫu cho người có che giấu kĩ lưỡng thế nào, thì mỗi khi có dịp trăng tròn, người đều luôn ngẩng đầu mà ngắm nhìn trăng sáng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghe vậy, có chút chột dạ mà nghiêng đầu, trong lòng không hiểu vì sao bản thân đã kín đáo như vậy mà vẫn bị người khác phát hiện được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Song, suy nghĩ lại, hẳn không có gì bất ngờ bởi Hao Thiên Khuyển là người luôn ở bên cạnh anh từ đó đến nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như nó không biết thì còn ai có thể biết được chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng những điều đó, giờ đây anh chẳng muốn bận tâm nữa. Lúc này, anh đưa tay ra, cố gắng đón lấy ánh trăng xinh đẹp ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng Dương Tiễn, Hằng Nga còn hơn cả máu thịt của mình, là viên ngọc quý trong tay, là ánh sáng dịu dàng trong tim. Có một sự thật rằng, anh không hề để tâm đến chức quan hay phú quý sẽ được ban thưởng nếu phạt Trụ thành công, anh đánh bại bọn chúng không chỉ vì Tam Giới, mà còn vì nàng tiên của chính mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn anh yêu thương chúng sinh trong ba cõi, thì anh liền yêu thương Tam Giới. Hằng Nga muốn anh giữ lại một mặt trời, vậy thì anh không đuổi cùng giết tận mặt trời cuối cùng nữa. Cô muốn Dương Tiễn đưa Nhược Thủy lên trời để cứu vớt dân chúng khỏi nạn lũ lụt, thế thì anh không chút chần chừ mà làm theo lời cô nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn anh sống tiếp, vậy thì bản thân nhất định sẽ sống thật tốt và khỏe mạnh. Cô muốn chính mình phải chịu trách nhiệm với Tam công chúa, anh cũng bằng lòng gánh lấy phần trách nhiệm lẽ ra có thể đền đáp bằng một cách khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần là việc nàng muốn ta làm, Dương Tiễn đều sẽ cố gắng hết sức để làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan trọng hơn, anh làm những việc đó mà không cầu báo đáp, cũng chưa từng nói với Hằng Nga rằng mình đã làm gì hay hy sinh bao nhiêu vì cô. Bởi Dương Tiễn luôn ghi nhớ một điều rằng, trong khoảng thời gian tịnh dưỡng ở Quảng Hàn Cung, chính Hằng Nga đã nói với bản thân:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẫu thân của ngươi không sai, tình yêu không phải ham muốn. Yêu và dục là hai điều khác nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tình yêu là cho đi, còn ham muốn là đòi lấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giờ đây ngẫm lại, khoảng thời gian dưỡng thương trong Quảng Hàn Cung chính là một trong những quãng thời gian hiếm hoi mà anh toàn tâm toàn ý vui vẻ như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và vì Dương Tiễn lúc đó biết mình đã thực sự phải lòng Hằng Nga, mà theo như cô nói "Yêu là cho đi", cho nên anh khi đó cho rằng sẽ vĩnh viễn không tính toán những gì mình đã làm vì cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đến khi có được trái tim của Hằng Nga, có được sự chân thành nơi cô, Dương Tiễn mới phát giác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mình cũng như những phàm nhân khác mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẫm lại thì, trong vô số những lời nói sai trái của Vương Mẫu nương nương, ít nhất có một điều mà giờ soi chiếu với bản thân hóa ra lại là chính xác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Một khi mong ước ban đầu của bản thân được thành toàn thì sẽ nảy sinh ra một ham muốn khác, cứ như thế mà tiếp diễn như một vòng luẩn quẩn vô hạn. Lòng tham con người là một hố sâu không đáy, không cách nào lấp được và đừng mong nghĩ đến chuyện ngừng lại, bởi đó đã là bản chất, là thứ mà ai sinh ra cũng đã có."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mấy ai nghĩ tới, ngay cả thần tiên là Nhị Lang Thần đây cũng đã dành một tình cảm đầy dục vọng và khao khát đối với Hằng Nga, và từ lúc nó được cho phép đã ngày càng tăng chứ chẳng hề giảm bớt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng đối với vạn vật đều dịu dàng như nhau, chiếu sáng khắp mọi ngóc ngách của thế gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh lại ích kỷ mà khao khát trăng sáng chỉ thuộc về một mình bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn lấy từ cổ áo phủ đầy bụi ra một chiếc túi gấm thêu hoa văn song thỏ. Bên trong là bùa hộ thân mà cô đặc biệt làm cho anh. Đây là vật Hằng Nga đích thân buộc vào chính mình trước lúc chia xa. Khi may quần áo mới cho anh, cô đã dùng vải thừa để làm chiếc túi gấm này, cẩn thận khâu kín bùa hộ thân và gửi gắm những nỗi niềm nhung nhớ vào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là thứ gọi là "bùa hộ thân" ấy lại giống hệt như việc một người thê tử làm cho phu quân của mình đã cho thấy Hằng Nga không thể yên tâm về anh và Dương Tiễn – bằng nào cách nào đó, dù đã trấn an cô nhiều lần và đưa ra nhiều lời cam đoan vẫn luôn có thể khiến cô không ngừng lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cúi đầu mà nhìn đồ vật nhỏ bé trong tay, trên túi gấm là hai chú thỏ ngọc quấn quýt bên nhau. Dương Tiễn bất chấp ở đây còn có người khác, không chút chần chừ đưa nó lên mũi, nhắm mắt lại, hít sâu hương quế thơm ngọt của cô ở bên trong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là nguồn động lực sức mạnh lớn nhất giúp anh tiếp tục kiên trì và ngăn cản anh bay về núi Hoa Sơn hoặc Quán Giang Khẩu chỉ để ôm cô một cái – một hành động mà anh tin rằng Hằng Nga và Dương Thiền chắc chắn sẽ nhìn anh như thể đang nhìn một người điên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, ngàn năm trước chưa từng có hy vọng, thì thôi cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại thì mọi chuyện đã không còn như xưa, hai người chỉ còn một chút nữa thôi đã là phu thê với nhau rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thở hắt ra một hơi đầy chán chường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã trôi qua nhiều năm như vậy... Anh đã không gặp cô hơn mười năm rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh còn không ngờ được cuộc chiến với Yêu Vương lại có thể dây dưa lâu như vậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn tức đến độ sôi máu và thực sự muốn trút cơn giận này lên ai đó ngay bây giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu giải quyết xong chuyến này, anh chắc chắn sẽ xin Ngọc Đế ban hôn và lập tức chuẩn bị mọi sự để cô có thể mau chóng gả cho anh ngay!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không nghĩ thì thôi, càng nghĩ đến điều đó, anh càng nhớ cô điên cuồng. Một ngày không nghe, không ngửi hay nhìn thấy bóng dáng thướt tha duyên dáng ấy đã khiến trong lòng anh trở nên cồn cào lắm rồi. Dương Tiễn cố kìm hãm chúng nhưng khát vọng trong lòng theo năm tháng cứ thế mà lớn dần lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tham lam và mong muốn nhiều hơn nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ được nắm tay, ôm hay hôn người ấy, nhưng như thế vẫn chưa đủ, không bao giờ là đủ với bản thân cả...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thẫn thờ chìm đắm trong thế giới của mình, có lẽ một người đứng trong bóng tối quá lâu, chưa từng nhìn thấy ánh sáng nào khác ngoài vầng trăng mỹ lệ đó, trước giờ chưa từng dám mộng tưởng sẽ chạm tới sự thanh khiết và ôn nhu ấy, nay bất chợt được ánh trăng xinh đẹp đó chiếu sáng và sủng ái một mình bản thân, vì vậy mà luôn cảm thấy mọi điều tốt đẹp xảy ra... cảm thấy như một giấc mơ không thật vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mong manh và quá đỗi dễ vỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm tháng bên Hằng Nga đã làm cho Dương Tiễn cảm nhận sự an lành và yên bình chưa từng có trong hàng ngàn năm qua. Người con gái đó là tất cả mọi thứ của anh, trước vẫn vậy và sau này vẫn sẽ như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
'Yêu' là một loại tình cảm quá mức phức tạp, vừa mâu thuẫn lại vừa khó đoán, nó luôn khiến con người ta bất an, rõ ràng đã chạm được đến, nhưng lại không dám quá mạnh tay, luôn muốn chiếm hữu, nhưng cũng không dám chiếm hữu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vô tình nhìn sang thì lại thấy Hao Thiên Khuyển tiếp tục lén đưa mắt về phía mình rồi lại bụm miệng cười tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi lại cười cái gì?" Anh khó hiểu hỏi, tại sao con chó anh nuôi lại cứ nhìn mình mà cười như một thằng hề như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là người khác thì e rằng khi bị ánh mắt lạnh lùng quét qua đã tái mặt mà chạy trước thoát thân rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nó là ai chứ? Là con chó trung thành của Nhị Lang Thần! Là người đã luôn ở bên cạnh chủ nhân của nó mặc kệ cho anh có dùng mọi cách xua đuổi nó đi cho bằng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng là người hiếm hoi biết được tình cảm thầm kín của anh với vầng trăng tuyệt đẹp kia sâu dày đến chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta cười là vì chủ nhân luôn không thể giấu được chuyện gì liên quan đến tiên tử cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy sắc mặt anh có phần không ổn, Hao Thiên Khuyển nhích lại gần và giải thích:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Trong Tam Giới, ai chẳng biết Nguyệt Cung tiên tử luôn mặc áo trắng. Vậy mà chủ nhân – từ đêm trăng tròn hóa thành mũi tên bay xuống kia, người đã cố tình thay bộ đồ bao tải thường mặc thành bộ y phục có màu trắng giống hệt như vậy... Chủ nhân, xin thứ cho ta nói thẳng, ngay từ lúc bắt đầu, đây đã không còn gọi là thầm yêu nữa, chỉ cần để ý kỹ, chắc chắn mọi người đều sẽ nhận ra bởi điều đó quá là lộ liễu và công khai."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị nói trúng tim đen lần nữa, khuôn mặt Dương Tiễn đã hơi ửng hồng, có phần ngượng ngùng, anh lúng túng hỏi ngược lại: "Thật sự... rõ ràng đến vậy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển gật đầu chắc nịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm sự bị đoán trúng hết chuyện này đến chuyện khác, Dương Tiễn hắng giọng một tiếng, che giấu sự xấu hổ bằng vẻ mặt vờ như tức giận mà gõ nhẹ chiếc quạt trong tay lên đầu con chó ngốc nghếch ấy một cái: "Giỏi lắm, ngươi vậy mà dám trêu cả chủ nhân rồi hả!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái gõ đầu này không đau chút nào nhưng nó lại ôm đầu và la oai oái "Chủ nhân, chủ nhân, Hao Thiên Khuyển biết sai rồi! Sau này không dám tái phạm nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Còn có sau này?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó biết mình đã lỡ lời, liền lắc cái đầu xù tóc của mình nguầy nguậy "Sẽ không có lần sau!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hai người các ngươi đang nói chuyện gì mà vui vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đang tính dạy bảo nó thì một âm thanh thánh thót vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của bọn họ làm cho anh không khỏi quay đầu nhìn xem là ai tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thấy bóng dáng hồng y đỏ rực và mái tóc vàng suôn mượt buông xõa sau lưng, theo từng đợt gió đêm thổi qua tràn kẽ tóc mà khiến chúng khẽ lay động nhẹ trong gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng dừng bước, chậm rãi nhìn người trước mặt đang gật đầu chào mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thực sự có chút không vui.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao anh lại không gọi tên nàng như đối với Hằng Nga tỷ tỷ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ đối với anh mà nói, những ngày bọn họ cùng tâm sự, cùng bàn bạc lên kế hoạch, cùng chia sẻ những sự cảm thông với nhau trong đền Chân Quân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng không là gì với anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng không đủ để làm thay đổi hình ảnh nàng trong tâm trí anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng... không làm anh thấy xao xuyến hay rung động dù chỉ là một chút về nàng sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cụp mắt, giấu đi những ý nghĩ buồn bã sắp tràn ra khỏi đôi mắt đen đẹp đẽ kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi chỉ trong một cái chợp mắt, nàng đã ngẩng đầu lên, kiêu hãnh mà tự tin sải bước tới bên cạnh người đàn ông rực rỡ phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, Hao Thiên Khuyển, khuya như vậy, tại sao còn chưa đi ngủ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa đợi anh trả lời, Hao Thiên Khuyển đã ngây thơ đáp "Chủ nhân chưa ngủ, sao ta có thể ngủ trước được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống hồ, Hằng Nga tiên tử đã căn dặn nó phải chăm sóc tốt cho chủ nhân, nó làm sao có thể không tuân theo chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời của tiên tử, chính là lời của chủ nhân!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, tiên tử lo lắng cho chủ nhân như thế, bản thân nó đương nhiên sẽ càng tận lực mà săn sóc cho ngài ấy thật tốt rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không ngủ được nên ra đây cho khuây khỏa, Tứ công chúa cũng nên về nghỉ sớm đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì huynh không phiền nếu ta cũng ở đây với huynh chứ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu hỏi tựa có tựa không – bình thường như bạn bè huynh đệ với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng vấn đề là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển ngơ ngác cảm nhận bầu không khí kỳ lạ ập tới, theo phản ứng tự nhiên mà nhìn qua nhìn lại hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chủ nhân sau khi đáp ngắn gọn đã tiếp tục ngẩng đầu nhìn trăng mà không đáp lại câu hỏi của Ngao Hồng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân nó cũng cảm thấy quái lạ, Tứ công chúa chính là một trong những người biết được sự thật và luôn đồng cảm với chủ nhân trước ván cờ sinh tử thay đổi Thiên Quy của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà thái độ của chủ nhân thể hiện với nàng lại rất xa cách và lạnh nhạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và còn với ánh mắt lạnh lùng đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó lén nhìn qua người bên cạnh đứng cách bọn họ không xa thì thấy ánh mắt vị công chúa Đông Hải này vẫn luôn không rời khỏi chủ nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao nó cứ cảm thấy... dường như có gì đó không được bình thường?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển gãi đầu bứt tóc, là nó đang buồn ngủ mà hoa mắt hay thực sự người này có đôi mắt giống hệt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi tựa như sét đánh giữa trời quang, trong đầu vận hành nhanh đến chóng mặt, nhớ lại những tin đồn bàn tán trong doanh trại những ngày qua, nó bàng hoàng đến mức đứng yên như tượng đá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, là chết sững!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó khó khăn nuốt nước bọt, không dám nghĩ tiếp, nhưng vẫn không ngăn được dòng suy luận đang dần được hình thành trong đầu để trả lời cho câu hỏi của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh nhìn mềm mại đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống hệt như khi chủ nhân nhìn Hằng Nga tiên tử vậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển choáng váng, cảm thấy với đầu óc nhỏ bé đang bị đình trệ của mình hẳn nên đi ngủ một giấc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết đâu chừng ngày mai tỉnh dậy sẽ không còn chuyện kỳ quặc này xảy ra nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi nói gì thì nói, Hằng Nga tiên tử bây giờ chính là người thê tử mà chủ nhân nó muốn lấy về nhất!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà người bạn thân thiết của cô là Tứ công chúa lại phát sinh tình cảm không nên có này với chủ nhân của nó?!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính tình tiên tử từ trước đến nay đều luôn nhường nhịn người khác, đặc biệt là khi người đó là bạn mình thì lại càng không so đo tính toán thiệt hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy không lẽ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời đất quỷ thần thiên địa ơi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển tái mặt, rối rắm không để đâu cho hết, cuống quýt không biết phải làm gì để ngăn tình trạng đáng sợ sẽ nảy sinh bất cứ lúc nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi còn chưa đủ để làm bản thân hoảng sợ, trí óc nó trong lúc này lại nghĩ xa hơn một chút...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ôi không, lần này chủ nhân gặp rắc rối lớn rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước là Tam công chúa Thốn Tâm ở Tây Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ lại là Tứ công chúa Ngao Hồng ở Đông Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước là chủ nhân đã vì Hằng Nga tiên tử mà ly hôn với Thốn Tâm để rồi đắc tội với cả Tây Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chủ nhân nó vì muốn ép Trầm Hương trưởng thành mà vờ như đánh tan nát thần hồn của Ngao Hồng để rồi cũng là người giúp thu hồn lại cho nàng, qua đó mà đã để lại ấn tượng không mấy tốt lành với cha của nàng rồi. Còn bây giờ, nếu không xử lý thỏa đáng, thì chính là sẽ thực sự đụng chạm đến oai nghiêm của ông thần già đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thù càng thêm thù!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì cái quái gì mà chủ nhân mệnh khổ của nó cứ phải vướng vào đám sinh vật biển cả ấy mà có thể có nguy cơ đánh mất hạnh phúc của đời mình như vậy?!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân..." Nó rón rén lại gần người kia, nhỏ giọng thì thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính nói những gì nó suy luận được thì anh đã lên tiếng trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hao Thiên Khuyển, ngươi về trước đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhưng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đây là lệnh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với tông giọng trầm thấp nghiêm nghị đó, nó biết có nói thêm gì cũng vô dụng nên đã cúi đầu rồi rời đi ngay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng hy vọng rằng chủ nhân thông minh kiệt sức như vậy sẽ nhìn ra thứ mà nó đã nhận thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật chứng minh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó đã đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi nếu một con chó ngờ nghệch, không rành sự đời như nó còn phát hiện được thì đừng nói chi đến cái người đàn ông đã từng đùa giỡn cả Tam Giới trong tay đang đứng trong gió ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... Ta có thể gọi huynh là Nhị Lang được không?" Ngao Hồng mắt thấy chú chó kia đã đi xa bèn quay qua hỏi người còn lại, giọng nói dịu dàng nếu lọt vào tai người khác chắc chắn sẽ làm cho họ đồng ý ngay, nhưng đáng tiếc, người nghe lại là anh ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, quan hệ giữa chúng ta không thân thiết đến mức đó đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... chẳng phải chúng ta đã quen biết nhau hàng ngàn năm rồi sao? Hơn nữa, tại sao Hằng Nga tỷ gọi được nhưng ta lại không thể?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh trầm ngâm, sau đó bình tĩnh bảo: "Ngươi biết rõ hai người là khác biệt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào khác?" Nói xong câu này, Ngao Hồng càng tiến tới gần người đàn ông kia hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi biết điều ta nói tới là gì."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhìn sườn mặt với đường cong tuyệt mỹ của anh, cái khí chất bất phàm từ trong cốt cách làm cho người ta không thể rời mắt ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không quá đáng khi nói rằng tỷ tỷ nàng – Thốn Tâm đã từng si mê mà chìm đắm vào vẻ đẹp trời ban và khao khát tình yêu của anh đến nhường nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng khi đó cũng cảm thấy vậy nhưng không đến mức như tỷ tỷ nàng là đòi sống đòi chết đi theo người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến tận khi Thốn Tâm chịu tội thay mà bị đày đọa dưới biển sâu, người đàn ông ấy vẫn không hề đến thăm dù chỉ một lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không hận anh bởi Thiên Quy khắc nghiệt, lại còn chính miệng Ngọc Đế và Vương Mẫu ra lệnh từ nay không cho phép bất cứ ai tới thăm tỷ tỷ hay giúp đỡ tỷ ấy, nếu không sẽ bị trừng trị thích đáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhớ lại cảnh tượng khi Thiên Điều mới ra đời, cái ánh mắt đang u tối dần sáng rỡ khi biết mình sẽ được giải thoát rồi lại như muốn mở lời hỏi thăm về người kia...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái ngược với vẻ mong đợi đó, nàng đã thành thật nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một sự thật mà cả hai người bọn họ đều đau đớn nơi con tim bên lồng ngực trái nhưng lại chẳng thể làm gì hay phản bác khác đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tỷ đừng hy vọng nữa, trái tim người ấy từ trước đến nay đều chưa từng thuộc về tỷ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng như chưa từng lay động hay đập nhanh vì muội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, dù Thốn Tâm có làm điều gì lớn lao cho anh, vì anh mà phạm Thiên Điều, vì anh mà bị đày xuống đáy biển vực sâu, vì anh mà cam tâm chịu tù tội nhiều năm nhiều tháng, người ấy cũng chỉ đau lòng, thương tiếc, xót xa và tội lỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhìn vào hàng đống vàng bạc, dược thảo quý hiếm của Thiên Đình, của núi Côn Lôn và cả những mỹ phẩm, nữ trang tinh xảo được gửi tới từ Chân Quân Điện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cả con người trước mặt trong bộ trang phục trắng tinh thêu chỉ mây bạc đang chắp tay hành lễ cúi đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn cảm tạ tấm lòng rộng lớn của Tam công chúa đã ra tay cứu giúp nhiều lần. Số quà này chắc chắn không đủ để có thể bày tỏ lòng biết ơn sâu dày của Dương Tiễn đối với Tam công chúa. Vì vậy, hôm nay ta đích thân tới đây để cam kết rằng, sau này, nếu như Tây Hải có việc, dù là núi đao biển lửa, dầu sôi lửa bỏng, chỉ cần là điều Dương Tiễn có thể làm, Dương Tiễn nhất định sẽ dốc toàn lực!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu là Tam công chúa, hai câu cũng là Tam công chúa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chưa từng một lần nhắc đến mối quan hệ của bọn họ trong quá khứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không cần nói cũng biết, đây rõ là đang vạch ra ranh giới giữa hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chẳng lẽ... ngươi không còn điều gì để nói với ta..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nghe thấy Thốn Tâm lẩm bẩm trong miệng, rồi lại không kìm được mà nhìn gương mặt Thốn Tâm trắng nhợt, đôi mắt không khi nào rời khỏi người kia, mà Dương Tiễn – chỉ đơn giản nhìn nàng bình thản và vui mừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoàn toàn khác xa so với ánh mắt dành cho người con gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng một tay đỡ lấy tỷ tỷ, một tay ra dấu mời anh ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ngạc nhiên là anh chỉ cười lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần, ta chỉ tới đây một lát rồi sẽ đi ngay."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Vì sao không ở lại thêm?" Không biết là nàng hay là tỷ tỷ là người hỏi câu này, nhưng ẩn trong câu hỏi đó là một sự mong chờ thầm kín.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tận mắt nhìn thấy ánh mắt sắc bén ấy dần trở nên dịu dàng như nước, lời nói ra từng câu từng chữ đều nhẹ nhàng đến không ngờ, nhưng chúng chẳng khác nào một đòn mạnh giáng thẳng xuống trái tim bọn họ, đặc biệt là Thốn Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga còn đang chờ ta ở Quán Giang Khẩu. Nếu không còn chuyện gì khác, Dương Tiễn xin từ biệt tại đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong anh ngừng lại một chút, lúc này mới quay sang mặt đối mặt với người đang kề cận nàng, nhẹ giọng nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa, xin hãy bảo trọng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn trịnh trọng cúi đầu chào tạm biệt, sau đó liền quay người trở về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh còn chưa kịp nhấc bước thì đã nghe một câu hỏi rất nhẹ – tựa như gió thoảng qua tai vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải người có thính giác tốt, thì chắc chắn sẽ bỏ qua cái thanh âm nhẹ tênh không rõ ràng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, huynh đã từng yêu ta chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời hỏi giống hệt hàng ngàn năm về trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng im lặng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi đang quay ngược hướng với bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chờ đợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và không để họ chờ quá lâu, anh xoay người lại, mắt nhìn thẳng vào người con gái đã trao trọn trái tim cho mình trong khi bản thân không thể đền đáp được tấm chân tình đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm tình quả thật có hơi phức tạp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh có lỗi với nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh đã quá hèn nhát để rồi không dám nhìn nhận tình cảm thật sự của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh đã khiến cho mối quan hệ cả hai trở nên khổ sở, dày vò nhau trong suốt ngàn năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả là lỗi của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và Dương Tiễn không phủ nhận điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh thực sự mong nàng hạnh phúc, thực sự hy vọng nàng có thể quay trở lại là một cô gái mạnh mẽ nhưng bướng bỉnh tinh nghịch khi xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là một Tam công chúa Tây Hải vô ưu vô lo sống thoải mái trước khi gặp anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn càng nghĩ càng lấy lại bình tĩnh, trên mặt không có bất kỳ dao động nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không muốn dây dưa lằng nhằng để cho Thốn Tâm thêm hy vọng hão huyền nào nữa, vì vậy mà anh đã trả lời câu hỏi hàm ý sâu xa đó với giọng điệu đầy quả quyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa đối với Dương Tiễn ân trọng như núi, là người mà ta sẽ luôn xem là ân nhân, là người bạn tốt nhất trong cuộc đời này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi mỏng lúc này mới khẽ nhếch lên thành nụ cười nhẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nói thêm, giọng điệu vô cùng chân thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây cũng chính là lời từ tận đáy lòng của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa, xin hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thư thái và nhẹ nhàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chút ái ngại hay ra chiều khó xử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một lời thừa thãi để cho Thốn Tâm níu kéo bất cứ tơ tưởng nào khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tấm lưng to lớn ấy tiếp tục bước đi đầy dứt khoát và mạnh mẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một lần ngoảnh đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một chút gì gọi là lưu luyến hay vương vấn kẻ ở đằng sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những hành động của anh thể hiện ra đều chỉ tồn tại trong hai chữ "biết ơn" và "tôn trọng".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ đây về sau, hai người bọn họ sẽ không còn quan hệ với nhau thêm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi người nên bắt đầu một cuộc sống của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tự tìm lấy cho bản thân một hạnh phúc thật sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cười khổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ấy hành xử tàn nhẫn nhưng lại không phải vô lý, thỏa đáng nhưng lại hàm ý sẽ không trao cho tỷ tỷ nàng một cơ hội nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, nàng cũng không thể lên tiếng thay cho người chị em này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong tâm và trong mắt của anh, từ lúc bắt đầu đến tận bây giờ, trải qua nhiều biến cố tang thương tan nát cõi lòng, đều chỉ có duy nhất một hình bóng là người con gái thanh lệ tuyệt diễm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà Thốn Tâm – vì tình yêu điên cuồng của mình mà ích kỷ đuổi hết những người thân cận với anh ra khỏi nhà, ngay cả Dương Thiền cũng bị tỷ tỷ nói bóng nói gió mà phải rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng lúc đầu tưởng như vậy đã coi như là phần nào thỏa mãn đã tỷ tỷ nhưng mọi chuyện càng lúc càng nặng nề và đi xa hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xa đến mức không thể trở về được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lẽ, gương vỡ sao lại có thể lành được chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đập nát đồ vật trong nhà, ghen tuông mù quáng, vô duyên vô cớ đố kỵ hiềm nghi, vứt bỏ Tiểu Ngọc, thẳng tay quăng chiếc chuông gió mà Dương Tiễn vô cùng yêu quý kia xuống sàn nhà đến mức suýt nữa thôi nứt ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng điều dẫn tới giọt nước tràn ly, chính là Thốn Tâm đã mất tỉnh táo mà cầm kiếm lên, bay thẳng lên Quảng Hàn Cung nhằm đâm chết người con gái vô tội đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng thông qua tia sáng vụn vỡ trong đôi con ngươi đen ấy, đôi môi run run muốn nói gì đó, những dòng lệ lặng lẽ chảy xuống thấm ướt gương mặt thanh tú ấy, nàng biết rằng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỷ tỷ đã hoàn toàn sụp đổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm không quậy phá, không giãy dụa như thuở xưa, nàng ấy cười, một nụ cười đắng lòng với nước mắt lăn dài trên hai gò má.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ chính những năm tháng bị tù đày đã làm cho tỷ tỷ chín chắn và trầm ổn hơn chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, là tỷ đã quá ương bướng, không chịu chấp nhận cái sự thật vốn đã quá rõ ràng đó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa mắt nhìn Thốn Tâm tay ôm chặt ngực mình mà biểu cảm đầy thống khổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tất cả những gì nàng có thể nói, lại chỉ là một câu an ủi như bao người khác "Tỷ tỷ, chuyện đã tới mức này, tỷ cũng nên buông bỏ đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải tình yêu nào cũng sẽ được đền đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì Ngao Hồng cũng đã từng nhìn thấy sự mệt mỏi, kiệt quệ, cái nỗi buồn triền miên man mác trong đôi mắt phượng dài mị hoặc đó khi nàng cố gắng lựa lời thuyết phục cho Thốn Tâm cơ hội lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng sở dĩ biết nhưng cố tình phớt lờ cảm giác của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ để cầu cạnh anh đừng vì sự nóng giận nhất thời của Thốn Tâm mà làm tan vỡ cuộc hôn nhân của họ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi chính người tỷ tỷ này lại là người cắt đứt sợi dây cuối cùng vốn đã rất mong manh ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ đã xong rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và Dương Tiễn – người luôn có nỗi buồn đọng trong đáy mắt đã hoàn toàn thay đổi thành người luôn có những tia sáng lấp lánh nhảy múa trong đôi mắt, và khi nhắc tới Hằng Nga thì chúng lại càng rạng ngời và sinh động hơn rất nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể chỉ cần là tên người đó phát ra thôi cũng đủ để làm anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc phải yêu đến mức nào chứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng chứng kiến tỷ tỷ khóc đến thương tâm liệt phế, rồi cũng tự tỷ ấy nhốt mình trong phòng ba ngày ba đêm, đến khi mở cửa mà bước ra ngoài thì đôi mắt từng tinh nghịch nhiều chiêu trò ấy đã sưng húp, mỏi mệt và tan rã ra thành từng mảng nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, nói với phụ vương giùm tỷ, cuộc hôn nhân mà người lựa chọn, tỷ chấp nhận."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói thờ ơ, không chút cảm xúc làm cho nàng không khỏi hoang mang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây có còn là người tỷ tỷ bất chấp mọi thứ chỉ để ở bên người mình yêu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn bộ dạng gầy yếu, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, Ngao Hồng chỉ cảm thấy trái tim mình nhói đau, cảm giác nghẹn ngào làm nàng khó khăn lắm mới thốt ra câu "Tại sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nét cười nhạt nhòa, gương mặt hờ hững nhìn nàng, môi hồng khẽ khàng đáp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu không là người đó, thì dù là ai cũng như nhau cả thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng choáng váng nhưng vẫn lên tiếng khuyên can, chỉ là không gì có thể làm thay đổi quyết định của Thốn Tâm nữa, nên đành bẩm báo của Long Vương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, một đám cưới hoành tráng diễn ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ dĩ nhiên, Long Vương vẫn còn thù ghét và ác cảm với Dương Tiễn nên ông đã không mời bất cứ ai ở Chân Quân Điện cũng như chúng tiên ở Thiên Đình tham dự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà tỷ tỷ – người tỏ ra rất lạnh nhạt với hôn lễ của bản thân cũng chả nêu ý kiến gì mà chỉ để mặc cho cha thu xếp mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhớ lại, sau đó rất lâu sau, khoảng tầm hai năm gì đó, khi nàng tới thăm bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thực sự bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng hồn bạt vía.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm và phu quân của tỷ tỷ đang cười đùa vui vẻ với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy nàng đang đứng đờ người ở ngay trước cửa, Thốn Tâm đã đẩy người chồng mình ra mà tiến tới chào đón nàng vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến tận khi ngồi xuống đối diện với tỷ tỷ, nàng vẫn không sao lấy lại thần trí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ấy rất ngốc nghếch. Chàng ấy nói, dù tỷ chẳng thể sinh con, nhưng sẽ không vì thế mà ruồng bỏ tỷ, mà ngược lại sẽ càng yêu thương và trân trọng tỷ hơn. Muội nói xem, rất giống với người ấy phải không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng biết người mà tỷ tỷ so sáng tới là ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lẽ người đàn ông rực rỡ như vầng thái dương ấm áp trong hồi ức kia thực sự làm cho trái tim người khác khó mà không thể không rung động mãnh liệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là hồi ức tuy đớn đau và nhiều nước mắt nhưng lại vô cùng đẹp đẽ và khắc ghi trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỷ tỷ nói nếu khi đó, bản thân bao dung và dịu dàng thấu hiểu cho người ấy hơn, thì giữa bọn họ đã chẳng phải đi đến bước đường này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu Thốn Tâm chịu lắng nghe, ít ghen tuông lại, bớt suy nghĩ theo hướng tiêu cực rồi đập phá nhà cửa, biết thế nào là đủ cho mình, thì có lẽ, vào một tương lai không xa, người ấy sẽ có thể dần quên đi bóng hình mỹ lệ đó mà toàn tâm toàn ý đối đãi mình thật tốt và đầy yêu thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc chí ít thì đó là những gì mà tỷ tỷ nàng đã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ai mà biết được?Dẫu cho Thốn Tâm có làm được như những gì mình nói, ai dám khẳng định người ấy có thực sẽ quên đi Hằng Nga hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai có thể nói trước hay tiên đoán về một việc nào đó quá mức chính xác được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có thì đã không tồn tại cái gọi là "tương lai".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà những điều Thốn Tâm tâm sự với mình, chung quy đã là cái không đời nào xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dù vậy, Ngao Hồng vẫn thật tâm mong người tỷ tỷ mà nàng hết lòng thương mến này được hạnh phúc, vì thế, sau một thoáng chần chừ đã cất tiếng hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tỷ tỷ, tỷ... hạnh phúc chứ? Tỷ còn nhớ người ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm cười nhẹ khi nghe câu hỏi khờ khạo đó, hơi nghiêng đầu nhìn người đàn ông kia đang bàn chuyện với tướng lĩnh của mình, vẻ mặt ôn hòa và mềm mại, nhẹ giọng thì thầm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không biết nữa, nhưng tỷ có thể nói, rằng phu quân thật sự rất yêu thương tỷ. Ngao Hồng, tỷ muốn mở lòng mình ra với chàng ấy, cũng muốn trao cho bản thân mình cơ hội để yêu một ai đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm tuy nói chưa toàn buông xuống, nhưng chung quy là đã nghĩ thoáng. Chí ít, nàng có thể đứng ở trước mặt bọn họ mà mỉm cười chúc phúc, chỉ là ở trong lòng sẽ không khỏi thở dài tiếc nuối: Đáng tiếc, người có thể cho anh cảm giác hạnh phúc trọng vẹn không phải nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà bản thân – cũng nên bắt đầu trân trọng người hiện tại bên cạnh mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cặp mắt đen láy tuy còn chút vẻ u hoài nhưng giờ đây đã ngập tràn ánh sáng của niềm tin về một tương lai mà ở đó, tỷ tỷ nàng sẽ có thể buông bỏ được sự ám ảnh và chấp niệm si tình với Dương Tiễn xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cuối cùng có thể thở phào và nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những điều khiến ta khắc cốt ghi tâm, nhưng theo thời gian, chúng dần nhạt phai như sương sớm trên đỉnh núi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những người từng khiến ta mãi không thể quên, nhưng rồi cũng tan biến trong dòng chảy vô tình của năm tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tốt quá, kết cục thế này thật khiến cho con người ta cảm thấy an tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thật tâm vui mừng cho người tỷ tỷ thân thiết này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người lâu ngày không gặp nên đã nói chuyện rất lâu, cho đến khi nhận ra trời đã sụp tới thì Ngao Hồng đã đứng lên mà chào tạm biệt, trước khi đi nàng còn nhìn lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Thốn Tâm được phu quân bất ngờ ôm lấy từ đằng sau mà thọc lét làm cho tỷ ấy cười đến nghiêng trời lệch đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xem ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lời Dương Tiễn nói khi xưa, không phải là không có lý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói đầy ẩn ý cuối cùng khi cả hai trao nhau cái ôm từ biệt của Thốn Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng như người mất hồn lững thững quay về Đông Hải, ngay cả em trai nàng Bát Hoàng Tử nói gì, nàng cũng chẳng lọt vào tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng ngả người xuống chiếc giường êm ái rộng lớn trong phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cả Thốn Tâm cũng nói vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ phải thật sự từ bỏ sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng ngẩng đầu nhìn trần nhà, trong lòng vạn mối tơ lương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bắt đầu từ khi nào vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào nàng đã không ngừng nhớ nhung đến cái con người cộc tính và mưu mô ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào nàng lại trở nên dễ nhạy cảm với tất cả những gì người ấy nói như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào... mà trái tim nàng cảm thấy đau đớn khi nghĩ đến cảnh tượng hai người ấy ở bên nhau?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng ngẩn người, trong lòng dường như có gì đó vụn vỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng bật cười, một nụ cười tự giễu tội nghiệp cho chính bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải rồi, có lẽ là từ lúc đó chăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc mà nàng cũng như bao người khác, hiểu lầm anh, dè bỉu anh, cho rằng anh là người đại ác không chuyện xấu nào là không làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chính cái lúc linh hồn nàng ở trong Chân Quân Điện, biết rõ mọi sự tình, nghe được lời tuyên bố hùng hồn của anh về sự quyết tâm lập ra Thiên Điều mới mặc kệ có bị thịt nát xương tan, muôn đời bị nguyền rủa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cảm giác lạ lẫm cuốn lấy trái tim nàng khiến nàng mơ mơ hồ hồ cảm nhận ra thứ cảm xúc đang dần hình thành trong lòng mình là gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như một hạt giống được gieo trong lòng nàng vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ từ lớn lên, từ từ đâm chồi, từ từ trưởng thành thành một cây cổ thụ lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lắng nghe những lời than vãn của anh, hay lời khen ngợi về sự tiến bộ của Trầm Hương, hoặc đôi khi lại là lời chửi bới buộc miệng về Tịnh Đàn Sứ Giả khi hắn ta dám lại gần và kết bái huynh đệ với Hằng Nga...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng trong quãng thời gian đó thú thật khá rảnh rỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả việc nàng cần làm là tịnh dưỡng và nghe anh trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dần dần cũng trở thành một thói quen khó bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nên khi bỗng dưng anh không xuất hiện nữa, nàng cảm thấy rất lo lắng, tâm trạng cứ đứng ngồi không yên, cuống cuồng không biết Dương Tiễn xảy ra chuyện gì mà không thấy tới để gặp nàng như mọi lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hóa ra, sau này nghe anh kể thì đó là lúc anh và Hao Thiên Khuyển bị Đinh Hương đánh thẳng xuống trần gian mất hết pháp lực, bị thần núi đem gậy ra đánh, bị quân binh Vương Mẫu rượt đuổi gắt gao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khỏi phải nói, Ngao Hồng nghe đến đây gần như tái mặt. Cái ý nghĩ anh sẽ có thể không còn nữa làm cho trái tim nàng như chìm xuống vực sâu băng giá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạnh lẽo, khó thở và tê dại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi thấy anh quay lại cùng nụ cười bình thản để an ủi bản thân, tuy nhẹ lòng nhưng vẫn không ngừng được cái cảm giác muốn tự mình kiểm tra xem trên người anh còn chỗ nào bị thương nữa không thì mới có thể yên tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khoảnh khắc đó, nàng biết mình đã đem lòng yêu cái người tuy cộc cằn nhưng lại rất đỗi tốt bụng kia rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là... khi mọi chuyện đã đi qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng biết, cơ hội mà mình có thể thành công là cực kỳ thấp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lời tỏ tình của anh đối với vầng trăng sáng ấy là quá rõ ràng và xúc động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không biết liệu Hằng Nga có cảm động đối với tấm chân tình của anh hay không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và mặc cho đã nhìn thấy biểu hiện của cả hai trong ngày thành thân của Trầm Hương, nhưng Ngao Hồng vẫn không chắc đó có thật là tình cảm xuất phát từ tận đáy lòng của nàng tiên lạnh lùng đó hay chỉ là một sự mềm lòng và mặc cảm tội lỗi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ tới tình trạng bản thân hiện giờ, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Không ngờ nàng vậy mà lại được gặp và đồng hành với anh trong trận chiến này lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự là bất ngờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở dĩ Đông Hải gia nhập cuộc chiến này là vì Thiên Đình yêu cầu, nếu không nàng cũng chẳng biết cha nàng có đồng ý cho nàng đi không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy thế mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng đã ở bên và săn sóc anh được gần 10 năm rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc đầu gặp mặt, nhìn gương mặt ngỡ ngàng của anh, nàng có chút xấu hổ, muốn cười nhưng rồi lại kìm nén được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi khi cả hai sóng vai chiến đấu bên nhau, cùng tiêu diệt và đập tan tành mọi cuộc nổi loạn của lũ yêu ma, nàng có thể... cảm nhận được mình đã gần anh hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thứ tình cảm mà nàng đã cố phủ nhận và tảng lờ đi đang theo đà mà ngày càng bành trướng và lan ra khắp cơ thể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng muốn được gần gũi, thân thiết hơn với anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu nàng đã thấy cách Hằng Nga tỷ tỉ mỉ cẩn thận gắp đồ ăn cho anh ở hôn lễ của Trầm Hương và cách mà anh dịu dàng nhìn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu tâm ý nàng từ giây phút đó đã không còn muốn đập vì người đó nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng vẫn không làm chủ được mình mà quan tâm, lo lắng anh từng li từng tí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến độ em trai nàng – Bát Hoàng Tử cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng lại ngập ngừng không nói thành câu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dần dà, trong quân doanh xuất hiện những tin đồn xoay quanh hai người họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng khi nghe được, thay vì hốt hoảng sợ anh sẽ phát giác được, thì nàng lại mang nặng cảm giác mâu thuẫn càng lúc càng nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa muốn Dương Tiễn không biết nhưng đồng thời lại hồi hộp mong anh có thể biết và hiểu được tấm lòng của bản thân dành cho anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thở ra một hơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có bao nhiêu yêu thương nàng cũng đã trao cho anh rồi, dẫu biết rằng Dương Tiễn sẽ chẳng bao giờ để ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ loay hoay theo từng cảm xúc mãi xoay vòng, chẳng thể nào thoát ra dòng suy nghĩ mâu thuẫn ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tình yêu đúng thật khiến người ta mệt mỏi nhưng lại quá mức cám dỗ để mà dừng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sau này, ngươi đừng làm vậy nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện gì?" Nàng chớp mắt, khó hiểu nhìn vẻ mặt Dương Tiễn có phần khó xử và gượng gạo đối diện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người không cần phải đỡ nhát kiếm đó cho ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng à một tiếng, cuối cùng cũng hiểu cái anh nói tới là gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Song lại nghĩ, lúc đó hoàn toàn là bản năng của nàng, làm sao có thể kiểm soát được chúng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, nếu tánh mạnh của ta có thể đổi lấy một tia trìu mến của huynh, ta dù chết cũng không luyến tiếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng cúi xuống nhìn vết băng quấn trên cánh tay còn thấm máu, không hiểu sao lại thì thầm "Dù sao ta cũng đã thay huynh đỡ nhát kiếm đó, huynh vậy mà lại nói chuyện lạnh nhạt với ta như thế sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời vừa nói ra, tuy là đã điều chỉnh giọng nhỏ lại, nhưng với không gian bốn bề yên tĩnh này lại khiến chúng càng được phóng đại. Nàng đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng từ người nọ, hơi ngẩng đầu lên lại thấy sự phức tạp trong ánh nhìn của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ngay cả lúc bị nàng nói thế này, ánh mắt ấy chưa một lần tỏ ra khó chịu hay ghét bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi biết ta cũng không muốn vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì cư xử bình thường đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhẹ ngắt lời, giọng nói luôn cương quyết và khẳng khái nay vì người trước mặt mà nhẹ bẫng như gió thoảng mây bay, hòa vào trong cái khí trời mát lạnh của buổi đêm "Nếu huynh thấy có lỗi, thì hãy đối xử với ta như cách huynh đối với Hằng Nga tỷ tỷ ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn khẽ nhăn mặt, lập tức trả lời "Không thể."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không muốn mọi chuyện ra nông nỗi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh luôn coi người con gái trước mặt là một trong những người bạn bè tốt nhất của mình, là người đã cùng đồng hành bên anh trên con đường thay đổi luật trời, và cũng là người đã chăm lo anh trong những ngày tháng cả hai trên sa trường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ban đầu, đúng là Dương Tiễn có hơi ngạc nhiên khi thấy Ngao Hồng, Bát Hoàng Tử cùng binh lính của Đông Hải tập hợp ở doanh trại nhưng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dẫu sao cũng đã từng bên nhau trước đây nên anh và nàng ấy coi như là hiểu ý nhau mà làm việc rất thuận lợi, còn đối với việc Ngao Hồng lo lắng cho anh, thực sự thì ngay từ đầu, Dương Tiễn đã nói không cần nhưng nàng vẫn nhất mực muốn làm vậy, rồi lại nói là để đáp lễ cho việc bản thân đã giúp nàng hồi phục thân thể...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói thật lòng, những cái đó đều là công lao của Thái Thượng Lão Quân chứ không chỉ là riêng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nếu nói thẳng ra như vậy trước mặt nhiều người thì lại làm mất mặt nàng, mà khi nói chuyện riêng thì Ngao Hồng đều luôn tránh mặt anh bằng nhiều lý do khác nhau, khiến cho anh đau đầu không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên, Dương Tiễn đành dằn xuống phần khúc mắc này để chuyên tâm về chiến sự trước mắt, vừa giữ khoảng cách vừa tự nhủ hàng trăm lần rằng đây cùng lắm là đôi bên để tâm và giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn khó khăn vậy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không hơn không kém.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho tới khi nghe nói tới những lời bàn tán xung quanh quân doanh qua Lão Tứ, Dương Tiễn thực sự tức giận, muốn lôi bằng được cái người chủ mưu cho cái tin đồn thất thiệt vô căn cứ đó, nhưng trầm ngâm một hồi lâu, sau đó có dò hỏi phản ứng của Ngao Hồng thì nghe được rằng nàng ấy cũng không biểu hiện gì khác thường trên mặt nên anh cũng yên tâm phần nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thế thì chứng tỏ, việc nàng để tâm đến sức khỏe mình chỉ xuất phát từ sự quan tâm lẫn nhau như bạn bè thân thiết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như gỡ được tảng đá đè nặng trên vai xuống vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn khi đó quả thật buông lỏng, không còn quá coi trọng đối với những hành động "thân tình" của Ngao Hồng, nhưng cũng thầm kéo dài khoảng cách để không bị vướng vào mấy cái đàm tiếu nhảm nhí nào nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi ấy, nhân lúc anh đang giằng co với tên kia, một đứa khác thình lình xuất hiện phía sau lưng làm Dương Tiễn không kịp trở tay, và trong khoảnh khắc gần trong gang tấc đó, một hình bóng với xiêm y đỏ rực lửa đã chắn trước mặt anh và giơ tay đỡ lấy nhát kiếm ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng may lúc đó, Dương Tiễn đã kịp phản ứng lại, vừa đỡ lấy thân thể Ngao Hồng vừa xoay người, phóng thẳng cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao của mình về phía quân địch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và với người con gái đang bị thương vì mình trong vòng tay, Dương Tiễn đã vỡ lẽ rằng mọi chuyện vốn dĩ không đơn giản như anh đã tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng anh có thể làm cho người mà mình coi là bằng hữu, là ân nhân cứu mạng đó của bản thân phải đau lòng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng lần này, anh sẽ không do dự hay ngập ngừng nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng sẽ không còn trong trạng thái tự ti, nhút nhát, không dám đối diện với lòng mình như xưa nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi giờ đây, Dương Tiễn biết chắc chắn và rõ ràng hơn bất kỳ ai khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng trong lòng anh, chỉ có một người duy nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vì sao không thể?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng lại hỏi tiếp một câu không hề liên quan
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... trong lòng huynh, ta là người như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh giật mình, dường như không hiểu vì sao người con gái ấy đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ thật kỹ, hít sâu một hơi, hắng giọng, cố gắng lần lựa những từ ngữ thích hợp để không làm tổn thương đến tình cảm của người đang nhìn mình với đôi mắt đã rưng rưng những giọt lệ bi ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chậm rãi trả lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa trọng tình trọng nghĩa, kiên cường quyết đoán, tính tình mạnh mẽ thẳng thắn không thua gì đấng nam nhi đại trượng phu. Có được người bạn như nàng, chính là phúc phận của Dương Tiễn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế... Hằng Nga tỷ thì sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga trong lòng huynh là người thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn nàng như thể không tin được câu hỏi ấy lại từ Ngao Hồng mà ra, và từ trong đôi mắt ấy như thấy được một kẻ tội đồ đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà người nắm giữ sinh mệnh của kẻ đó, lại chính là bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng... nàng không nên như thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở khóe mắt, những chiếc lá dưới mặt đất bỗng nhiên tung nhẹ lên không trung, nhưng những tán cây trên cao vẫn đứng yên không động đậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghĩ gì về Hằng Nga?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quá đơn giản rồi, không phải sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga – chỉ đơn giản là không thể thay thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn có thể nghĩ khác đi như thế nào chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có thì hẳn là giờ này Dương Tiễn còn nghĩ được gì ngoài muốn được ngắm nhìn Hằng Nga giữa không gian tràn ngập mùi quế thoang thoảng, mong ước được sở hữu, được chạm vào và ...giấu đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giấu cô đi, vào chốn nào đó, nơi chỉ một mình anh biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là người ta yêu nhất trong tim."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh yêu cô, bởi cô đã gọi dậy trong anh phần chân thành và mềm mại nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh yêu cô, bởi cô đã băng qua vùng hoang dã trong tâm hồn anh như ánh sáng dịu dàng của trăng tròn khẽ xuyên qua pha lê, nhẹ nhàng và dễ dàng đến vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự vụng về yếu đuối của Dương Tiễn không phải là tồn tại nhu nhược và yếu kém trong ánh nhìn của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và những nơi đẹp nhất trong lòng anh lại rực rỡ lên nhờ thứ ánh sáng tinh khiết cũng như ấm lòng trong sáng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhờ có người ấy, nhờ có hương quế và vài mùi hương của hoa khác trên tóc và áo cô ấy, mà trong giấc mơ lênh đênh giữa vũ trụ rộng lớn mang cái sắc đen âm u và tối tăm chỉ vài ánh sao nhỏ sáng lấp lánh li ti của Dương Tiễn ấy chẳng còn cô đơn quạnh hiu và đáng sợ nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn luôn là Hằng Nga biến sự cô độc của anh thành nơi bình yên và thanh lặng. Biến nỗi sợ hãi, lo lắng thành một cảm giác an lành và dễ chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta yêu nhất trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhìn sự xa lạ trong đôi mắt đen ấy vỡ tan trong tích tắc, chúng trở nên rực rỡ và lấp lánh, như thể tất cả những vì tinh tú đã rơi vào đôi mắt ấy,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dung mạo lạnh lẽo của anh lập tức biến mất như tuyết tan trong mùa đông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng từ từ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy quá sức là đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, huynh dùng sáu chữ này để nói với ta rằng Hằng Nga quan trọng với huynh đến thế sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một khoảng lặng lờ lững trôi qua trong sự im ắng của hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cúi đầu, nhắm mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ, thứ nàng cần chỉ là một câu trả lời dứt khoát, để mối tình đơn phương này mãi mãi chỉ là sự ngưỡng mộ mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơ mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm nhận hốc mắt bên trong đang nóng dần, và mí mắt cũng bắt đầu nặng dần. Một cảm giác tê dại và ấm nóng chạy trên mặt, Ngao Hồng càng thêm mím chặt môi, cố gắng đè xuống thứ gì đó đang chực trào ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng là gió đã lặng, nhưng hơi lạnh của sương đêm một lần nữa phủ lên mặt nàng, khiến cái thứ nặng nề ở đáy mắt chẳng còn trụ được vững mà rớt nhẹ trên má. Ươn ướt như thể trời đang mưa và những hạt mưa đó đang tí tách rơi trên mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng có người hỏi tại sao Tư pháp Thiên Thần lại luôn đối xử với tiên tử Hằng Nga khác biệt hơn những người khác, nàng cũng đã từng hỏi câu tương tự và câu trả lời mà Tam Thánh Mẫu đưa ra là: họ từ nhỏ đã lớn lên và luôn được nghe kể về những câu chuyện của Hằng Nga. Cho nên đối với huynh muội hai người mà nói, Hằng Nga như là một loại tín ngưỡng và là chỗ dựa dẫm tinh thần vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng khi đó đã tin như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ, đã trông thấy nhiều thứ, từng ánh mắt, cử chỉ của người đối diện với tỷ tỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói thật lòng thì, nàng không còn tin lấy một chút nào nữa. Dương Tiễn trước mặt người đời luôn mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của vị Thần Tư pháp Thiên Giới, nhưng sau lưng lại luôn ngày ngày đối diện với Hằng Nga, ngoài việc bày tỏ thì vẫn là bày tỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng còn không phải là người rõ nhất à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài những lần đôi lông mày hình kiếm ấy đầy sự giận dữ và nhăn lại dữ dội khi liên tục tỏ ra tức tối và ghen tỵ với Trư Bát Giới về việc hắn luôn có thể lại gần cô và làm cho cô cười rạng rỡ thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì trong những đêm trường dài vắng vẻ và đơn côi, bị nhốt trong Tụ Hồn Đỉnh lâu như thế, cũng khó tránh khỏi đôi lúc đáy lòng trở nên hoang hoải và tịch mịch, nàng đã khẽ gọi "Dương Tiễn".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng không mong người kia nghe thấy và người kia cũng chẳng nghe thấy gì, không lời hồi đáp nào được vọng lại, mà anh vẫn chỉ như một bức tượng đá đẹp đẽ đặt dưới khung cửa sổ và mải mê dõi mắt nhìn ánh trăng sáng vằng vặc ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có gì đó luôn lấp lánh trong đôi mắt đen phượng hẹp dài đó mỗi khi nhìn vầng trăng thanh tao và lạnh lẽo, và lúc nào cũng thành công trong việc át đi phần nào vẻ ủ ê, rã rời và những tổn thương tinh thần mà người đó đang gồng gánh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và nàng – không thích lắm cái ý nghĩ rằng nguyên nhân cho những sự thay đổi đó lại là do Hằng Nga mà ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buồn cười thật đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tình ý của anh đối với cô, nào có mờ nhạt như Tam Thánh Mẫu nói chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Thiền từng nói với ta, việc hai người đã nghe và biết về Hằng Nga từ thuở bé..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng lúc này đã chịu ngước lên mà đối mặt với người đàn ông đã làm lòng nàng dậy sóng, sự mạnh mẽ bên trong làm nàng có chút không cam tâm hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu người huynh gặp đầu tiên là ta, liệu rằng..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu rằng huynh sẽ yêu ta say đắm như đã yêu Hằng Nga tỷ tỷ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn luôn biết lý do mà Dương Thiền đưa ra khi mọi người luôn không ngừng tò mò và hiếu kỳ về việc anh có thái độ và cách hành xử với Hằng Nga quá đỗi khác biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không biết tiên tử và họ có tin vài phần nào trong đó hay không. Nhưng anh hiểu rõ, không phải như vậy, hoặc nên nói, không chỉ đơn giản là như vậy. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy bạch y tiên tử dưới ánh trăng kia, tình cảm mà bản thân dành cho người đó chính là tình yêu của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt dịu dàng như sương sớm, dễ dàng chạm khẽ vào tim người, nhưng nhìn kỹ sẽ cảm nhận cái nét trầm buồn dịu vợi, sự hững hờ xen lẫn một chút dịu dàng sâu thẳm ẩn giấu rất sâu trong ấy, đủ khiến người nhìn sẽ luôn lặng đi một nhịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi đôi mắt ấy nhìn anh, chúng trở nên mềm mại đến mức khó tin.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhớ trước lúc tiễn biệt, ngoài túi thơm, chiếc áo khoác lông trắng và vài bộ đồ cô đã may cho mình, Hằng Nga đã đặc biệt chủ động hôn lên môi anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi cô khe khẽ thì thầm chỉ với tông lượng vừa đủ hai người nghe
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bình an trở về, thiếp ở đây chờ chàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ biết khi đó mình gần như muốn vứt bỏ mọi thứ sang một bên, chẳng muốn quản ở đây còn có người khác, chỉ để ôm chầm lấy người con gái dễ thương trước mắt mà hôn ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng đang mỉm cười nhìn bản thân đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ nghĩ lại, nếu không phải Lão Đại và những người huynh đệ còn lại đã cưỡng chế lôi anh đi thì dám lắm anh sẽ thực sự làm như những gì mình đã nghĩ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết cô ấy dạo này sao rồi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khỏe không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có ăn uống đầy đủ không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có quay về Quảng Hàn Cung chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm việc có vất vả không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang nhớ đến anh hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi những bức thư từ giữa hai người, những câu hỏi thăm và lời chúc từ Hằng Nga đều luôn ngắn gọn và súc tích chỉ trong vài dòng chữ tinh tế "Giữ gìn sức khỏe, sớm ngày quay về, cẩn thận quân địch."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một từ ngữ nào là thể hiện là cô cũng nhớ anh như anh nhớ cô vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi mỏng kéo lên thành một nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, có những dấu vết mực khi viết có phần đậm ở những đoạn gần cuối thư, tựa như người ấy rất muốn nói những cảm xúc và tâm tư của mình nhưng sau đó lại rối rắm mà thay đổi thành một chữ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn lý do nào ngoại trừ việc cô không muốn anh quá phân tâm về tư tình cá nhân mà làm lỡ làng quân sự?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao có thể đáng yêu đến nhường này vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng vì run sợ nên chưa kịp nói nốt vế sau đã nhắm chặt mắt, gần như nín thở chờ đợi phản ứng từ người còn lại, song chỉ nhận được một sự im lặng kéo dài khá lâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, nàng không nhìn được mà he hé mắt ra để xem có chuyện gì, thì lại choáng váng phát hiện, anh lại đang nhìn cái túi thơm trong tay với đôi mắt thấm đẫm tình ý và bừng lên ánh xuân vô hạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác tuyệt vọng nhất lúc này là gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là khi ta biết mình cần từ bỏ, nhưng lại không hoàn toàn kiên định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi hay thoáng qua nào đó vẫn mong chờ sẽ có một kỳ tích hay phép màu sẽ xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời tỏ tình bỏ ngỏ giữa chừng của nàng đã bị anh quên lãng đi mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể chỉ cần là chuyện liên quan đến Hằng Nga, Dương Tiễn sẽ không còn biết đến những thứ hay người khác bên cạnh nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sương tuyết ngàn năm giăng giữa hàng lông mày dường như đã tan chảy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những đường nét lạnh lẽo sắc bén và oai nghi khiến người khác kính sợ nay lại hòa tan thành sắc ấm của nhân gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt ấy thật anh tuấn, thật phong lưu, hỏi rằng thế gian này có cô gái nào cưỡng lại được sự cám dỗ của nhan sắc ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn bộ y phục đen phất phới bởi từng luồng gió đêm, rồi lại chuyển tầm mắt về sóng lưng thẳng tắp của người đàn ông điển trai được phủ lên bởi thứ ánh sáng bàng bạc và hơi sương đang ngày càng nặng dần, chợt nhớ lại những buổi đêm khuya ở Chân Quân Điện — người đứng đầu dưới một người trên vạn người khi ấy cũng như vậy, mặc cho nàng có liên tục kêu tên anh nhiều lần, Dương Tiễn dường như vẫn luôn say mê mà mải miết ngắm nhìn nơi phát ra ngân quang chiếu rọi vạn vật với sự lạnh buốt và hững hờ đó, dù không lời nào nói ra nhưng vẫn luôn ẩn giấu ý cười dịu dàng nơi khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười khiến cho nàng thổn thức con tim, xao xuyến không sao ngừng lại được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một nụ cười nơi khóe môi Tư pháp Thiên Thần còn dịu dàng hơn cả làn nước xuân ở Dao Trì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cảm thấy bản thân thật đáng thương làm sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người không nên gặp cũng đã gặp, người không nên thương cũng đã thương. Đến cuối cùng, cái gì không phải sự ưu tiên thì đều không là gì cả. Sau tất cả mọi cố gắng, mọi thứ đều trở về như ngày cũ, chỉ khác nhau ở chỗ trong lòng có thêm một vài vết thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không thể không nở nụ cười trào phóng và buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những việc không cần hỏi đáp án, sự im lặng của đối phương chính là câu trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng, những chuyện ngươi đã làm, đến cùng cũng chỉ đổi lại cái từ chối không chút nghĩ suy của người còn lại thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng bản thân thừa sức để quên đi người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng gia thế, vẻ đẹp, tài năng, tính tình của nàng đều luôn được những người đàn ông khác săn đón và theo đuổi nồng nhiệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần nàng muốn, phụ vương nhất định sẽ lập ra một buổi tuyển chọn người phu quân mà bản thân yêu thích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ vì lưu luyến sự dịu dàng của người ấy khi anh khụy gối xuống mà thuyết phục nàng nên đừng quá xúc động để ảnh hưởng đến thần hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên đã lựa chọn ngoảnh đầu nhìn lại rất nhiều lần và dẫu đã thất vọng nhiều lần, khoảnh khắc nàng vừa mới tự nhủ rằng sẽ buông bỏ, vẫn là không khỏi rung động khi lại nhìn thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơi quay đầu nhìn sang các cơn sóng cuồn cuộn, nhấp nhô nơi xa và rồi đập vào cát đá trên mặt biển, trong lòng tràn đầy chua xót và tủi thân, chỉ cảm thấy những dòng nước kia chính là nước mắt của nàng, chảy mãi không ngừng, mãi mãi không thể khô cạn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái cảm giác đắng nghét lơ lửng ở bụng rồi lại từ từ dâng lên làm cho nàng muốn nói nhưng lại như thể có ai đó đã chặn ngang lại ngang cổ họng, khiến nàng có cố thế nào cũng đều vô ích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng ương ngạnh không muốn tỏ ra yếu đuối và rơi lệ trước mặt anh, nhưng những lời anh nói tiếp theo đã thành công làm thủng lớp phòng thủ mà bản thân đã hao tốn nhiều tâm sức dựng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, những ngày qua ta vẫn luôn thể hiện rất rõ với muội rằng giữa chúng ta sẽ là không bao giờ. Muội trước nay vẫn luôn ổn nhưng vì sao..." Dương Tiễn nhìn Ngao Hồng với ánh mắt đầy khó hiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến lúc này, nàng không thể kìm chế được nữa, tiếng khóc nức nở bật ra khỏi môi, làm cho người còn lại không khỏi sững sờ vì không tin được sẽ có ngày bản thân mình đã làm cho một người con gái khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất là khi người đó lại là Ngao Hồng – người mà anh chẳng đời nào thấy rơi lệ dẫu cho có bị thanh đao anh đâm xuyên qua người...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
À không, anh có nhìn thấy Ngao Hồng khóc một lần – đó là khi nàng nghe chân tướng sự việc về mọi điều bản thân đang kỳ công lên kế hoạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ duy nhất lần ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài ra, sau này, mặc kệ có chuyện gì xảy ra hay thương tích trên mình nặng thế nào, cũng không thấy nàng rơi nước mắt lần nào nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, bao năm qua ta vẫn luôn thích huynh, yêu huynh, luôn đợi huynh, tại sao huynh không nhìn thấy sự chân thành của ta? Quãng thời gian ở nội thất của Chân Quân Điện không lẽ không làm cho huynh cảm thấy lưu luyến hay vấn vương nào khác sao? Không lẽ huynh đối với ta chưa từng có cảm xúc đặc biệt nào khác sao? Dù chỉ là một chút xíu rung động thôi, cũng không có sao, hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta biết huynh sẽ không yêu ai khác, và ta biết Hằng Nga tỷ với huynh có lẽ đã có tiến triển gì đó nhưng mà... Ta vẫn thà mình ngu ngốc tin rằng sẽ một ngày nào đó huynh hồi tâm chuyển ý, hoặc ít nhất sẽ đặt ta vào một vị trí ở góc nhỏ nào đó trong trái tim huynh. Nhưng bây giờ, tại sao, tại sao khi biết được mọi chuyện, huynh lại có thể nói ra những câu tàn nhẫn như vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc anh ong ong cả lên, cảm thấy sự việc có vẻ đi ngược theo chiều hướng mù mịt hơn so với ý định ban đầu của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là do Dương Tiễn nhầm, hay chính giọng điệu của Ngao Hồng nghe có vẻ như... hờn dỗi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và... cái gì mà yêu anh đã lâu? Đợi anh? Rồi gì mà muốn anh đặt nàng vào một góc ở trong tim?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hàng ngàn câu hỏi cứ liên tục nhảy ra trong đầu, và sau một khoảnh khắc bị quá tải bởi những điều đang xảy ra. Anh vẫn không lấy lại được sự bình tĩnh thường ngày của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bị lời tỏ tình thẳng thắn chứa chan tình cảm xen lẫn bi thương đó của người trước mặt làm cho choáng ngợp và sửng sốt đến mức đứng đờ người ra và mặc cho việc nàng có lao tới mà níu chặt lấy vạt áo mình, nước mắt long lanh giàn dụa trên khuôn mặt xinh đẹp chọc người thương tiếc, vừa giơ nắm tay đấm mạnh vào ngực anh vừa không ngừng bày tỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có chết anh cũng không ngờ bản thân lại như nhìn thấy chính mình trước đây khi vẫn luôn trong tình trạng tương tư, thầm yêu người con gái ở Quảng Hàn Cung đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chỉ muốn ngửa đầu hét lên rằng bản thân làm việc với chức trách là diệt trừ yêu ma hắc ám xấu xa chứ có phải là người nắm giữ và rành mạch về mấy câu chuyện tình cảm nam nữ như Nguyệt Lão hay gì đâu!?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đơn thuần nghĩ rằng nàng ấy chỉ là rung động trong phút chốc và thời gian có thể xóa nhòa tất cả, rằng chỉ cần anh kéo giãn khoảng cách và thể hiện rõ chuyện cả hai người là không thể thì với sự chờ đợi trong vô vọng đó sẽ làm cho Ngao Hồng dần dần mà chết tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đến giờ anh mới hiểu... anh đã sai rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi đừng như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bối rối vì không biết phải làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ quen với việc an ủi Tam muội và Hằng Nga, đối với những tiên nữ xa lạ thì đều bị khí tràng lạnh lùng và nghiêm nghị của bản thân làm cho tránh xa không dám lại gần và cũng từ bỏ ý định dùng cách này hay cách kia để ve vãn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cúi xuống nhìn nàng không ngừng quýnh thật mạnh vào người, cuối cùng cũng không nỡ làm ra hành động nào ngăn cản hay khiến nàng bị đau, bởi dẫu thế nào thì anh cũng vô cùng trân trọng tình bạn đáng quý giữa hai người. Huống hồ, trong trận chiến dai dẳng và mệt mỏi ấy, bọn họ đã đồng sinh đồng tử nhiều lần, có thể nói, anh coi cô như một người em gái trong nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và vì thế cũng luôn mong nàng sớm tìm được một người thích hợp cho riêng mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy vậy mà, thật nực cười làm sao khi người Ngao Hồng vẫn luôn gửi gắm tấm lòng mình lại chính là bản thân anh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nói thế nào thì nói, trong lòng đã không rung động thì chính là mãi mãi không rung động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên, dù cảm nhận nước mắt nóng hổi của người kia làm ướt phần áo trước ngực, anh vẫn quyết định không đưa tay lên mà giúp nàng lau đi nước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã không có tình cảm đặc biệt với người ta thì tốt nhất đừng làm cho họ có hy vọng hão huyền nào khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trách anh không có lương tâm cũng được, bởi lẽ, người mà anh muốn làm những hành động thân mật ấy, chỉ có một người duy nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, bây giờ ở đây không có tỷ tỷ, chỉ có huynh và ta. Huynh nói thật cho ta biết, có phải vì huynh đã gặp Hằng Nga tỷ tỷ trước nên huynh mới không còn có thể chấp nhận thêm ai khác? Có phải vì dung mạo tỷ ấy quá đỗi xinh đẹp nên huynh mới không chọn ta không? Có phải vì Hằng Nga tỷ cứu mạng huynh mà tổn hao linh lực đã tích lũy nhiều năm của mình nên huynh mới cảm thấy bản thân cần phải đền ơn báo đáp, cần phải chịu trách nhiệm với tỷ ấy không?" Ngao Hồng khóc đến hoa lê đái vũ, khóc đến mức không thể tự chủ được mà lời nói cũng trở nên có phần lộn xộn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần biết là trước tiên hay sau cùng, chỉ cần là nàng ấy, ta sẽ đều yêu từ cái nhìn đầu tiên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và đúng, Hằng Nga là tiên nữ có dung mạo mỹ lệ và thanh thoát nhất, nhưng đó không chỉ là điều làm cho ta dành tình cảm sâu sắc với nàng như vậy. Chính nàng đã cứu rỗi cuộc đời ta vào lúc chính bản thân cảm thấy lạc lõng và chơi vơi nhất giữa cuộc đời này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, Hằng Nga chưa từng lấy ơn cứu mạng ra để ép buộc ta làm bất cứ chuyện gì. Chính ta là người tìm mọi cách, bao gồm lấy những việc đó để làm cái cớ mà giữ nàng ấy lại." Dương Tiễn nhìn thẳng vào mắt Ngao Hồng, nghiêm túc khẳng định:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cho dù Hằng Nga từng không thấu hiểu ta như muội, cho dù nàng ấy từng làm tổn thương ta, Dương Tiễn vẫn sẽ yêu nàng ấy. Hằng Nga luôn ở vị trí quan trọng nhất trong trái tim ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bất kể tỷ ấy từng làm gì? Thậm chí từng làm huynh đau lòng sao?" Ngao Hồng tuyệt vọng mà lặp lại câu hỏi lần nữa, như thể không muốn tin vào cái mà tai mình nghe được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không nói gì mà chỉ kiên định gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Những chuyện đó không quan trọng, cũng không phải là lý do để ta yêu hay không yêu nàng ấy." Anh dịu giọng, hai tay đưa lên để gỡ bàn tay đang nắm lấy vạt áo của người nọ, sau đó lùi về sau vài bước:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta yêu nàng ấy, bất kể nàng ấy từng đối xử không tốt với ta trong quá khứ thế nào, là tốt hay xấu, là mắng nhiếc hay châm chọc, ta tin bản thân vẫn sẽ yêu nàng ấy. Ta muốn có nàng ấy, chỉ vì nàng ấy là Hằng Nga, là người ta muốn bảo vệ, muốn đồng hành, muốn ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta yêu nàng, bởi vì trong khoảng thời gian đau đớn tột cùng ấy, Hằng Nga đã cho ta một cảm giác mà người khác không thể nào cho được. Tứ công chúa, không phải nàng có hết mọi dáng vẻ ta thích, mà bất kể nàng trông thế nào thì ta cũng đều thích cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhìn xuống bàn tay mình trống rỗng, sững người, không chỉ vì hành động giữ khoảng cách nhất định với mình, mà còn bởi lời anh nói thật sự đã chứng tỏ mọi thứ. Nàng không ngừng lảo đảo lùi về phía sau tựa như muốn ngã xuống, trong miệng lẩm bẩm như người mất hồn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh yêu Hằng Nga tỷ như vậy, si tình như thế..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi có bao giờ cảm thấy như thế này chưa? Khi ngươi gặp một người, ngay khoảnh khắc đó, mọi phiền muộn bỗng trở thành niềm hạnh phúc, thế giới hoang vắng đơn độc bỗng hóa thành tiên cảnh. Ngươi sẽ vui vì nụ cười của người ấy, và sẽ đau lòng vì nước mắt của người ấy. Ngươi sẽ trở nên cẩn trọng, sợ hãi mất đi người ấy giống như một đứa trẻ vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc nói những lời này, trong đáy mắt đều là si mê, là trầm luân không lối thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi sẽ cam tâm tình nguyện để bị người ấy chọc ghẹo, mắng mỏ, cùng người ấy dây dưa lẫn nhau mà không thể tự cắt đứt một lần dứt khoát, sẽ sắp đặt, an bài từng bước cẩn thận như tỏ ra bản thân thật tội nghiệp – điều mà chính bản thân còn cảm thấy khinh thường trước đây, cũng chỉ để níu giữ người ấy lại. Ngươi sẽ sẵn sàng làm tất cả vì người ấy, thậm chí nguyện chết vì người ấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đó... chính là huynh đấy, Dương Tiễn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cảm thấy tim mình như vỡ thành từng mảnh qua từng lời nói chân thành anh thổ lộ, nước mắt không ngừng lăn dài trên má. Làm sao có thể không hiểu cảm giác này? Nàng yêu anh đến như vậy, làm sao có thể không hiểu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta cũng có thể vì huynh mà không ngại hy sinh thân mình lao ra đứng chắn cho huynh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huynh thực sự không cảm nhận được chút nào sao, Dương Tiễn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó, Ngao Hồng ngẩng phắt lên, trong mắt đã lệ tràn hoen đôi mi mà ngỡ ngàng nhìn anh: "Huynh đang nói về Hằng Nga tỷ? Đó là những cảm xúc thật sự của huynh dành cho tỷ ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chỉ lặng lẽ gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy nếu ta thay đổi mình, trở nên dịu dàng như tỷ ấy, huynh có thể..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ lắc đầu nhẹ và đáp "Ngươi không cần phải trở thành một bản thể của ai khác. Dù có gì xảy ra đi nữa, ta vẫn hy vọng ngươi có thể là chính mình, và nếu ngươi muốn thay đổi bản thân thì đó phải là khi ngươi thực sự muốn nó chứ không phải gượng ép mình biến thành người khác."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh giương mắt nhìn người còn lại dường như đã sụp đổ hoàn toàn trước câu nói của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẻ thổng khổ trong đôi con người ấy khiến Dương Tiễn cảm thấy vô cùng áy náy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ta xin lỗi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dẫu không muốn làm nàng thêm đau lòng thì anh cũng phải cho nàng một câu trả lời đường hoàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng lạnh như băng sương, đêm sâu tựa mực đậm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khoảng cách này nhìn lên, vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đêm khuya vẫn lạnh lẽo và vắng vẻ như thường lệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng trăng dù có cao đến đâu, cũng không cao hơn trời, dù cô có ở bao xa, cũng không ra khỏi nỗi nhớ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhắc tới người ấy, Dương Tiễn thoáng có thể nghĩ ngay đến màu tóc mượt mà hơn bất cứ tấm vải quý nào được dệt nên bởi những nàng tiên chịu trách nhiệm thêu dệt, nhớ đến đến ánh mắt và nụ cười tinh khiết ấy, và không hiểu sao, anh yêu thích nét cười của người thương biết bao, nó không đơn thuần chỉ là sự mờ nhạt của tuyết trắng, mà còn là sự dịu dàng của ánh trăng sáng bừng trên bầu trời đêm, là nét trong vắt của dòng suối khẽ lắt qua từng khe đá trong rừng xanh sâu thẳm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn trước mặt thì là một bờ biển kéo dài vạn dặm đang ngủ yên trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực sự rất giống như tình cảnh trước đây vậy, chỉ có điều, mọi thứ đã khác xưa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân, người lại ngắm trăng nữa rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thói quen một khi đã hình thành thì khó mà buông bỏ được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không bị câu nói kia làm cho giật mình, anh chỉ mỉm cười, tay xoa đầu Hao Thiên Khuyển kế bên, chậm rãi nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đến cả ngươi cũng nói như vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó gật gù tỏ vẻ hiểu ý, nhưng rồi sau đó lại che miệng cười khúc khích liên tục làm cho người bên cạnh khó hiểu nhìn sang
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi cười cái gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển cố nén cười, hài hước nói "Chủ nhân, ta cười là vì nhớ lại chuyện cũ mà thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện cũ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân, người quên rồi sao? Đừng nói là trong cuộc chiến Thương Trụ, ngay cả sau khi đã trở thành Thần Công Lý, dẫu cho người có che giấu kĩ lưỡng thế nào, thì mỗi khi có dịp trăng tròn, người đều luôn ngẩng đầu mà ngắm nhìn trăng sáng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghe vậy, có chút chột dạ mà nghiêng đầu, trong lòng không hiểu vì sao bản thân đã kín đáo như vậy mà vẫn bị người khác phát hiện được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Song, suy nghĩ lại, hẳn không có gì bất ngờ bởi Hao Thiên Khuyển là người luôn ở bên cạnh anh từ đó đến nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như nó không biết thì còn ai có thể biết được chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng những điều đó, giờ đây anh chẳng muốn bận tâm nữa. Lúc này, anh đưa tay ra, cố gắng đón lấy ánh trăng xinh đẹp ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng Dương Tiễn, Hằng Nga còn hơn cả máu thịt của mình, là viên ngọc quý trong tay, là ánh sáng dịu dàng trong tim. Có một sự thật rằng, anh không hề để tâm đến chức quan hay phú quý sẽ được ban thưởng nếu phạt Trụ thành công, anh đánh bại bọn chúng không chỉ vì Tam Giới, mà còn vì nàng tiên của chính mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn anh yêu thương chúng sinh trong ba cõi, thì anh liền yêu thương Tam Giới. Hằng Nga muốn anh giữ lại một mặt trời, vậy thì anh không đuổi cùng giết tận mặt trời cuối cùng nữa. Cô muốn Dương Tiễn đưa Nhược Thủy lên trời để cứu vớt dân chúng khỏi nạn lũ lụt, thế thì anh không chút chần chừ mà làm theo lời cô nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn anh sống tiếp, vậy thì bản thân nhất định sẽ sống thật tốt và khỏe mạnh. Cô muốn chính mình phải chịu trách nhiệm với Tam công chúa, anh cũng bằng lòng gánh lấy phần trách nhiệm lẽ ra có thể đền đáp bằng một cách khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần là việc nàng muốn ta làm, Dương Tiễn đều sẽ cố gắng hết sức để làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan trọng hơn, anh làm những việc đó mà không cầu báo đáp, cũng chưa từng nói với Hằng Nga rằng mình đã làm gì hay hy sinh bao nhiêu vì cô. Bởi Dương Tiễn luôn ghi nhớ một điều rằng, trong khoảng thời gian tịnh dưỡng ở Quảng Hàn Cung, chính Hằng Nga đã nói với bản thân:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẫu thân của ngươi không sai, tình yêu không phải ham muốn. Yêu và dục là hai điều khác nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tình yêu là cho đi, còn ham muốn là đòi lấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giờ đây ngẫm lại, khoảng thời gian dưỡng thương trong Quảng Hàn Cung chính là một trong những quãng thời gian hiếm hoi mà anh toàn tâm toàn ý vui vẻ như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và vì Dương Tiễn lúc đó biết mình đã thực sự phải lòng Hằng Nga, mà theo như cô nói "Yêu là cho đi", cho nên anh khi đó cho rằng sẽ vĩnh viễn không tính toán những gì mình đã làm vì cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đến khi có được trái tim của Hằng Nga, có được sự chân thành nơi cô, Dương Tiễn mới phát giác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mình cũng như những phàm nhân khác mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẫm lại thì, trong vô số những lời nói sai trái của Vương Mẫu nương nương, ít nhất có một điều mà giờ soi chiếu với bản thân hóa ra lại là chính xác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Một khi mong ước ban đầu của bản thân được thành toàn thì sẽ nảy sinh ra một ham muốn khác, cứ như thế mà tiếp diễn như một vòng luẩn quẩn vô hạn. Lòng tham con người là một hố sâu không đáy, không cách nào lấp được và đừng mong nghĩ đến chuyện ngừng lại, bởi đó đã là bản chất, là thứ mà ai sinh ra cũng đã có."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mấy ai nghĩ tới, ngay cả thần tiên là Nhị Lang Thần đây cũng đã dành một tình cảm đầy dục vọng và khao khát đối với Hằng Nga, và từ lúc nó được cho phép đã ngày càng tăng chứ chẳng hề giảm bớt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng đối với vạn vật đều dịu dàng như nhau, chiếu sáng khắp mọi ngóc ngách của thế gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh lại ích kỷ mà khao khát trăng sáng chỉ thuộc về một mình bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn lấy từ cổ áo phủ đầy bụi ra một chiếc túi gấm thêu hoa văn song thỏ. Bên trong là bùa hộ thân mà cô đặc biệt làm cho anh. Đây là vật Hằng Nga đích thân buộc vào chính mình trước lúc chia xa. Khi may quần áo mới cho anh, cô đã dùng vải thừa để làm chiếc túi gấm này, cẩn thận khâu kín bùa hộ thân và gửi gắm những nỗi niềm nhung nhớ vào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là thứ gọi là "bùa hộ thân" ấy lại giống hệt như việc một người thê tử làm cho phu quân của mình đã cho thấy Hằng Nga không thể yên tâm về anh và Dương Tiễn – bằng nào cách nào đó, dù đã trấn an cô nhiều lần và đưa ra nhiều lời cam đoan vẫn luôn có thể khiến cô không ngừng lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cúi đầu mà nhìn đồ vật nhỏ bé trong tay, trên túi gấm là hai chú thỏ ngọc quấn quýt bên nhau. Dương Tiễn bất chấp ở đây còn có người khác, không chút chần chừ đưa nó lên mũi, nhắm mắt lại, hít sâu hương quế thơm ngọt của cô ở bên trong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là nguồn động lực sức mạnh lớn nhất giúp anh tiếp tục kiên trì và ngăn cản anh bay về núi Hoa Sơn hoặc Quán Giang Khẩu chỉ để ôm cô một cái – một hành động mà anh tin rằng Hằng Nga và Dương Thiền chắc chắn sẽ nhìn anh như thể đang nhìn một người điên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, ngàn năm trước chưa từng có hy vọng, thì thôi cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại thì mọi chuyện đã không còn như xưa, hai người chỉ còn một chút nữa thôi đã là phu thê với nhau rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thở hắt ra một hơi đầy chán chường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã trôi qua nhiều năm như vậy... Anh đã không gặp cô hơn mười năm rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh còn không ngờ được cuộc chiến với Yêu Vương lại có thể dây dưa lâu như vậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn tức đến độ sôi máu và thực sự muốn trút cơn giận này lên ai đó ngay bây giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu giải quyết xong chuyến này, anh chắc chắn sẽ xin Ngọc Đế ban hôn và lập tức chuẩn bị mọi sự để cô có thể mau chóng gả cho anh ngay!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không nghĩ thì thôi, càng nghĩ đến điều đó, anh càng nhớ cô điên cuồng. Một ngày không nghe, không ngửi hay nhìn thấy bóng dáng thướt tha duyên dáng ấy đã khiến trong lòng anh trở nên cồn cào lắm rồi. Dương Tiễn cố kìm hãm chúng nhưng khát vọng trong lòng theo năm tháng cứ thế mà lớn dần lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tham lam và mong muốn nhiều hơn nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ được nắm tay, ôm hay hôn người ấy, nhưng như thế vẫn chưa đủ, không bao giờ là đủ với bản thân cả...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thẫn thờ chìm đắm trong thế giới của mình, có lẽ một người đứng trong bóng tối quá lâu, chưa từng nhìn thấy ánh sáng nào khác ngoài vầng trăng mỹ lệ đó, trước giờ chưa từng dám mộng tưởng sẽ chạm tới sự thanh khiết và ôn nhu ấy, nay bất chợt được ánh trăng xinh đẹp đó chiếu sáng và sủng ái một mình bản thân, vì vậy mà luôn cảm thấy mọi điều tốt đẹp xảy ra... cảm thấy như một giấc mơ không thật vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mong manh và quá đỗi dễ vỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm tháng bên Hằng Nga đã làm cho Dương Tiễn cảm nhận sự an lành và yên bình chưa từng có trong hàng ngàn năm qua. Người con gái đó là tất cả mọi thứ của anh, trước vẫn vậy và sau này vẫn sẽ như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
'Yêu' là một loại tình cảm quá mức phức tạp, vừa mâu thuẫn lại vừa khó đoán, nó luôn khiến con người ta bất an, rõ ràng đã chạm được đến, nhưng lại không dám quá mạnh tay, luôn muốn chiếm hữu, nhưng cũng không dám chiếm hữu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vô tình nhìn sang thì lại thấy Hao Thiên Khuyển tiếp tục lén đưa mắt về phía mình rồi lại bụm miệng cười tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi lại cười cái gì?" Anh khó hiểu hỏi, tại sao con chó anh nuôi lại cứ nhìn mình mà cười như một thằng hề như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là người khác thì e rằng khi bị ánh mắt lạnh lùng quét qua đã tái mặt mà chạy trước thoát thân rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nó là ai chứ? Là con chó trung thành của Nhị Lang Thần! Là người đã luôn ở bên cạnh chủ nhân của nó mặc kệ cho anh có dùng mọi cách xua đuổi nó đi cho bằng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng là người hiếm hoi biết được tình cảm thầm kín của anh với vầng trăng tuyệt đẹp kia sâu dày đến chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta cười là vì chủ nhân luôn không thể giấu được chuyện gì liên quan đến tiên tử cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy sắc mặt anh có phần không ổn, Hao Thiên Khuyển nhích lại gần và giải thích:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Trong Tam Giới, ai chẳng biết Nguyệt Cung tiên tử luôn mặc áo trắng. Vậy mà chủ nhân – từ đêm trăng tròn hóa thành mũi tên bay xuống kia, người đã cố tình thay bộ đồ bao tải thường mặc thành bộ y phục có màu trắng giống hệt như vậy... Chủ nhân, xin thứ cho ta nói thẳng, ngay từ lúc bắt đầu, đây đã không còn gọi là thầm yêu nữa, chỉ cần để ý kỹ, chắc chắn mọi người đều sẽ nhận ra bởi điều đó quá là lộ liễu và công khai."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị nói trúng tim đen lần nữa, khuôn mặt Dương Tiễn đã hơi ửng hồng, có phần ngượng ngùng, anh lúng túng hỏi ngược lại: "Thật sự... rõ ràng đến vậy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển gật đầu chắc nịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm sự bị đoán trúng hết chuyện này đến chuyện khác, Dương Tiễn hắng giọng một tiếng, che giấu sự xấu hổ bằng vẻ mặt vờ như tức giận mà gõ nhẹ chiếc quạt trong tay lên đầu con chó ngốc nghếch ấy một cái: "Giỏi lắm, ngươi vậy mà dám trêu cả chủ nhân rồi hả!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái gõ đầu này không đau chút nào nhưng nó lại ôm đầu và la oai oái "Chủ nhân, chủ nhân, Hao Thiên Khuyển biết sai rồi! Sau này không dám tái phạm nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Còn có sau này?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó biết mình đã lỡ lời, liền lắc cái đầu xù tóc của mình nguầy nguậy "Sẽ không có lần sau!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hai người các ngươi đang nói chuyện gì mà vui vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đang tính dạy bảo nó thì một âm thanh thánh thót vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của bọn họ làm cho anh không khỏi quay đầu nhìn xem là ai tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thấy bóng dáng hồng y đỏ rực và mái tóc vàng suôn mượt buông xõa sau lưng, theo từng đợt gió đêm thổi qua tràn kẽ tóc mà khiến chúng khẽ lay động nhẹ trong gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng dừng bước, chậm rãi nhìn người trước mặt đang gật đầu chào mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thực sự có chút không vui.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao anh lại không gọi tên nàng như đối với Hằng Nga tỷ tỷ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ đối với anh mà nói, những ngày bọn họ cùng tâm sự, cùng bàn bạc lên kế hoạch, cùng chia sẻ những sự cảm thông với nhau trong đền Chân Quân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng không là gì với anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng không đủ để làm thay đổi hình ảnh nàng trong tâm trí anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng... không làm anh thấy xao xuyến hay rung động dù chỉ là một chút về nàng sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cụp mắt, giấu đi những ý nghĩ buồn bã sắp tràn ra khỏi đôi mắt đen đẹp đẽ kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi chỉ trong một cái chợp mắt, nàng đã ngẩng đầu lên, kiêu hãnh mà tự tin sải bước tới bên cạnh người đàn ông rực rỡ phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, Hao Thiên Khuyển, khuya như vậy, tại sao còn chưa đi ngủ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa đợi anh trả lời, Hao Thiên Khuyển đã ngây thơ đáp "Chủ nhân chưa ngủ, sao ta có thể ngủ trước được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống hồ, Hằng Nga tiên tử đã căn dặn nó phải chăm sóc tốt cho chủ nhân, nó làm sao có thể không tuân theo chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời của tiên tử, chính là lời của chủ nhân!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, tiên tử lo lắng cho chủ nhân như thế, bản thân nó đương nhiên sẽ càng tận lực mà săn sóc cho ngài ấy thật tốt rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không ngủ được nên ra đây cho khuây khỏa, Tứ công chúa cũng nên về nghỉ sớm đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì huynh không phiền nếu ta cũng ở đây với huynh chứ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu hỏi tựa có tựa không – bình thường như bạn bè huynh đệ với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng vấn đề là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển ngơ ngác cảm nhận bầu không khí kỳ lạ ập tới, theo phản ứng tự nhiên mà nhìn qua nhìn lại hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chủ nhân sau khi đáp ngắn gọn đã tiếp tục ngẩng đầu nhìn trăng mà không đáp lại câu hỏi của Ngao Hồng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân nó cũng cảm thấy quái lạ, Tứ công chúa chính là một trong những người biết được sự thật và luôn đồng cảm với chủ nhân trước ván cờ sinh tử thay đổi Thiên Quy của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà thái độ của chủ nhân thể hiện với nàng lại rất xa cách và lạnh nhạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và còn với ánh mắt lạnh lùng đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó lén nhìn qua người bên cạnh đứng cách bọn họ không xa thì thấy ánh mắt vị công chúa Đông Hải này vẫn luôn không rời khỏi chủ nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao nó cứ cảm thấy... dường như có gì đó không được bình thường?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển gãi đầu bứt tóc, là nó đang buồn ngủ mà hoa mắt hay thực sự người này có đôi mắt giống hệt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi tựa như sét đánh giữa trời quang, trong đầu vận hành nhanh đến chóng mặt, nhớ lại những tin đồn bàn tán trong doanh trại những ngày qua, nó bàng hoàng đến mức đứng yên như tượng đá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, là chết sững!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó khó khăn nuốt nước bọt, không dám nghĩ tiếp, nhưng vẫn không ngăn được dòng suy luận đang dần được hình thành trong đầu để trả lời cho câu hỏi của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh nhìn mềm mại đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống hệt như khi chủ nhân nhìn Hằng Nga tiên tử vậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển choáng váng, cảm thấy với đầu óc nhỏ bé đang bị đình trệ của mình hẳn nên đi ngủ một giấc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết đâu chừng ngày mai tỉnh dậy sẽ không còn chuyện kỳ quặc này xảy ra nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi nói gì thì nói, Hằng Nga tiên tử bây giờ chính là người thê tử mà chủ nhân nó muốn lấy về nhất!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà người bạn thân thiết của cô là Tứ công chúa lại phát sinh tình cảm không nên có này với chủ nhân của nó?!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính tình tiên tử từ trước đến nay đều luôn nhường nhịn người khác, đặc biệt là khi người đó là bạn mình thì lại càng không so đo tính toán thiệt hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy không lẽ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời đất quỷ thần thiên địa ơi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển tái mặt, rối rắm không để đâu cho hết, cuống quýt không biết phải làm gì để ngăn tình trạng đáng sợ sẽ nảy sinh bất cứ lúc nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi còn chưa đủ để làm bản thân hoảng sợ, trí óc nó trong lúc này lại nghĩ xa hơn một chút...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ôi không, lần này chủ nhân gặp rắc rối lớn rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước là Tam công chúa Thốn Tâm ở Tây Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ lại là Tứ công chúa Ngao Hồng ở Đông Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước là chủ nhân đã vì Hằng Nga tiên tử mà ly hôn với Thốn Tâm để rồi đắc tội với cả Tây Hải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chủ nhân nó vì muốn ép Trầm Hương trưởng thành mà vờ như đánh tan nát thần hồn của Ngao Hồng để rồi cũng là người giúp thu hồn lại cho nàng, qua đó mà đã để lại ấn tượng không mấy tốt lành với cha của nàng rồi. Còn bây giờ, nếu không xử lý thỏa đáng, thì chính là sẽ thực sự đụng chạm đến oai nghiêm của ông thần già đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thù càng thêm thù!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì cái quái gì mà chủ nhân mệnh khổ của nó cứ phải vướng vào đám sinh vật biển cả ấy mà có thể có nguy cơ đánh mất hạnh phúc của đời mình như vậy?!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chủ nhân..." Nó rón rén lại gần người kia, nhỏ giọng thì thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính nói những gì nó suy luận được thì anh đã lên tiếng trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hao Thiên Khuyển, ngươi về trước đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhưng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đây là lệnh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với tông giọng trầm thấp nghiêm nghị đó, nó biết có nói thêm gì cũng vô dụng nên đã cúi đầu rồi rời đi ngay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng hy vọng rằng chủ nhân thông minh kiệt sức như vậy sẽ nhìn ra thứ mà nó đã nhận thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật chứng minh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó đã đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi nếu một con chó ngờ nghệch, không rành sự đời như nó còn phát hiện được thì đừng nói chi đến cái người đàn ông đã từng đùa giỡn cả Tam Giới trong tay đang đứng trong gió ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... Ta có thể gọi huynh là Nhị Lang được không?" Ngao Hồng mắt thấy chú chó kia đã đi xa bèn quay qua hỏi người còn lại, giọng nói dịu dàng nếu lọt vào tai người khác chắc chắn sẽ làm cho họ đồng ý ngay, nhưng đáng tiếc, người nghe lại là anh ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, quan hệ giữa chúng ta không thân thiết đến mức đó đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... chẳng phải chúng ta đã quen biết nhau hàng ngàn năm rồi sao? Hơn nữa, tại sao Hằng Nga tỷ gọi được nhưng ta lại không thể?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh trầm ngâm, sau đó bình tĩnh bảo: "Ngươi biết rõ hai người là khác biệt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào khác?" Nói xong câu này, Ngao Hồng càng tiến tới gần người đàn ông kia hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi biết điều ta nói tới là gì."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhìn sườn mặt với đường cong tuyệt mỹ của anh, cái khí chất bất phàm từ trong cốt cách làm cho người ta không thể rời mắt ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không quá đáng khi nói rằng tỷ tỷ nàng – Thốn Tâm đã từng si mê mà chìm đắm vào vẻ đẹp trời ban và khao khát tình yêu của anh đến nhường nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng khi đó cũng cảm thấy vậy nhưng không đến mức như tỷ tỷ nàng là đòi sống đòi chết đi theo người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến tận khi Thốn Tâm chịu tội thay mà bị đày đọa dưới biển sâu, người đàn ông ấy vẫn không hề đến thăm dù chỉ một lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không hận anh bởi Thiên Quy khắc nghiệt, lại còn chính miệng Ngọc Đế và Vương Mẫu ra lệnh từ nay không cho phép bất cứ ai tới thăm tỷ tỷ hay giúp đỡ tỷ ấy, nếu không sẽ bị trừng trị thích đáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhớ lại cảnh tượng khi Thiên Điều mới ra đời, cái ánh mắt đang u tối dần sáng rỡ khi biết mình sẽ được giải thoát rồi lại như muốn mở lời hỏi thăm về người kia...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái ngược với vẻ mong đợi đó, nàng đã thành thật nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một sự thật mà cả hai người bọn họ đều đau đớn nơi con tim bên lồng ngực trái nhưng lại chẳng thể làm gì hay phản bác khác đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tỷ đừng hy vọng nữa, trái tim người ấy từ trước đến nay đều chưa từng thuộc về tỷ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng như chưa từng lay động hay đập nhanh vì muội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, dù Thốn Tâm có làm điều gì lớn lao cho anh, vì anh mà phạm Thiên Điều, vì anh mà bị đày xuống đáy biển vực sâu, vì anh mà cam tâm chịu tù tội nhiều năm nhiều tháng, người ấy cũng chỉ đau lòng, thương tiếc, xót xa và tội lỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhìn vào hàng đống vàng bạc, dược thảo quý hiếm của Thiên Đình, của núi Côn Lôn và cả những mỹ phẩm, nữ trang tinh xảo được gửi tới từ Chân Quân Điện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cả con người trước mặt trong bộ trang phục trắng tinh thêu chỉ mây bạc đang chắp tay hành lễ cúi đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn cảm tạ tấm lòng rộng lớn của Tam công chúa đã ra tay cứu giúp nhiều lần. Số quà này chắc chắn không đủ để có thể bày tỏ lòng biết ơn sâu dày của Dương Tiễn đối với Tam công chúa. Vì vậy, hôm nay ta đích thân tới đây để cam kết rằng, sau này, nếu như Tây Hải có việc, dù là núi đao biển lửa, dầu sôi lửa bỏng, chỉ cần là điều Dương Tiễn có thể làm, Dương Tiễn nhất định sẽ dốc toàn lực!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu là Tam công chúa, hai câu cũng là Tam công chúa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chưa từng một lần nhắc đến mối quan hệ của bọn họ trong quá khứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không cần nói cũng biết, đây rõ là đang vạch ra ranh giới giữa hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chẳng lẽ... ngươi không còn điều gì để nói với ta..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nghe thấy Thốn Tâm lẩm bẩm trong miệng, rồi lại không kìm được mà nhìn gương mặt Thốn Tâm trắng nhợt, đôi mắt không khi nào rời khỏi người kia, mà Dương Tiễn – chỉ đơn giản nhìn nàng bình thản và vui mừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoàn toàn khác xa so với ánh mắt dành cho người con gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng một tay đỡ lấy tỷ tỷ, một tay ra dấu mời anh ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ngạc nhiên là anh chỉ cười lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần, ta chỉ tới đây một lát rồi sẽ đi ngay."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Vì sao không ở lại thêm?" Không biết là nàng hay là tỷ tỷ là người hỏi câu này, nhưng ẩn trong câu hỏi đó là một sự mong chờ thầm kín.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tận mắt nhìn thấy ánh mắt sắc bén ấy dần trở nên dịu dàng như nước, lời nói ra từng câu từng chữ đều nhẹ nhàng đến không ngờ, nhưng chúng chẳng khác nào một đòn mạnh giáng thẳng xuống trái tim bọn họ, đặc biệt là Thốn Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga còn đang chờ ta ở Quán Giang Khẩu. Nếu không còn chuyện gì khác, Dương Tiễn xin từ biệt tại đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong anh ngừng lại một chút, lúc này mới quay sang mặt đối mặt với người đang kề cận nàng, nhẹ giọng nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa, xin hãy bảo trọng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn trịnh trọng cúi đầu chào tạm biệt, sau đó liền quay người trở về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh còn chưa kịp nhấc bước thì đã nghe một câu hỏi rất nhẹ – tựa như gió thoảng qua tai vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải người có thính giác tốt, thì chắc chắn sẽ bỏ qua cái thanh âm nhẹ tênh không rõ ràng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, huynh đã từng yêu ta chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời hỏi giống hệt hàng ngàn năm về trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng im lặng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi đang quay ngược hướng với bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chờ đợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và không để họ chờ quá lâu, anh xoay người lại, mắt nhìn thẳng vào người con gái đã trao trọn trái tim cho mình trong khi bản thân không thể đền đáp được tấm chân tình đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm tình quả thật có hơi phức tạp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh có lỗi với nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh đã quá hèn nhát để rồi không dám nhìn nhận tình cảm thật sự của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là anh đã khiến cho mối quan hệ cả hai trở nên khổ sở, dày vò nhau trong suốt ngàn năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả là lỗi của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và Dương Tiễn không phủ nhận điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh thực sự mong nàng hạnh phúc, thực sự hy vọng nàng có thể quay trở lại là một cô gái mạnh mẽ nhưng bướng bỉnh tinh nghịch khi xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là một Tam công chúa Tây Hải vô ưu vô lo sống thoải mái trước khi gặp anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn càng nghĩ càng lấy lại bình tĩnh, trên mặt không có bất kỳ dao động nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không muốn dây dưa lằng nhằng để cho Thốn Tâm thêm hy vọng hão huyền nào nữa, vì vậy mà anh đã trả lời câu hỏi hàm ý sâu xa đó với giọng điệu đầy quả quyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa đối với Dương Tiễn ân trọng như núi, là người mà ta sẽ luôn xem là ân nhân, là người bạn tốt nhất trong cuộc đời này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi mỏng lúc này mới khẽ nhếch lên thành nụ cười nhẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nói thêm, giọng điệu vô cùng chân thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây cũng chính là lời từ tận đáy lòng của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam công chúa, xin hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thư thái và nhẹ nhàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chút ái ngại hay ra chiều khó xử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một lời thừa thãi để cho Thốn Tâm níu kéo bất cứ tơ tưởng nào khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tấm lưng to lớn ấy tiếp tục bước đi đầy dứt khoát và mạnh mẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một lần ngoảnh đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một chút gì gọi là lưu luyến hay vương vấn kẻ ở đằng sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những hành động của anh thể hiện ra đều chỉ tồn tại trong hai chữ "biết ơn" và "tôn trọng".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ đây về sau, hai người bọn họ sẽ không còn quan hệ với nhau thêm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi người nên bắt đầu một cuộc sống của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tự tìm lấy cho bản thân một hạnh phúc thật sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cười khổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ấy hành xử tàn nhẫn nhưng lại không phải vô lý, thỏa đáng nhưng lại hàm ý sẽ không trao cho tỷ tỷ nàng một cơ hội nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, nàng cũng không thể lên tiếng thay cho người chị em này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong tâm và trong mắt của anh, từ lúc bắt đầu đến tận bây giờ, trải qua nhiều biến cố tang thương tan nát cõi lòng, đều chỉ có duy nhất một hình bóng là người con gái thanh lệ tuyệt diễm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà Thốn Tâm – vì tình yêu điên cuồng của mình mà ích kỷ đuổi hết những người thân cận với anh ra khỏi nhà, ngay cả Dương Thiền cũng bị tỷ tỷ nói bóng nói gió mà phải rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng lúc đầu tưởng như vậy đã coi như là phần nào thỏa mãn đã tỷ tỷ nhưng mọi chuyện càng lúc càng nặng nề và đi xa hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xa đến mức không thể trở về được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lẽ, gương vỡ sao lại có thể lành được chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đập nát đồ vật trong nhà, ghen tuông mù quáng, vô duyên vô cớ đố kỵ hiềm nghi, vứt bỏ Tiểu Ngọc, thẳng tay quăng chiếc chuông gió mà Dương Tiễn vô cùng yêu quý kia xuống sàn nhà đến mức suýt nữa thôi nứt ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng điều dẫn tới giọt nước tràn ly, chính là Thốn Tâm đã mất tỉnh táo mà cầm kiếm lên, bay thẳng lên Quảng Hàn Cung nhằm đâm chết người con gái vô tội đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng thông qua tia sáng vụn vỡ trong đôi con ngươi đen ấy, đôi môi run run muốn nói gì đó, những dòng lệ lặng lẽ chảy xuống thấm ướt gương mặt thanh tú ấy, nàng biết rằng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỷ tỷ đã hoàn toàn sụp đổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm không quậy phá, không giãy dụa như thuở xưa, nàng ấy cười, một nụ cười đắng lòng với nước mắt lăn dài trên hai gò má.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ chính những năm tháng bị tù đày đã làm cho tỷ tỷ chín chắn và trầm ổn hơn chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, là tỷ đã quá ương bướng, không chịu chấp nhận cái sự thật vốn đã quá rõ ràng đó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa mắt nhìn Thốn Tâm tay ôm chặt ngực mình mà biểu cảm đầy thống khổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tất cả những gì nàng có thể nói, lại chỉ là một câu an ủi như bao người khác "Tỷ tỷ, chuyện đã tới mức này, tỷ cũng nên buông bỏ đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải tình yêu nào cũng sẽ được đền đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì Ngao Hồng cũng đã từng nhìn thấy sự mệt mỏi, kiệt quệ, cái nỗi buồn triền miên man mác trong đôi mắt phượng dài mị hoặc đó khi nàng cố gắng lựa lời thuyết phục cho Thốn Tâm cơ hội lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng sở dĩ biết nhưng cố tình phớt lờ cảm giác của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ để cầu cạnh anh đừng vì sự nóng giận nhất thời của Thốn Tâm mà làm tan vỡ cuộc hôn nhân của họ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi chính người tỷ tỷ này lại là người cắt đứt sợi dây cuối cùng vốn đã rất mong manh ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ đã xong rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và Dương Tiễn – người luôn có nỗi buồn đọng trong đáy mắt đã hoàn toàn thay đổi thành người luôn có những tia sáng lấp lánh nhảy múa trong đôi mắt, và khi nhắc tới Hằng Nga thì chúng lại càng rạng ngời và sinh động hơn rất nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể chỉ cần là tên người đó phát ra thôi cũng đủ để làm anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc phải yêu đến mức nào chứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng chứng kiến tỷ tỷ khóc đến thương tâm liệt phế, rồi cũng tự tỷ ấy nhốt mình trong phòng ba ngày ba đêm, đến khi mở cửa mà bước ra ngoài thì đôi mắt từng tinh nghịch nhiều chiêu trò ấy đã sưng húp, mỏi mệt và tan rã ra thành từng mảng nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, nói với phụ vương giùm tỷ, cuộc hôn nhân mà người lựa chọn, tỷ chấp nhận."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói thờ ơ, không chút cảm xúc làm cho nàng không khỏi hoang mang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây có còn là người tỷ tỷ bất chấp mọi thứ chỉ để ở bên người mình yêu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn bộ dạng gầy yếu, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, Ngao Hồng chỉ cảm thấy trái tim mình nhói đau, cảm giác nghẹn ngào làm nàng khó khăn lắm mới thốt ra câu "Tại sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nét cười nhạt nhòa, gương mặt hờ hững nhìn nàng, môi hồng khẽ khàng đáp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu không là người đó, thì dù là ai cũng như nhau cả thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng choáng váng nhưng vẫn lên tiếng khuyên can, chỉ là không gì có thể làm thay đổi quyết định của Thốn Tâm nữa, nên đành bẩm báo của Long Vương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, một đám cưới hoành tráng diễn ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ dĩ nhiên, Long Vương vẫn còn thù ghét và ác cảm với Dương Tiễn nên ông đã không mời bất cứ ai ở Chân Quân Điện cũng như chúng tiên ở Thiên Đình tham dự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà tỷ tỷ – người tỏ ra rất lạnh nhạt với hôn lễ của bản thân cũng chả nêu ý kiến gì mà chỉ để mặc cho cha thu xếp mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhớ lại, sau đó rất lâu sau, khoảng tầm hai năm gì đó, khi nàng tới thăm bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thực sự bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng hồn bạt vía.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm và phu quân của tỷ tỷ đang cười đùa vui vẻ với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy nàng đang đứng đờ người ở ngay trước cửa, Thốn Tâm đã đẩy người chồng mình ra mà tiến tới chào đón nàng vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến tận khi ngồi xuống đối diện với tỷ tỷ, nàng vẫn không sao lấy lại thần trí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ấy rất ngốc nghếch. Chàng ấy nói, dù tỷ chẳng thể sinh con, nhưng sẽ không vì thế mà ruồng bỏ tỷ, mà ngược lại sẽ càng yêu thương và trân trọng tỷ hơn. Muội nói xem, rất giống với người ấy phải không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng biết người mà tỷ tỷ so sáng tới là ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lẽ người đàn ông rực rỡ như vầng thái dương ấm áp trong hồi ức kia thực sự làm cho trái tim người khác khó mà không thể không rung động mãnh liệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là hồi ức tuy đớn đau và nhiều nước mắt nhưng lại vô cùng đẹp đẽ và khắc ghi trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỷ tỷ nói nếu khi đó, bản thân bao dung và dịu dàng thấu hiểu cho người ấy hơn, thì giữa bọn họ đã chẳng phải đi đến bước đường này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu Thốn Tâm chịu lắng nghe, ít ghen tuông lại, bớt suy nghĩ theo hướng tiêu cực rồi đập phá nhà cửa, biết thế nào là đủ cho mình, thì có lẽ, vào một tương lai không xa, người ấy sẽ có thể dần quên đi bóng hình mỹ lệ đó mà toàn tâm toàn ý đối đãi mình thật tốt và đầy yêu thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc chí ít thì đó là những gì mà tỷ tỷ nàng đã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ai mà biết được?Dẫu cho Thốn Tâm có làm được như những gì mình nói, ai dám khẳng định người ấy có thực sẽ quên đi Hằng Nga hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai có thể nói trước hay tiên đoán về một việc nào đó quá mức chính xác được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có thì đã không tồn tại cái gọi là "tương lai".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà những điều Thốn Tâm tâm sự với mình, chung quy đã là cái không đời nào xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dù vậy, Ngao Hồng vẫn thật tâm mong người tỷ tỷ mà nàng hết lòng thương mến này được hạnh phúc, vì thế, sau một thoáng chần chừ đã cất tiếng hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tỷ tỷ, tỷ... hạnh phúc chứ? Tỷ còn nhớ người ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm cười nhẹ khi nghe câu hỏi khờ khạo đó, hơi nghiêng đầu nhìn người đàn ông kia đang bàn chuyện với tướng lĩnh của mình, vẻ mặt ôn hòa và mềm mại, nhẹ giọng thì thầm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không biết nữa, nhưng tỷ có thể nói, rằng phu quân thật sự rất yêu thương tỷ. Ngao Hồng, tỷ muốn mở lòng mình ra với chàng ấy, cũng muốn trao cho bản thân mình cơ hội để yêu một ai đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thốn Tâm tuy nói chưa toàn buông xuống, nhưng chung quy là đã nghĩ thoáng. Chí ít, nàng có thể đứng ở trước mặt bọn họ mà mỉm cười chúc phúc, chỉ là ở trong lòng sẽ không khỏi thở dài tiếc nuối: Đáng tiếc, người có thể cho anh cảm giác hạnh phúc trọng vẹn không phải nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà bản thân – cũng nên bắt đầu trân trọng người hiện tại bên cạnh mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cặp mắt đen láy tuy còn chút vẻ u hoài nhưng giờ đây đã ngập tràn ánh sáng của niềm tin về một tương lai mà ở đó, tỷ tỷ nàng sẽ có thể buông bỏ được sự ám ảnh và chấp niệm si tình với Dương Tiễn xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cuối cùng có thể thở phào và nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những điều khiến ta khắc cốt ghi tâm, nhưng theo thời gian, chúng dần nhạt phai như sương sớm trên đỉnh núi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những người từng khiến ta mãi không thể quên, nhưng rồi cũng tan biến trong dòng chảy vô tình của năm tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tốt quá, kết cục thế này thật khiến cho con người ta cảm thấy an tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thật tâm vui mừng cho người tỷ tỷ thân thiết này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người lâu ngày không gặp nên đã nói chuyện rất lâu, cho đến khi nhận ra trời đã sụp tới thì Ngao Hồng đã đứng lên mà chào tạm biệt, trước khi đi nàng còn nhìn lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Thốn Tâm được phu quân bất ngờ ôm lấy từ đằng sau mà thọc lét làm cho tỷ ấy cười đến nghiêng trời lệch đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xem ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lời Dương Tiễn nói khi xưa, không phải là không có lý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói đầy ẩn ý cuối cùng khi cả hai trao nhau cái ôm từ biệt của Thốn Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng như người mất hồn lững thững quay về Đông Hải, ngay cả em trai nàng Bát Hoàng Tử nói gì, nàng cũng chẳng lọt vào tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng ngả người xuống chiếc giường êm ái rộng lớn trong phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cả Thốn Tâm cũng nói vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ phải thật sự từ bỏ sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng ngẩng đầu nhìn trần nhà, trong lòng vạn mối tơ lương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bắt đầu từ khi nào vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào nàng đã không ngừng nhớ nhung đến cái con người cộc tính và mưu mô ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào nàng lại trở nên dễ nhạy cảm với tất cả những gì người ấy nói như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ lúc nào... mà trái tim nàng cảm thấy đau đớn khi nghĩ đến cảnh tượng hai người ấy ở bên nhau?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng ngẩn người, trong lòng dường như có gì đó vụn vỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng bật cười, một nụ cười tự giễu tội nghiệp cho chính bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải rồi, có lẽ là từ lúc đó chăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc mà nàng cũng như bao người khác, hiểu lầm anh, dè bỉu anh, cho rằng anh là người đại ác không chuyện xấu nào là không làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chính cái lúc linh hồn nàng ở trong Chân Quân Điện, biết rõ mọi sự tình, nghe được lời tuyên bố hùng hồn của anh về sự quyết tâm lập ra Thiên Điều mới mặc kệ có bị thịt nát xương tan, muôn đời bị nguyền rủa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cảm giác lạ lẫm cuốn lấy trái tim nàng khiến nàng mơ mơ hồ hồ cảm nhận ra thứ cảm xúc đang dần hình thành trong lòng mình là gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như một hạt giống được gieo trong lòng nàng vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ từ lớn lên, từ từ đâm chồi, từ từ trưởng thành thành một cây cổ thụ lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lắng nghe những lời than vãn của anh, hay lời khen ngợi về sự tiến bộ của Trầm Hương, hoặc đôi khi lại là lời chửi bới buộc miệng về Tịnh Đàn Sứ Giả khi hắn ta dám lại gần và kết bái huynh đệ với Hằng Nga...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng trong quãng thời gian đó thú thật khá rảnh rỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả việc nàng cần làm là tịnh dưỡng và nghe anh trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dần dần cũng trở thành một thói quen khó bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nên khi bỗng dưng anh không xuất hiện nữa, nàng cảm thấy rất lo lắng, tâm trạng cứ đứng ngồi không yên, cuống cuồng không biết Dương Tiễn xảy ra chuyện gì mà không thấy tới để gặp nàng như mọi lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hóa ra, sau này nghe anh kể thì đó là lúc anh và Hao Thiên Khuyển bị Đinh Hương đánh thẳng xuống trần gian mất hết pháp lực, bị thần núi đem gậy ra đánh, bị quân binh Vương Mẫu rượt đuổi gắt gao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khỏi phải nói, Ngao Hồng nghe đến đây gần như tái mặt. Cái ý nghĩ anh sẽ có thể không còn nữa làm cho trái tim nàng như chìm xuống vực sâu băng giá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạnh lẽo, khó thở và tê dại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi thấy anh quay lại cùng nụ cười bình thản để an ủi bản thân, tuy nhẹ lòng nhưng vẫn không ngừng được cái cảm giác muốn tự mình kiểm tra xem trên người anh còn chỗ nào bị thương nữa không thì mới có thể yên tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khoảnh khắc đó, nàng biết mình đã đem lòng yêu cái người tuy cộc cằn nhưng lại rất đỗi tốt bụng kia rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là... khi mọi chuyện đã đi qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng biết, cơ hội mà mình có thể thành công là cực kỳ thấp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi lời tỏ tình của anh đối với vầng trăng sáng ấy là quá rõ ràng và xúc động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không biết liệu Hằng Nga có cảm động đối với tấm chân tình của anh hay không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và mặc cho đã nhìn thấy biểu hiện của cả hai trong ngày thành thân của Trầm Hương, nhưng Ngao Hồng vẫn không chắc đó có thật là tình cảm xuất phát từ tận đáy lòng của nàng tiên lạnh lùng đó hay chỉ là một sự mềm lòng và mặc cảm tội lỗi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ tới tình trạng bản thân hiện giờ, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Không ngờ nàng vậy mà lại được gặp và đồng hành với anh trong trận chiến này lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự là bất ngờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sở dĩ Đông Hải gia nhập cuộc chiến này là vì Thiên Đình yêu cầu, nếu không nàng cũng chẳng biết cha nàng có đồng ý cho nàng đi không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy thế mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng đã ở bên và săn sóc anh được gần 10 năm rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc đầu gặp mặt, nhìn gương mặt ngỡ ngàng của anh, nàng có chút xấu hổ, muốn cười nhưng rồi lại kìm nén được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi khi cả hai sóng vai chiến đấu bên nhau, cùng tiêu diệt và đập tan tành mọi cuộc nổi loạn của lũ yêu ma, nàng có thể... cảm nhận được mình đã gần anh hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thứ tình cảm mà nàng đã cố phủ nhận và tảng lờ đi đang theo đà mà ngày càng bành trướng và lan ra khắp cơ thể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng muốn được gần gũi, thân thiết hơn với anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu nàng đã thấy cách Hằng Nga tỷ tỉ mỉ cẩn thận gắp đồ ăn cho anh ở hôn lễ của Trầm Hương và cách mà anh dịu dàng nhìn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu tâm ý nàng từ giây phút đó đã không còn muốn đập vì người đó nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng vẫn không làm chủ được mình mà quan tâm, lo lắng anh từng li từng tí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến độ em trai nàng – Bát Hoàng Tử cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng lại ngập ngừng không nói thành câu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dần dà, trong quân doanh xuất hiện những tin đồn xoay quanh hai người họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng khi nghe được, thay vì hốt hoảng sợ anh sẽ phát giác được, thì nàng lại mang nặng cảm giác mâu thuẫn càng lúc càng nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa muốn Dương Tiễn không biết nhưng đồng thời lại hồi hộp mong anh có thể biết và hiểu được tấm lòng của bản thân dành cho anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng thở ra một hơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có bao nhiêu yêu thương nàng cũng đã trao cho anh rồi, dẫu biết rằng Dương Tiễn sẽ chẳng bao giờ để ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ loay hoay theo từng cảm xúc mãi xoay vòng, chẳng thể nào thoát ra dòng suy nghĩ mâu thuẫn ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tình yêu đúng thật khiến người ta mệt mỏi nhưng lại quá mức cám dỗ để mà dừng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sau này, ngươi đừng làm vậy nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện gì?" Nàng chớp mắt, khó hiểu nhìn vẻ mặt Dương Tiễn có phần khó xử và gượng gạo đối diện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người không cần phải đỡ nhát kiếm đó cho ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng à một tiếng, cuối cùng cũng hiểu cái anh nói tới là gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Song lại nghĩ, lúc đó hoàn toàn là bản năng của nàng, làm sao có thể kiểm soát được chúng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, nếu tánh mạnh của ta có thể đổi lấy một tia trìu mến của huynh, ta dù chết cũng không luyến tiếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng cúi xuống nhìn vết băng quấn trên cánh tay còn thấm máu, không hiểu sao lại thì thầm "Dù sao ta cũng đã thay huynh đỡ nhát kiếm đó, huynh vậy mà lại nói chuyện lạnh nhạt với ta như thế sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời vừa nói ra, tuy là đã điều chỉnh giọng nhỏ lại, nhưng với không gian bốn bề yên tĩnh này lại khiến chúng càng được phóng đại. Nàng đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng từ người nọ, hơi ngẩng đầu lên lại thấy sự phức tạp trong ánh nhìn của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng ngay cả lúc bị nàng nói thế này, ánh mắt ấy chưa một lần tỏ ra khó chịu hay ghét bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi biết ta cũng không muốn vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì cư xử bình thường đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng nhẹ ngắt lời, giọng nói luôn cương quyết và khẳng khái nay vì người trước mặt mà nhẹ bẫng như gió thoảng mây bay, hòa vào trong cái khí trời mát lạnh của buổi đêm "Nếu huynh thấy có lỗi, thì hãy đối xử với ta như cách huynh đối với Hằng Nga tỷ tỷ ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn khẽ nhăn mặt, lập tức trả lời "Không thể."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không muốn mọi chuyện ra nông nỗi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh luôn coi người con gái trước mặt là một trong những người bạn bè tốt nhất của mình, là người đã cùng đồng hành bên anh trên con đường thay đổi luật trời, và cũng là người đã chăm lo anh trong những ngày tháng cả hai trên sa trường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ban đầu, đúng là Dương Tiễn có hơi ngạc nhiên khi thấy Ngao Hồng, Bát Hoàng Tử cùng binh lính của Đông Hải tập hợp ở doanh trại nhưng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dẫu sao cũng đã từng bên nhau trước đây nên anh và nàng ấy coi như là hiểu ý nhau mà làm việc rất thuận lợi, còn đối với việc Ngao Hồng lo lắng cho anh, thực sự thì ngay từ đầu, Dương Tiễn đã nói không cần nhưng nàng vẫn nhất mực muốn làm vậy, rồi lại nói là để đáp lễ cho việc bản thân đã giúp nàng hồi phục thân thể...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói thật lòng, những cái đó đều là công lao của Thái Thượng Lão Quân chứ không chỉ là riêng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nếu nói thẳng ra như vậy trước mặt nhiều người thì lại làm mất mặt nàng, mà khi nói chuyện riêng thì Ngao Hồng đều luôn tránh mặt anh bằng nhiều lý do khác nhau, khiến cho anh đau đầu không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên, Dương Tiễn đành dằn xuống phần khúc mắc này để chuyên tâm về chiến sự trước mắt, vừa giữ khoảng cách vừa tự nhủ hàng trăm lần rằng đây cùng lắm là đôi bên để tâm và giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn khó khăn vậy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không hơn không kém.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho tới khi nghe nói tới những lời bàn tán xung quanh quân doanh qua Lão Tứ, Dương Tiễn thực sự tức giận, muốn lôi bằng được cái người chủ mưu cho cái tin đồn thất thiệt vô căn cứ đó, nhưng trầm ngâm một hồi lâu, sau đó có dò hỏi phản ứng của Ngao Hồng thì nghe được rằng nàng ấy cũng không biểu hiện gì khác thường trên mặt nên anh cũng yên tâm phần nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thế thì chứng tỏ, việc nàng để tâm đến sức khỏe mình chỉ xuất phát từ sự quan tâm lẫn nhau như bạn bè thân thiết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như gỡ được tảng đá đè nặng trên vai xuống vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn khi đó quả thật buông lỏng, không còn quá coi trọng đối với những hành động "thân tình" của Ngao Hồng, nhưng cũng thầm kéo dài khoảng cách để không bị vướng vào mấy cái đàm tiếu nhảm nhí nào nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi ấy, nhân lúc anh đang giằng co với tên kia, một đứa khác thình lình xuất hiện phía sau lưng làm Dương Tiễn không kịp trở tay, và trong khoảnh khắc gần trong gang tấc đó, một hình bóng với xiêm y đỏ rực lửa đã chắn trước mặt anh và giơ tay đỡ lấy nhát kiếm ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng may lúc đó, Dương Tiễn đã kịp phản ứng lại, vừa đỡ lấy thân thể Ngao Hồng vừa xoay người, phóng thẳng cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao của mình về phía quân địch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và với người con gái đang bị thương vì mình trong vòng tay, Dương Tiễn đã vỡ lẽ rằng mọi chuyện vốn dĩ không đơn giản như anh đã tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng anh có thể làm cho người mà mình coi là bằng hữu, là ân nhân cứu mạng đó của bản thân phải đau lòng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng lần này, anh sẽ không do dự hay ngập ngừng nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng sẽ không còn trong trạng thái tự ti, nhút nhát, không dám đối diện với lòng mình như xưa nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi giờ đây, Dương Tiễn biết chắc chắn và rõ ràng hơn bất kỳ ai khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng trong lòng anh, chỉ có một người duy nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vì sao không thể?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng lại hỏi tiếp một câu không hề liên quan
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn... trong lòng huynh, ta là người như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh giật mình, dường như không hiểu vì sao người con gái ấy đột nhiên hỏi vậy, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ thật kỹ, hít sâu một hơi, hắng giọng, cố gắng lần lựa những từ ngữ thích hợp để không làm tổn thương đến tình cảm của người đang nhìn mình với đôi mắt đã rưng rưng những giọt lệ bi ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chậm rãi trả lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa trọng tình trọng nghĩa, kiên cường quyết đoán, tính tình mạnh mẽ thẳng thắn không thua gì đấng nam nhi đại trượng phu. Có được người bạn như nàng, chính là phúc phận của Dương Tiễn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế... Hằng Nga tỷ thì sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga trong lòng huynh là người thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn nàng như thể không tin được câu hỏi ấy lại từ Ngao Hồng mà ra, và từ trong đôi mắt ấy như thấy được một kẻ tội đồ đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà người nắm giữ sinh mệnh của kẻ đó, lại chính là bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng... nàng không nên như thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở khóe mắt, những chiếc lá dưới mặt đất bỗng nhiên tung nhẹ lên không trung, nhưng những tán cây trên cao vẫn đứng yên không động đậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghĩ gì về Hằng Nga?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quá đơn giản rồi, không phải sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga – chỉ đơn giản là không thể thay thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn có thể nghĩ khác đi như thế nào chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có thì hẳn là giờ này Dương Tiễn còn nghĩ được gì ngoài muốn được ngắm nhìn Hằng Nga giữa không gian tràn ngập mùi quế thoang thoảng, mong ước được sở hữu, được chạm vào và ...giấu đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giấu cô đi, vào chốn nào đó, nơi chỉ một mình anh biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là người ta yêu nhất trong tim."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh yêu cô, bởi cô đã gọi dậy trong anh phần chân thành và mềm mại nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh yêu cô, bởi cô đã băng qua vùng hoang dã trong tâm hồn anh như ánh sáng dịu dàng của trăng tròn khẽ xuyên qua pha lê, nhẹ nhàng và dễ dàng đến vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự vụng về yếu đuối của Dương Tiễn không phải là tồn tại nhu nhược và yếu kém trong ánh nhìn của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và những nơi đẹp nhất trong lòng anh lại rực rỡ lên nhờ thứ ánh sáng tinh khiết cũng như ấm lòng trong sáng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhờ có người ấy, nhờ có hương quế và vài mùi hương của hoa khác trên tóc và áo cô ấy, mà trong giấc mơ lênh đênh giữa vũ trụ rộng lớn mang cái sắc đen âm u và tối tăm chỉ vài ánh sao nhỏ sáng lấp lánh li ti của Dương Tiễn ấy chẳng còn cô đơn quạnh hiu và đáng sợ nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn luôn là Hằng Nga biến sự cô độc của anh thành nơi bình yên và thanh lặng. Biến nỗi sợ hãi, lo lắng thành một cảm giác an lành và dễ chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta yêu nhất trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhìn sự xa lạ trong đôi mắt đen ấy vỡ tan trong tích tắc, chúng trở nên rực rỡ và lấp lánh, như thể tất cả những vì tinh tú đã rơi vào đôi mắt ấy,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dung mạo lạnh lẽo của anh lập tức biến mất như tuyết tan trong mùa đông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng từ từ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy quá sức là đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, huynh dùng sáu chữ này để nói với ta rằng Hằng Nga quan trọng với huynh đến thế sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một khoảng lặng lờ lững trôi qua trong sự im ắng của hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cúi đầu, nhắm mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ, thứ nàng cần chỉ là một câu trả lời dứt khoát, để mối tình đơn phương này mãi mãi chỉ là sự ngưỡng mộ mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơ mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm nhận hốc mắt bên trong đang nóng dần, và mí mắt cũng bắt đầu nặng dần. Một cảm giác tê dại và ấm nóng chạy trên mặt, Ngao Hồng càng thêm mím chặt môi, cố gắng đè xuống thứ gì đó đang chực trào ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng là gió đã lặng, nhưng hơi lạnh của sương đêm một lần nữa phủ lên mặt nàng, khiến cái thứ nặng nề ở đáy mắt chẳng còn trụ được vững mà rớt nhẹ trên má. Ươn ướt như thể trời đang mưa và những hạt mưa đó đang tí tách rơi trên mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng có người hỏi tại sao Tư pháp Thiên Thần lại luôn đối xử với tiên tử Hằng Nga khác biệt hơn những người khác, nàng cũng đã từng hỏi câu tương tự và câu trả lời mà Tam Thánh Mẫu đưa ra là: họ từ nhỏ đã lớn lên và luôn được nghe kể về những câu chuyện của Hằng Nga. Cho nên đối với huynh muội hai người mà nói, Hằng Nga như là một loại tín ngưỡng và là chỗ dựa dẫm tinh thần vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng khi đó đã tin như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ, đã trông thấy nhiều thứ, từng ánh mắt, cử chỉ của người đối diện với tỷ tỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói thật lòng thì, nàng không còn tin lấy một chút nào nữa. Dương Tiễn trước mặt người đời luôn mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của vị Thần Tư pháp Thiên Giới, nhưng sau lưng lại luôn ngày ngày đối diện với Hằng Nga, ngoài việc bày tỏ thì vẫn là bày tỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng còn không phải là người rõ nhất à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài những lần đôi lông mày hình kiếm ấy đầy sự giận dữ và nhăn lại dữ dội khi liên tục tỏ ra tức tối và ghen tỵ với Trư Bát Giới về việc hắn luôn có thể lại gần cô và làm cho cô cười rạng rỡ thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì trong những đêm trường dài vắng vẻ và đơn côi, bị nhốt trong Tụ Hồn Đỉnh lâu như thế, cũng khó tránh khỏi đôi lúc đáy lòng trở nên hoang hoải và tịch mịch, nàng đã khẽ gọi "Dương Tiễn".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng không mong người kia nghe thấy và người kia cũng chẳng nghe thấy gì, không lời hồi đáp nào được vọng lại, mà anh vẫn chỉ như một bức tượng đá đẹp đẽ đặt dưới khung cửa sổ và mải mê dõi mắt nhìn ánh trăng sáng vằng vặc ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có gì đó luôn lấp lánh trong đôi mắt đen phượng hẹp dài đó mỗi khi nhìn vầng trăng thanh tao và lạnh lẽo, và lúc nào cũng thành công trong việc át đi phần nào vẻ ủ ê, rã rời và những tổn thương tinh thần mà người đó đang gồng gánh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và nàng – không thích lắm cái ý nghĩ rằng nguyên nhân cho những sự thay đổi đó lại là do Hằng Nga mà ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buồn cười thật đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tình ý của anh đối với cô, nào có mờ nhạt như Tam Thánh Mẫu nói chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Thiền từng nói với ta, việc hai người đã nghe và biết về Hằng Nga từ thuở bé..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng lúc này đã chịu ngước lên mà đối mặt với người đàn ông đã làm lòng nàng dậy sóng, sự mạnh mẽ bên trong làm nàng có chút không cam tâm hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu người huynh gặp đầu tiên là ta, liệu rằng..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu rằng huynh sẽ yêu ta say đắm như đã yêu Hằng Nga tỷ tỷ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn luôn biết lý do mà Dương Thiền đưa ra khi mọi người luôn không ngừng tò mò và hiếu kỳ về việc anh có thái độ và cách hành xử với Hằng Nga quá đỗi khác biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không biết tiên tử và họ có tin vài phần nào trong đó hay không. Nhưng anh hiểu rõ, không phải như vậy, hoặc nên nói, không chỉ đơn giản là như vậy. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy bạch y tiên tử dưới ánh trăng kia, tình cảm mà bản thân dành cho người đó chính là tình yêu của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt dịu dàng như sương sớm, dễ dàng chạm khẽ vào tim người, nhưng nhìn kỹ sẽ cảm nhận cái nét trầm buồn dịu vợi, sự hững hờ xen lẫn một chút dịu dàng sâu thẳm ẩn giấu rất sâu trong ấy, đủ khiến người nhìn sẽ luôn lặng đi một nhịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi đôi mắt ấy nhìn anh, chúng trở nên mềm mại đến mức khó tin.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhớ trước lúc tiễn biệt, ngoài túi thơm, chiếc áo khoác lông trắng và vài bộ đồ cô đã may cho mình, Hằng Nga đã đặc biệt chủ động hôn lên môi anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi cô khe khẽ thì thầm chỉ với tông lượng vừa đủ hai người nghe
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bình an trở về, thiếp ở đây chờ chàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ biết khi đó mình gần như muốn vứt bỏ mọi thứ sang một bên, chẳng muốn quản ở đây còn có người khác, chỉ để ôm chầm lấy người con gái dễ thương trước mắt mà hôn ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng đang mỉm cười nhìn bản thân đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ nghĩ lại, nếu không phải Lão Đại và những người huynh đệ còn lại đã cưỡng chế lôi anh đi thì dám lắm anh sẽ thực sự làm như những gì mình đã nghĩ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết cô ấy dạo này sao rồi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khỏe không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có ăn uống đầy đủ không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có quay về Quảng Hàn Cung chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm việc có vất vả không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang nhớ đến anh hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi những bức thư từ giữa hai người, những câu hỏi thăm và lời chúc từ Hằng Nga đều luôn ngắn gọn và súc tích chỉ trong vài dòng chữ tinh tế "Giữ gìn sức khỏe, sớm ngày quay về, cẩn thận quân địch."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một từ ngữ nào là thể hiện là cô cũng nhớ anh như anh nhớ cô vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi mỏng kéo lên thành một nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, có những dấu vết mực khi viết có phần đậm ở những đoạn gần cuối thư, tựa như người ấy rất muốn nói những cảm xúc và tâm tư của mình nhưng sau đó lại rối rắm mà thay đổi thành một chữ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn lý do nào ngoại trừ việc cô không muốn anh quá phân tâm về tư tình cá nhân mà làm lỡ làng quân sự?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao có thể đáng yêu đến nhường này vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng vì run sợ nên chưa kịp nói nốt vế sau đã nhắm chặt mắt, gần như nín thở chờ đợi phản ứng từ người còn lại, song chỉ nhận được một sự im lặng kéo dài khá lâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, nàng không nhìn được mà he hé mắt ra để xem có chuyện gì, thì lại choáng váng phát hiện, anh lại đang nhìn cái túi thơm trong tay với đôi mắt thấm đẫm tình ý và bừng lên ánh xuân vô hạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác tuyệt vọng nhất lúc này là gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là khi ta biết mình cần từ bỏ, nhưng lại không hoàn toàn kiên định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi hay thoáng qua nào đó vẫn mong chờ sẽ có một kỳ tích hay phép màu sẽ xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời tỏ tình bỏ ngỏ giữa chừng của nàng đã bị anh quên lãng đi mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể chỉ cần là chuyện liên quan đến Hằng Nga, Dương Tiễn sẽ không còn biết đến những thứ hay người khác bên cạnh nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sương tuyết ngàn năm giăng giữa hàng lông mày dường như đã tan chảy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những đường nét lạnh lẽo sắc bén và oai nghi khiến người khác kính sợ nay lại hòa tan thành sắc ấm của nhân gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt ấy thật anh tuấn, thật phong lưu, hỏi rằng thế gian này có cô gái nào cưỡng lại được sự cám dỗ của nhan sắc ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn bộ y phục đen phất phới bởi từng luồng gió đêm, rồi lại chuyển tầm mắt về sóng lưng thẳng tắp của người đàn ông điển trai được phủ lên bởi thứ ánh sáng bàng bạc và hơi sương đang ngày càng nặng dần, chợt nhớ lại những buổi đêm khuya ở Chân Quân Điện — người đứng đầu dưới một người trên vạn người khi ấy cũng như vậy, mặc cho nàng có liên tục kêu tên anh nhiều lần, Dương Tiễn dường như vẫn luôn say mê mà mải miết ngắm nhìn nơi phát ra ngân quang chiếu rọi vạn vật với sự lạnh buốt và hững hờ đó, dù không lời nào nói ra nhưng vẫn luôn ẩn giấu ý cười dịu dàng nơi khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười khiến cho nàng thổn thức con tim, xao xuyến không sao ngừng lại được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một nụ cười nơi khóe môi Tư pháp Thiên Thần còn dịu dàng hơn cả làn nước xuân ở Dao Trì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cảm thấy bản thân thật đáng thương làm sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người không nên gặp cũng đã gặp, người không nên thương cũng đã thương. Đến cuối cùng, cái gì không phải sự ưu tiên thì đều không là gì cả. Sau tất cả mọi cố gắng, mọi thứ đều trở về như ngày cũ, chỉ khác nhau ở chỗ trong lòng có thêm một vài vết thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng không thể không nở nụ cười trào phóng và buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những việc không cần hỏi đáp án, sự im lặng của đối phương chính là câu trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng, những chuyện ngươi đã làm, đến cùng cũng chỉ đổi lại cái từ chối không chút nghĩ suy của người còn lại thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng bản thân thừa sức để quên đi người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng gia thế, vẻ đẹp, tài năng, tính tình của nàng đều luôn được những người đàn ông khác săn đón và theo đuổi nồng nhiệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần nàng muốn, phụ vương nhất định sẽ lập ra một buổi tuyển chọn người phu quân mà bản thân yêu thích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ vì lưu luyến sự dịu dàng của người ấy khi anh khụy gối xuống mà thuyết phục nàng nên đừng quá xúc động để ảnh hưởng đến thần hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên đã lựa chọn ngoảnh đầu nhìn lại rất nhiều lần và dẫu đã thất vọng nhiều lần, khoảnh khắc nàng vừa mới tự nhủ rằng sẽ buông bỏ, vẫn là không khỏi rung động khi lại nhìn thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơi quay đầu nhìn sang các cơn sóng cuồn cuộn, nhấp nhô nơi xa và rồi đập vào cát đá trên mặt biển, trong lòng tràn đầy chua xót và tủi thân, chỉ cảm thấy những dòng nước kia chính là nước mắt của nàng, chảy mãi không ngừng, mãi mãi không thể khô cạn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái cảm giác đắng nghét lơ lửng ở bụng rồi lại từ từ dâng lên làm cho nàng muốn nói nhưng lại như thể có ai đó đã chặn ngang lại ngang cổ họng, khiến nàng có cố thế nào cũng đều vô ích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng ương ngạnh không muốn tỏ ra yếu đuối và rơi lệ trước mặt anh, nhưng những lời anh nói tiếp theo đã thành công làm thủng lớp phòng thủ mà bản thân đã hao tốn nhiều tâm sức dựng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, những ngày qua ta vẫn luôn thể hiện rất rõ với muội rằng giữa chúng ta sẽ là không bao giờ. Muội trước nay vẫn luôn ổn nhưng vì sao..." Dương Tiễn nhìn Ngao Hồng với ánh mắt đầy khó hiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến lúc này, nàng không thể kìm chế được nữa, tiếng khóc nức nở bật ra khỏi môi, làm cho người còn lại không khỏi sững sờ vì không tin được sẽ có ngày bản thân mình đã làm cho một người con gái khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất là khi người đó lại là Ngao Hồng – người mà anh chẳng đời nào thấy rơi lệ dẫu cho có bị thanh đao anh đâm xuyên qua người...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
À không, anh có nhìn thấy Ngao Hồng khóc một lần – đó là khi nàng nghe chân tướng sự việc về mọi điều bản thân đang kỳ công lên kế hoạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ duy nhất lần ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài ra, sau này, mặc kệ có chuyện gì xảy ra hay thương tích trên mình nặng thế nào, cũng không thấy nàng rơi nước mắt lần nào nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, bao năm qua ta vẫn luôn thích huynh, yêu huynh, luôn đợi huynh, tại sao huynh không nhìn thấy sự chân thành của ta? Quãng thời gian ở nội thất của Chân Quân Điện không lẽ không làm cho huynh cảm thấy lưu luyến hay vấn vương nào khác sao? Không lẽ huynh đối với ta chưa từng có cảm xúc đặc biệt nào khác sao? Dù chỉ là một chút xíu rung động thôi, cũng không có sao, hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta biết huynh sẽ không yêu ai khác, và ta biết Hằng Nga tỷ với huynh có lẽ đã có tiến triển gì đó nhưng mà... Ta vẫn thà mình ngu ngốc tin rằng sẽ một ngày nào đó huynh hồi tâm chuyển ý, hoặc ít nhất sẽ đặt ta vào một vị trí ở góc nhỏ nào đó trong trái tim huynh. Nhưng bây giờ, tại sao, tại sao khi biết được mọi chuyện, huynh lại có thể nói ra những câu tàn nhẫn như vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc anh ong ong cả lên, cảm thấy sự việc có vẻ đi ngược theo chiều hướng mù mịt hơn so với ý định ban đầu của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là do Dương Tiễn nhầm, hay chính giọng điệu của Ngao Hồng nghe có vẻ như... hờn dỗi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và... cái gì mà yêu anh đã lâu? Đợi anh? Rồi gì mà muốn anh đặt nàng vào một góc ở trong tim?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hàng ngàn câu hỏi cứ liên tục nhảy ra trong đầu, và sau một khoảnh khắc bị quá tải bởi những điều đang xảy ra. Anh vẫn không lấy lại được sự bình tĩnh thường ngày của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bị lời tỏ tình thẳng thắn chứa chan tình cảm xen lẫn bi thương đó của người trước mặt làm cho choáng ngợp và sửng sốt đến mức đứng đờ người ra và mặc cho việc nàng có lao tới mà níu chặt lấy vạt áo mình, nước mắt long lanh giàn dụa trên khuôn mặt xinh đẹp chọc người thương tiếc, vừa giơ nắm tay đấm mạnh vào ngực anh vừa không ngừng bày tỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có chết anh cũng không ngờ bản thân lại như nhìn thấy chính mình trước đây khi vẫn luôn trong tình trạng tương tư, thầm yêu người con gái ở Quảng Hàn Cung đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chỉ muốn ngửa đầu hét lên rằng bản thân làm việc với chức trách là diệt trừ yêu ma hắc ám xấu xa chứ có phải là người nắm giữ và rành mạch về mấy câu chuyện tình cảm nam nữ như Nguyệt Lão hay gì đâu!?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đơn thuần nghĩ rằng nàng ấy chỉ là rung động trong phút chốc và thời gian có thể xóa nhòa tất cả, rằng chỉ cần anh kéo giãn khoảng cách và thể hiện rõ chuyện cả hai người là không thể thì với sự chờ đợi trong vô vọng đó sẽ làm cho Ngao Hồng dần dần mà chết tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đến giờ anh mới hiểu... anh đã sai rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi đừng như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bối rối vì không biết phải làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ quen với việc an ủi Tam muội và Hằng Nga, đối với những tiên nữ xa lạ thì đều bị khí tràng lạnh lùng và nghiêm nghị của bản thân làm cho tránh xa không dám lại gần và cũng từ bỏ ý định dùng cách này hay cách kia để ve vãn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cúi xuống nhìn nàng không ngừng quýnh thật mạnh vào người, cuối cùng cũng không nỡ làm ra hành động nào ngăn cản hay khiến nàng bị đau, bởi dẫu thế nào thì anh cũng vô cùng trân trọng tình bạn đáng quý giữa hai người. Huống hồ, trong trận chiến dai dẳng và mệt mỏi ấy, bọn họ đã đồng sinh đồng tử nhiều lần, có thể nói, anh coi cô như một người em gái trong nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và vì thế cũng luôn mong nàng sớm tìm được một người thích hợp cho riêng mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy vậy mà, thật nực cười làm sao khi người Ngao Hồng vẫn luôn gửi gắm tấm lòng mình lại chính là bản thân anh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nói thế nào thì nói, trong lòng đã không rung động thì chính là mãi mãi không rung động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên, dù cảm nhận nước mắt nóng hổi của người kia làm ướt phần áo trước ngực, anh vẫn quyết định không đưa tay lên mà giúp nàng lau đi nước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã không có tình cảm đặc biệt với người ta thì tốt nhất đừng làm cho họ có hy vọng hão huyền nào khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trách anh không có lương tâm cũng được, bởi lẽ, người mà anh muốn làm những hành động thân mật ấy, chỉ có một người duy nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn, bây giờ ở đây không có tỷ tỷ, chỉ có huynh và ta. Huynh nói thật cho ta biết, có phải vì huynh đã gặp Hằng Nga tỷ tỷ trước nên huynh mới không còn có thể chấp nhận thêm ai khác? Có phải vì dung mạo tỷ ấy quá đỗi xinh đẹp nên huynh mới không chọn ta không? Có phải vì Hằng Nga tỷ cứu mạng huynh mà tổn hao linh lực đã tích lũy nhiều năm của mình nên huynh mới cảm thấy bản thân cần phải đền ơn báo đáp, cần phải chịu trách nhiệm với tỷ ấy không?" Ngao Hồng khóc đến hoa lê đái vũ, khóc đến mức không thể tự chủ được mà lời nói cũng trở nên có phần lộn xộn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần biết là trước tiên hay sau cùng, chỉ cần là nàng ấy, ta sẽ đều yêu từ cái nhìn đầu tiên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và đúng, Hằng Nga là tiên nữ có dung mạo mỹ lệ và thanh thoát nhất, nhưng đó không chỉ là điều làm cho ta dành tình cảm sâu sắc với nàng như vậy. Chính nàng đã cứu rỗi cuộc đời ta vào lúc chính bản thân cảm thấy lạc lõng và chơi vơi nhất giữa cuộc đời này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, Hằng Nga chưa từng lấy ơn cứu mạng ra để ép buộc ta làm bất cứ chuyện gì. Chính ta là người tìm mọi cách, bao gồm lấy những việc đó để làm cái cớ mà giữ nàng ấy lại." Dương Tiễn nhìn thẳng vào mắt Ngao Hồng, nghiêm túc khẳng định:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cho dù Hằng Nga từng không thấu hiểu ta như muội, cho dù nàng ấy từng làm tổn thương ta, Dương Tiễn vẫn sẽ yêu nàng ấy. Hằng Nga luôn ở vị trí quan trọng nhất trong trái tim ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bất kể tỷ ấy từng làm gì? Thậm chí từng làm huynh đau lòng sao?" Ngao Hồng tuyệt vọng mà lặp lại câu hỏi lần nữa, như thể không muốn tin vào cái mà tai mình nghe được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không nói gì mà chỉ kiên định gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Những chuyện đó không quan trọng, cũng không phải là lý do để ta yêu hay không yêu nàng ấy." Anh dịu giọng, hai tay đưa lên để gỡ bàn tay đang nắm lấy vạt áo của người nọ, sau đó lùi về sau vài bước:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta yêu nàng ấy, bất kể nàng ấy từng đối xử không tốt với ta trong quá khứ thế nào, là tốt hay xấu, là mắng nhiếc hay châm chọc, ta tin bản thân vẫn sẽ yêu nàng ấy. Ta muốn có nàng ấy, chỉ vì nàng ấy là Hằng Nga, là người ta muốn bảo vệ, muốn đồng hành, muốn ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta yêu nàng, bởi vì trong khoảng thời gian đau đớn tột cùng ấy, Hằng Nga đã cho ta một cảm giác mà người khác không thể nào cho được. Tứ công chúa, không phải nàng có hết mọi dáng vẻ ta thích, mà bất kể nàng trông thế nào thì ta cũng đều thích cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng nhìn xuống bàn tay mình trống rỗng, sững người, không chỉ vì hành động giữ khoảng cách nhất định với mình, mà còn bởi lời anh nói thật sự đã chứng tỏ mọi thứ. Nàng không ngừng lảo đảo lùi về phía sau tựa như muốn ngã xuống, trong miệng lẩm bẩm như người mất hồn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh yêu Hằng Nga tỷ như vậy, si tình như thế..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ngươi có bao giờ cảm thấy như thế này chưa? Khi ngươi gặp một người, ngay khoảnh khắc đó, mọi phiền muộn bỗng trở thành niềm hạnh phúc, thế giới hoang vắng đơn độc bỗng hóa thành tiên cảnh. Ngươi sẽ vui vì nụ cười của người ấy, và sẽ đau lòng vì nước mắt của người ấy. Ngươi sẽ trở nên cẩn trọng, sợ hãi mất đi người ấy giống như một đứa trẻ vậy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc nói những lời này, trong đáy mắt đều là si mê, là trầm luân không lối thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi sẽ cam tâm tình nguyện để bị người ấy chọc ghẹo, mắng mỏ, cùng người ấy dây dưa lẫn nhau mà không thể tự cắt đứt một lần dứt khoát, sẽ sắp đặt, an bài từng bước cẩn thận như tỏ ra bản thân thật tội nghiệp – điều mà chính bản thân còn cảm thấy khinh thường trước đây, cũng chỉ để níu giữ người ấy lại. Ngươi sẽ sẵn sàng làm tất cả vì người ấy, thậm chí nguyện chết vì người ấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đó... chính là huynh đấy, Dương Tiễn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngao Hồng cảm thấy tim mình như vỡ thành từng mảnh qua từng lời nói chân thành anh thổ lộ, nước mắt không ngừng lăn dài trên má. Làm sao có thể không hiểu cảm giác này? Nàng yêu anh đến như vậy, làm sao có thể không hiểu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta cũng có thể vì huynh mà không ngại hy sinh thân mình lao ra đứng chắn cho huynh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huynh thực sự không cảm nhận được chút nào sao, Dương Tiễn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó, Ngao Hồng ngẩng phắt lên, trong mắt đã lệ tràn hoen đôi mi mà ngỡ ngàng nhìn anh: "Huynh đang nói về Hằng Nga tỷ? Đó là những cảm xúc thật sự của huynh dành cho tỷ ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chỉ lặng lẽ gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy nếu ta thay đổi mình, trở nên dịu dàng như tỷ ấy, huynh có thể..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh chỉ lắc đầu nhẹ và đáp "Ngươi không cần phải trở thành một bản thể của ai khác. Dù có gì xảy ra đi nữa, ta vẫn hy vọng ngươi có thể là chính mình, và nếu ngươi muốn thay đổi bản thân thì đó phải là khi ngươi thực sự muốn nó chứ không phải gượng ép mình biến thành người khác."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh giương mắt nhìn người còn lại dường như đã sụp đổ hoàn toàn trước câu nói của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẻ thổng khổ trong đôi con người ấy khiến Dương Tiễn cảm thấy vô cùng áy náy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tứ công chúa, ta xin lỗi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dẫu không muốn làm nàng thêm đau lòng thì anh cũng phải cho nàng một câu trả lời đường hoàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị