CHƯƠNG 4 – CHIA LY
Một thời gian sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc thức dậy như mọi ngày — mở mắt, hít sâu không khí ẩm của sương rừng, và ngỡ rằng Phu Tử đang nhóm trà bên bếp lửa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ có tro nguội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên bệ đá nơi ông thường ngồi, là một túi gấm màu tro tím, thêu hình cánh chim đan trong mây, và một mảnh giấy nhỏ, nét chữ quen thuộc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ mở khi ngươi đã phục quốc thành công.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giờ ngươi đã học được bản lĩnh phục quốc nên không còn cần ta nữa. Chỉ xuống núi khi tròn 20 tuổi.“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phu Tử
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc đứng lặng người. Gió rừng thổi bay tàn tro, bay cả vài nhành tóc dài của cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh người đàn ông trung niên dáng người trung bình, mắt sâu thăm thẳm, luôn mặc áo chùm đầu, tay cầm nhành trúc mà hạ đo ván cậu bao lần. Phu Tử chưa từng kể mình đến từ đâu, cũng không hề có dấu hiệu già đi theo năm tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thoáng, Mộc lờ mờ một suy nghĩ: “Không lẽ… ông là hóa thân của hồn thiêng đất Việt, đến để dạy ta cách dựng lại giang sơn?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu siết chặt túi gấm, rồi cẩn thận bỏ vào trong áo, sát tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời vừa vào thu. Những đám mây xám trườn thấp như bụng thú săn mồi. Dưới chân núi, làng trại của lũ trẻ mồ côi bắt đầu bị quân lính Triệu lùng sục, đốt phá từng chòi nhỏ giữa rừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thằng nhỏ hớt hải chạy lên núi, ngã dúi dụi trước căn lều Mộc đang trú. Mặt cậu bé nhem nhuốc tro, tay run run:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mộc ca! Quân Triệu đang lùng sục, bọn nó sắp tìm ra làng rồi. Mọi người đã vào chỗ ẩn nấp sẵn sàng đánh du kích với chúng nó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không kịp suy nghĩ, Mộc xách theo thanh côn gỗ, khoác chiếc áo tơi, lao xuống sườn núi. Nói với bé Mễ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Muội ở nhà trông nhà, ta đi mấy hôm rồi về.” Mễ khẽ gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thiếu gia bảo trọng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bé Mễ đứng từ xa nhìn về phía bóng lưng Mộc dần khuất sau rặng cây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới chân núi là một mảng cháy đen. Một vài túp lều bị san phẳng, khói còn lảng vảng. Nhưng không thấy xác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lũ trẻ… đã chạy vào khe Đá Vôi – một khu rừng rậm rạp mà chỉ những ai từng ở đây mới biết đường vào. Mộc lần theo dấu chân bùn, bám theo vết gãy của cành cây. Một hồi lâu sau, cậu nghe thấy tiếng sột soạt của đám trẻ con trốn trong bụi tre, tay lăm lăm que củi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Là Mộc ca!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đám trẻ lao ra, bao quanh cậu như một đàn chim lạc mẹ vừa tìm thấy tổ. Đứa nhỏ nhất khóc hu hu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tụi nó nói ai không khai chỗ giấu ‘giặc con’ thì chặt tay… Nhưng tụi em không nói gì đâu! Tụi em đâu phải giặc!? Em canh lúc chúng nó không để ý lén chạy về báo động mọi người trốn vào rừng”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc quỳ xuống, ôm lấy từng đứa, nhìn gương mặt lấm lem và run rẩy của bọn nhỏ, cảm thấy tim nhói lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Làm tốt lắm Các em không phải giặc. Các em là người giữ đất này.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu đứng dậy, dõng dạc nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu chúng ta bị xem là giặc… thì hãy thành giặc thật sự! Giặc để bảo vệ nhà. Giặc để không ai còn dám lấy bếp lửa của mình nữa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió đêm mang theo mùi tro khét.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới chân núi, binh lính Triệu tiến tiến vào rầm rập ánh đuốc sáng cả một góc rừng, giày sắt giẫm lên rễ cây mục. Gã tướng chỉ huy—mặt lạnh, mắt hẹp, rút gươm, thì thầm ra lệnh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không cần bắt sống. Cứ thiêu sạch là được.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tàn bạo, như mọi lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn lính lầm lũi tiến vào… nhưng thôn trại trống hoác. Không lửa, không khói, không một dấu chân người. Chỉ có những túp lều rách nát như đã bị bỏ hoang từ lâu, vài bãi tro nguội, và dây bầu leo rũ rượi trên giàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tên lính do thám quay lại, lắc đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không có ai, tướng quân. Không một đứa nhỏ nào cả. Chúng rút rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gã tướng rít lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trốn đâu được? Cứ thiêu sạch chỗ này. Mấy đứa con nít thì sống sao nổi ngoài rừng?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gươm chỉ về phía chòi tranh, ngọn đuốc bị ném xuống, lửa bắt đầu lan. Nhưng đúng lúc đó—
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đoàng! Một tiếng nổ bụp khô khốc vang lên. Một tên lính bị dây rừng cuốn vào cổ, treo lủng lẳng như con heo rừng mắc bẫy. Trước khi cả toán kịp phản ứng, từ bụi cây rậm rạp hai bên, mưa đá, ná, bùi nhùi cháy, rắn, bọ cạp độc và tổ ong trút xuống như một cơn mưa quái dị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đứa hét:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẫy! Là bẫy!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đã quá muộn. Một tên khác trượt chân rơi vào hố sâu lót chông tre nhọn, máu phun tung tóe. Một gã hoảng loạn quay đầu chạy thì vướng vào dây giật, khiến bóng nước lẫn phân gà đổ ập lên mặt, mùi hôi làm gã nôn thốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ trên cây, một giọng trẻ con vang lên—chất giọng của đứa nhỏ nhưng rắn như sắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đây là đất của tụi tao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không được phép đốt. Không được phép xâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muốn giành thì đánh đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc đứng trên một gờ đá cao, quan sát toàn cảnh bằng ống trúc rỗng, tay siết chặt thanh côn gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đừng hạ sát ai cả. Đánh cho chúng nó chạy là được. Hù là chính. Tổn thất càng ít, càng dễ bốc hơi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ dưới rừng, tiếng hú nhỏ vang lên—tín hiệu rút. Lũ trẻ tỏa về ba hướng, chân bước không gây tiếng động. Trận địa hỗn loạn phía dưới còn để lại hơn chục tên lính Triệu nằm la liệt, bẩn thỉu, thương tích nhẹ, và hoảng loạn cực độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn chúng không ngờ... một đám trẻ con chân đất, đầu trần lại có thể tổ chức phục kích bài bản như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm xuống. Lửa đã tắt. Cả toán lính Triệu phải rút lui, bỏ lại vết cháy lưng chừng sườn đồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc quay về rừng, nhìn đám nhóc đang cười rúc rích quanh đống lửa nhỏ. Một đứa mút ngón tay dính nhựa chuối, khoe:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em bắn trúng đầu tên đội mũ sắt á, còn nghe ‘bốp’ một tiếng!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc không cười. Cậu chỉ ngồi xuống, nhìn vòng sáng lửa rọi lên đôi mắt trong veo của bọn nhỏ. Ánh mắt ấy… không còn là ánh mắt của những đứa trẻ mồ côi nữa. Mà là của những người canh giữ rừng, giữ đất, giữ cho nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc dẫn lũ trẻ quay lại bãi đất hoang gần sông, nơi từng đốt trại tạm. Bằng kiến thức học từ Phu Tử và kinh nghiệm sinh tồn, cậu tổ chức dựng lại khu căn cứ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dựng nhà tre thấp, mái lá thấp để tránh phát hiện. Đào rãnh nước ngầm, dẫn nước mưa để sinh hoạt. Dạy lũ trẻ cách bẫy thú nhỏ, trồng rau rừng, làm bùi nhùi đánh lửa, và luyện tay gậy. Thu nạp thêm nhiều đứa trẻ lang thang đến gia nhập. Cuối cùng cả đám xây dựng được một hệ thống địa đạo dưới lòng đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiều chiều, Mộc dựng trận giả:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giặc đánh từ Đông, thì lui Tây. Lùa về khe Đá Vôi. Ai bị đánh chết thì ngồi ra một bên, không được cười!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả đám trẻ rào rào gào thét, dùng cờ lau làm vũ khí, như lũ lính nhí – có đứa gắn thêm lông gà, có đứa tô mặt mực đen, tung hoành dưới tán rừng rậm rạp. Có đứa còn dõng dạc nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sau này em sẽ như ông Gióng, vụt cho lũ giặc cút khỏi đất Việt.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả đám cười phá lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc – khi ấy, không chỉ là một người sống sót.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu là một ngọn cờ nhỏ, đang được cắm lên mảnh đất đen thui mà kẻ thù từng giày xéo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi thấy đám trẻ đã vững vàng, lương thực tạm ổn, trận địa an toàn, Mộc chuẩn bị trở về căn cứ trên núi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai biết đó sẽ là lần cuối cậu thấy nơi ấy yên ổn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khi đó, ở căn cứ trên núi — nơi từng là nơi trú ngụ của Mộc và bé Mễ, cô bé đang lúi húi nấu cháo cá và vo gạo, đôi tay nhỏ nhắn loay hoay bên bếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời vừa chớm chiều. Chim rừng bay thấp. Cô ngẩng đầu, tưởng nghe tiếng bước chân quen thuộc — nhưng là tiếng người lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Năm người phụ nữ bước vào. Tất cả đều mặc trang phục lạ – váy dài, giáp da đen ánh tím, tóc búi cao kiểu chiến binh. Một người trong số đó — mặt lạnh như băng, tóc trắng pha xanh, nhìn chăm chăm vào tấm ngọc bội hình hoa sen đang đung đưa bên cổ Mễ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bé chưa kịp phản ứng, thì cả nhóm quỳ xuống, tay chắp ngang trán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Khởi bẩm quận chúa. Chúng thần đến để đưa người hồi cung."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mễ sững người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Quận... gì cơ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người trong nhóm – có lẽ là thủ lĩnh – bước lên, khom người đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chúng tôi là cận vệ của Nữ Vương Tây Lĩnh Quốc. Quốc gia ấy nằm tận phía biên giới Tây của Âu Lạc, là nơi nữ nhi nắm quyền, độc lập đã lâu đời."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mễ nhíu mày:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tây Lĩnh Quốc? Chưa từng nghe nhắc tới."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người cận vệ kia gật đầu, giọng trầm xuống như kể lại một lời thề cổ xưa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chúng tôi là một nhánh hậu duệ của những người con đi theo Tiên Nữ thuở xưa. Trong huyết thống của chúng tôi có giao ước với hoàng tộc Âu Lạc, để cùng nhau giữ gìn sự cân bằng nơi biên giới."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì... tôi có quan hệ gì với các người?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người cận vệ chắp tay, đáp rành rọt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Công chúa Thi Linh – tức em gái Nữ Vương hiện tại – chính là thân mẫu của tiểu thư. Nói cách khác, người là huyết mạch hoàng gia của Tây Lĩnh Quốc. Tấm ngọc bội sen trên cổ Người là vật chỉ truyền cho người mang huyết thống nữ vương, bị thất lạc khi cuộc chiến nổ ra.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mễ nghi ngờ, chống cự. Đất dưới chân nứt ra khi cô vô thức tung một luồng sóng lực hất văng cả ba người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi người cầm đầu nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu Quận Chúa không theo, bọn ta buộc phải thiêu hủy nơi này và trừ khử những kẻ sống cùng Người. Bao gồm… cả thiếu gia của Người."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bé sững người, đứng khựng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối cùng, cô miễn cưỡng đồng ý. Nhưng trước khi rời đi, cô chỉ xin một điều:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cho ta được nhìn lại nơi này… lần cuối."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đi quanh căn bếp, vuốt mái nhà bằng cỏ tranh do chính tay Mộc dựng, ngồi xuống nơi hai người hay ăn cơm, lấy mảnh gỗ khắc vài chữ vào cây cột gỗ nơi hai người từng đo chiều cao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc về tới căn cứ lúc hoàng hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bếp vẫn còn khói. Cơm vừa chín. Căn nhà sạch tinh như có ai vừa dọn. Nhưng… vắng lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mễ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không tiếng trả lời. Cậu chạy quanh nhà. Không có.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chạy ra rừng. Không có.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lục cả khe núi. Không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi, trước cây cột gỗ, nơi hai người từng đùa rằng nếu cao thêm nữa sẽ “với tới mặt trời”, cậu thấy vài dòng chữ khắc vội, nét sâu như cào bằng móng tay:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tìm muội thì đi về phía Tây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió cuốn mạnh. Cậu đứng im, đôi mắt tối lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lần nữa, cậu bị bỏ lại. Một lần nữa, người thân lại bị cướp đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc siết chặt tay, quay về nhà, rút thanh đao gỗ trên vách – thứ đầu tiên Phu Tử từng trao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phía Tây… thì Tây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị