Truyện
Trước Sau

Chương 4: Thành công hay thất bại

Tôi liền chạy tới chỗ Liễu Như Yên đang nghỉ ngơi sau mấy trận đấu tập với các sư huynh, sư tỷ. Ngồi xuống bên cạnh cô trên khán đài, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt mà chỉ giả vờ nhìn ra sân đấu, chẳng biết nói gì cho phải.

Bình luận đoạn
Tôi liền chạy tới chỗ Liễu Như Yên đang nghỉ ngơi sau mấy trận đấu tập với các sư huynh, sư tỷ. Ngồi xuống bên cạnh cô trên khán đài, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt mà chỉ giả vờ nhìn ra sân đấu, chẳng biết nói gì cho phải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lúc im hơi, tôi cố mở lời cho oai “Trận đấu hôm nay hay nhỉ?”.

Bình luận đoạn
Một lúc im hơi, tôi cố mở lời cho oai “Trận đấu hôm nay hay nhỉ?”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, không khí lập tức lặng như tờ tôi cũng thấy ngượng.

Bình luận đoạn
Nói xong, không khí lập tức lặng như tờ tôi cũng thấy ngượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liễu Như Yên chỉ nhíu môi một cái “Ừm, hay thật” Lại một khoảng lặng.

Bình luận đoạn
Liễu Như Yên chỉ nhíu môi một cái “Ừm, hay thật” Lại một khoảng lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng nhiên, hệ thống gõ cốp cốp vào đầu tôi bảo “Nói gì đi chứ”

Bình luận đoạn
Bỗng nhiên, hệ thống gõ cốp cốp vào đầu tôi bảo “Nói gì đi chứ”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hạ quyết tâm, quay sang nhìn thẳng vào mặt cô. Tim tôi đập thình thịch cái cảm giác này không biết diễn tả bằng lời như thế nào nó bồi hồi, lo lắng pha chút mong muốn.

Bình luận đoạn
Tôi hạ quyết tâm, quay sang nhìn thẳng vào mặt cô. Tim tôi đập thình thịch cái cảm giác này không biết diễn tả bằng lời như thế nào nó bồi hồi, lo lắng pha chút mong muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lấy hết sức bình sinh của mình nói to “Tối nay đi hẹn hò với anh nhé?”.

Bình luận đoạn
Tôi lấy hết sức bình sinh của mình nói to “Tối nay đi hẹn hò với anh nhé?”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt Liễu Như Yên bỗng đỏ như trái ớt. Mặt tôi cũng đỏ không kém trong đầu chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống sân tập cho nhanh. Ngại quá tôi đứng phắt dậy, cố gắng cứu vãn tình thế bằng cách khen “Trận đấu các sư huynh, sư tỷ đỉnh quá!” Vừa dứt câu thì nghe một lời nhỏ vang ra “Tôi đồng ý.”

Bình luận đoạn
Mặt Liễu Như Yên bỗng đỏ như trái ớt. Mặt tôi cũng đỏ không kém trong đầu chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống sân tập cho nhanh. Ngại quá tôi đứng phắt dậy, cố gắng cứu vãn tình thế bằng cách khen “Trận đấu các sư huynh, sư tỷ đỉnh quá!” Vừa dứt câu thì nghe một lời nhỏ vang ra “Tôi đồng ý.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sững người. Tình tiết diễn ra nhanh đến mức tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vậy là thành công một rồi sao. Rồi mọi thứ tối lịm tôi ngã xuống và bất tỉnh, chỉ còn nghe được tiếng gọi “Tiêu Viêm… Tiêu Viêm…”

Bình luận đoạn
Tôi sững người. Tình tiết diễn ra nhanh đến mức tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vậy là thành công một rồi sao. Rồi mọi thứ tối lịm tôi ngã xuống và bất tỉnh, chỉ còn nghe được tiếng gọi “Tiêu Viêm… Tiêu Viêm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiều khi tỉnh lại, tôi thấy mọi người đứng quanh Đại Trưởng lão, vợ trưởng lão, Liễu Như Yên và vài sư huynh muội.

Bình luận đoạn
Chiều khi tỉnh lại, tôi thấy mọi người đứng quanh Đại Trưởng lão, vợ trưởng lão, Liễu Như Yên và vài sư huynh muội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hỏi trưởng lão “Đồ đệ bị làm sao vậy ạ?”, ông im lặng một lát rồi ghé vào tai tôi, nhỏ giọng “Bị… bệnh yêu đấy.”

Bình luận đoạn
Tôi hỏi trưởng lão “Đồ đệ bị làm sao vậy ạ?”, ông im lặng một lát rồi ghé vào tai tôi, nhỏ giọng “Bị… bệnh yêu đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngơ ngác “Bệnh gì cơ!!! Có liên quan đến yêu đương sao?”

Bình luận đoạn
Tôi ngơ ngác “Bệnh gì cơ!!! Có liên quan đến yêu đương sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hệ thống chen vào giải thích, giọng trêu trọc:[Hệ thống]: Tim của Ký Chủ đột nhiên đập nhanh quá, cơ thể không chịu đựng kịp nên ngất, không có gì nghiêm trọng.

Bình luận đoạn
Hệ thống chen vào giải thích, giọng trêu trọc:[Hệ thống]: Tim của Ký Chủ đột nhiên đập nhanh quá, cơ thể không chịu đựng kịp nên ngất, không có gì nghiêm trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ê, đừng bảo là tôi ngất khi nhận được cái ‘đồng ý’ hẹn hò nha tôi nghi ngờ.

Bình luận đoạn
Ê, đừng bảo là tôi ngất khi nhận được cái ‘đồng ý’ hẹn hò nha tôi nghi ngờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Hệ thống]: “Đúng vậy.”

Bình luận đoạn
[Hệ thống]: “Đúng vậy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi người thắc mắc với trưởng lão tôi bị làm sao.

Bình luận đoạn
Mọi người thắc mắc với trưởng lão tôi bị làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trưởng lão vuốt râu, nháy mắt với tôi “Không sao đâu, ta cũng từng bị, luyện tập nhiều quá nên cơ thể kiệt sức thôi” Tôi thở phào hên quá trưởng lão không nói, nếu không tôi cần xô úp đầu vì ngại.

Bình luận đoạn
Trưởng lão vuốt râu, nháy mắt với tôi “Không sao đâu, ta cũng từng bị, luyện tập nhiều quá nên cơ thể kiệt sức thôi” Tôi thở phào hên quá trưởng lão không nói, nếu không tôi cần xô úp đầu vì ngại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng mà đồ đệ thấy tiểu sư đệ ngồi cạnh liễu như yên xong mới ngất mà sư phụ” một sư huynh lên tiếng.

Bình luận đoạn
“Nhưng mà đồ đệ thấy tiểu sư đệ ngồi cạnh liễu như yên xong mới ngất mà sư phụ” một sư huynh lên tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

          Có người nhìn thấy sự thật kìa, cứu, cứu, hệ thống có thuốc xóa trí nhớ không.

Bình luận đoạn
          Có người nhìn thấy sự thật kìa, cứu, cứu, hệ thống có thuốc xóa trí nhớ không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

          “Không phải đâu sáng sớm gặp tiểu sư đệ ta thấy người chằng chịt vết thương có lẽ luyện tập nhiều quá thôi” Một sư huynh khác đã cứu tôi.

Bình luận đoạn
          “Không phải đâu sáng sớm gặp tiểu sư đệ ta thấy người chằng chịt vết thương có lẽ luyện tập nhiều quá thôi” Một sư huynh khác đã cứu tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

          Mọi người nhao nhao nói chuyện cuối cùng đưa tới kết luận đúng như trưởng lão nói.

Bình luận đoạn
          Mọi người nhao nhao nói chuyện cuối cùng đưa tới kết luận đúng như trưởng lão nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

          Trời ơi xong rồi lm tôi lo quá. Một bóng hình từ xa chạy đến đó là Liễu Như Yên cô ấy ôm chầm lấy tôi, nước mắt lã chã rơi. Tôi chết lặng một lúc. Một sư huynh ở góc hét to “Sư đệ này chưa gì đã làm con gái người ta rơi lệ rồi!” Mọi người cười vang, không khí vui vẻ hơn, rồi họ cũng ai về làm việc của người đấy, để lại chỉ có tôi và Liễu Như Yên trong phòng trưởng lão.

Bình luận đoạn
          Trời ơi xong rồi lm tôi lo quá. Một bóng hình từ xa chạy đến đó là Liễu Như Yên cô ấy ôm chầm lấy tôi, nước mắt lã chã rơi. Tôi chết lặng một lúc. Một sư huynh ở góc hét to “Sư đệ này chưa gì đã làm con gái người ta rơi lệ rồi!” Mọi người cười vang, không khí vui vẻ hơn, rồi họ cũng ai về làm việc của người đấy, để lại chỉ có tôi và Liễu Như Yên trong phòng trưởng lão.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi mọi người ra hết, tôi định hỏi vì sao cô khóc, nhưng Liễu Như Yên đứng dậy bỏ đi.

Bình luận đoạn
Khi mọi người ra hết, tôi định hỏi vì sao cô khóc, nhưng Liễu Như Yên đứng dậy bỏ đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vội gọi theo“Tối nay… thế thì tối nay sao?”

Bình luận đoạn
Tôi vội gọi theo“Tối nay… thế thì tối nay sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô quay lại, để lại một mẩu giấy trên tay tôi: “Tối nay 7 giờ, trước phòng tôi.”

Bình luận đoạn
Cô quay lại, để lại một mẩu giấy trên tay tôi: “Tối nay 7 giờ, trước phòng tôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hớn hở bật dậy chạy về phòng mình để chuẩn bị. Vừa chạy vừa cười “Tình yêu ơi, tôi tới đây!”

Bình luận đoạn
Tôi hớn hở bật dậy chạy về phòng mình để chuẩn bị. Vừa chạy vừa cười “Tình yêu ơi, tôi tới đây!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tắm rửa, thay đồ thần tốc bằng bộ quần áo hệ thống cho, chải tóc, soi gương đúng là một nam thần tu chân giới (ít nhất là trong gương tôi thấy vậy).

Bình luận đoạn
Tắm rửa, thay đồ thần tốc bằng bộ quần áo hệ thống cho, chải tóc, soi gương đúng là một nam thần tu chân giới (ít nhất là trong gương tôi thấy vậy).

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảng một tiếng sau, tôi đứng trước cổng phòng Liễu Như Yên chờ. Cánh cửa bật mở ra, đập vào mắt tôi là một cô mặc váy trắng dài, dáng người cao ráo, bước ra thật nhẹ nhàng như tiểu thư vậy đẹp đến mức tôi nghi là mắt tôi bị lỗi hệ thống. Mái tóc mượt, nét mặt tinh tú cô ấy xoay một vòng mùi hương từ tóc cô ấy phả vào mũi tôi, hít lấy hít để, một từ thôi ‘Thơm’.

Bình luận đoạn
Khoảng một tiếng sau, tôi đứng trước cổng phòng Liễu Như Yên chờ. Cánh cửa bật mở ra, đập vào mắt tôi là một cô mặc váy trắng dài, dáng người cao ráo, bước ra thật nhẹ nhàng như tiểu thư vậy đẹp đến mức tôi nghi là mắt tôi bị lỗi hệ thống. Mái tóc mượt, nét mặt tinh tú cô ấy xoay một vòng mùi hương từ tóc cô ấy phả vào mũi tôi, hít lấy hít để, một từ thôi ‘Thơm’.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bước tới đứng gần tôi. Hai đứa nhìn nhau, cả hai cùng đỏ mặt như trái cà chua chín.

Bình luận đoạn
Cô bước tới đứng gần tôi. Hai đứa nhìn nhau, cả hai cùng đỏ mặt như trái cà chua chín.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 “Chúng ta đi xuống khu chợ nhé?” Tôi lấy hơi.

Bình luận đoạn
 “Chúng ta đi xuống khu chợ nhé?” Tôi lấy hơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vâng” cô ấy trả lời.

Bình luận đoạn
“Vâng” cô ấy trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi không lao nhanh như hai người trẻ con mất trí, mà bước chậm rãi, cẩn thận có lẽ vì không ai dám làm lố trước mặt người kia. Thường xuống chợ chạy tầm 5 phút là cùng nay chúng tôi đi tận nửa tiếng.

Bình luận đoạn
Chúng tôi không lao nhanh như hai người trẻ con mất trí, mà bước chậm rãi, cẩn thận có lẽ vì không ai dám làm lố trước mặt người kia. Thường xuống chợ chạy tầm 5 phút là cùng nay chúng tôi đi tận nửa tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hệ thống đã đặt chỗ ở một quán ăn nhỏ, bước vào, nhân viên hỏi có đặt bàn chưa, tôi đọc tên. Anh nhân viên nheo mắt, cười “Em đã tốn công lắm đó nhé.” Trong lòng tôi rợn rợn một dự cảm lạ nhưng thôi, cứ tin hệ thống đi!

Bình luận đoạn
Hệ thống đã đặt chỗ ở một quán ăn nhỏ, bước vào, nhân viên hỏi có đặt bàn chưa, tôi đọc tên. Anh nhân viên nheo mắt, cười “Em đã tốn công lắm đó nhé.” Trong lòng tôi rợn rợn một dự cảm lạ nhưng thôi, cứ tin hệ thống đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi được dẫn lên tầng bốn. Phòng ăn có bàn bày biện thịnh soạn, cửa sổ nhìn ra cảnh đêm, và một đội nhạc nhỏ lẳng lặng chơi những khúc tình ca. Tôi ga-lăng kéo ghế cho Liễu Như Yên, cô hỏi tôi “Anh đã chuẩn bị hết những thứ này sao?” (giọng hơi nghi ngờ).

Bình luận đoạn
Chúng tôi được dẫn lên tầng bốn. Phòng ăn có bàn bày biện thịnh soạn, cửa sổ nhìn ra cảnh đêm, và một đội nhạc nhỏ lẳng lặng chơi những khúc tình ca. Tôi ga-lăng kéo ghế cho Liễu Như Yên, cô hỏi tôi “Anh đã chuẩn bị hết những thứ này sao?” (giọng hơi nghi ngờ).

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lúng túng: “Ừ… ừm… à, đương nhiên…” (thật ra là hệ thống làm hết, nhưng làm sao nói).

Bình luận đoạn
Tôi lúng túng: “Ừ… ừm… à, đương nhiên…” (thật ra là hệ thống làm hết, nhưng làm sao nói).

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi bắt đầu ngồi ăn uống, tôi mở lời bằng một số câu hệ thống gợi ý. Chuyện lạ là tôi và cô nói chuyện rất hợp như hai mảnh ghép được đặt đúng chỗ của nó, khiến tôi có cảm giác từ trước đã quen. Cuộc nói chuyện trôi đi tự nhiên đến khoảng 8 giờ 30, khi nhân viên dẫn tôi lên tầng năm.

Bình luận đoạn
Chúng tôi bắt đầu ngồi ăn uống, tôi mở lời bằng một số câu hệ thống gợi ý. Chuyện lạ là tôi và cô nói chuyện rất hợp như hai mảnh ghép được đặt đúng chỗ của nó, khiến tôi có cảm giác từ trước đã quen. Cuộc nói chuyện trôi đi tự nhiên đến khoảng 8 giờ 30, khi nhân viên dẫn tôi lên tầng năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lên đến tầng năm, khung cảnh khiến tôi muốn kiếm cái quần đội lên đầu, giữa phòng là một bàn nhỏ, trên tường treo hình trái tim khổng lồ làm bằng hoa hồng với dòng chữ to tướng “LÀM VỢ ANH NHÉ”.

Bình luận đoạn
Lên đến tầng năm, khung cảnh khiến tôi muốn kiếm cái quần đội lên đầu, giữa phòng là một bàn nhỏ, trên tường treo hình trái tim khổng lồ làm bằng hoa hồng với dòng chữ to tướng “LÀM VỢ ANH NHÉ”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi và Liễu Như Yên cùng nhìn nhau cô sốc đến nỗi tôi thấy mồm cô há cả ra, tôi thì đỏ như củ cà chua.

Bình luận đoạn
Tôi và Liễu Như Yên cùng nhìn nhau cô sốc đến nỗi tôi thấy mồm cô há cả ra, tôi thì đỏ như củ cà chua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai như thiếu nữ hồi môn, e thẹn quay mặt đi. Tôi mở lời mời cô ngồi, hai đứa ngồi cạnh nhau, không khí đầy ắp sự ngại ngùng.

Bình luận đoạn
Cả hai như thiếu nữ hồi môn, e thẹn quay mặt đi. Tôi mở lời mời cô ngồi, hai đứa ngồi cạnh nhau, không khí đầy ắp sự ngại ngùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để bớt ngượng, tôi giả vờ nâng ly “giả vờ uống” trong khi tim đập như trống trận. Hệ thống thì thở dài: “Ký Chủ, nói gì đi, sao cứ ngồi đấy?”

Bình luận đoạn
Để bớt ngượng, tôi giả vờ nâng ly “giả vờ uống” trong khi tim đập như trống trận. Hệ thống thì thở dài: “Ký Chủ, nói gì đi, sao cứ ngồi đấy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cố gắng bình tĩnh, nhưng tim đập nhanh quá. Đúng lúc tôi chưa biết mở lời thế nào có âm thanh vang rất rõ vào tai tôi “HÃY TRỞ THÀNH CHỒNG CỦA EM.”

Bình luận đoạn
Tôi cố gắng bình tĩnh, nhưng tim đập nhanh quá. Đúng lúc tôi chưa biết mở lời thế nào có âm thanh vang rất rõ vào tai tôi “HÃY TRỞ THÀNH CHỒNG CỦA EM.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bàng hoàng, xúc động, hạnh phúc mọi cung bậc cảm xúc như nổ bung. Liễu Như Yên nhìn sâu vào mắt tôi “Mặt anh đỏ quá, có bị sao không?”

Bình luận đoạn
Tôi bàng hoàng, xúc động, hạnh phúc mọi cung bậc cảm xúc như nổ bung. Liễu Như Yên nhìn sâu vào mắt tôi “Mặt anh đỏ quá, có bị sao không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chẳng suy nghĩ lâu “ANH ĐỒNG Ý.”

Bình luận đoạn
Tôi chẳng suy nghĩ lâu “ANH ĐỒNG Ý.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa nhìn nhau, lần này không phải xấu hổ mà là cảm giác thân thuộc, như về nhà.

Bình luận đoạn
Hai đứa nhìn nhau, lần này không phải xấu hổ mà là cảm giác thân thuộc, như về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ding.

Bình luận đoạn
Ding.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Hệ thống]: Chúc mừng Ký Chủ hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng: Lễ Đường tạo được lễ đường đỉnh cấp nhất tu chân giới, sử dụng một lần.”

Bình luận đoạn
[Hệ thống]: Chúc mừng Ký Chủ hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng: Lễ Đường tạo được lễ đường đỉnh cấp nhất tu chân giới, sử dụng một lần.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đứng chết lặng một giây, rồi bật ra tiếng “Lễ Đường? Cái này khác gì bành trướng lễ đường của thầy gojo đâu(nhân vật anime)”.

Bình luận đoạn
Tôi đứng chết lặng một giây, rồi bật ra tiếng “Lễ Đường? Cái này khác gì bành trướng lễ đường của thầy gojo đâu(nhân vật anime)”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuyệt vời! Dù mọi thứ quá suôn sẻ, trong lòng tôi hơi lo lắng nhưng thôi, cứ tận hưởng đã.

Bình luận đoạn
Tuyệt vời! Dù mọi thứ quá suôn sẻ, trong lòng tôi hơi lo lắng nhưng thôi, cứ tận hưởng đã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Buổi tối còn kéo dài tôi dắt Liễu Như Yên đi quanh khu chợ, mua cho cô một chiếc châm cài tóc màu vàng ánh kim khắc hình mặt trăng.

Bình luận đoạn
Buổi tối còn kéo dài tôi dắt Liễu Như Yên đi quanh khu chợ, mua cho cô một chiếc châm cài tóc màu vàng ánh kim khắc hình mặt trăng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông chủ quầy bảo “mặt trăng này sẽ soi sáng cuộc đời cậu.” Nghe hơi sến, nhưng tôi vẫn thấy rất thích

Bình luận đoạn
Ông chủ quầy bảo “mặt trăng này sẽ soi sáng cuộc đời cậu.” Nghe hơi sến, nhưng tôi vẫn thấy rất thích

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở một góc xa, hệ thống tự cười mỉm một nụ cười thỏa mãn khi được ăn cơm chó. Chúng tôi dạo tới khi hầu hết cửa hàng đã đóng, rồi trở về trước gian phòng. Trước khi tạm biệt ai về phòng đấy, Liễu Như Yên tiến đến và hôn nhẹ lên má tôi.

Bình luận đoạn
Ở một góc xa, hệ thống tự cười mỉm một nụ cười thỏa mãn khi được ăn cơm chó. Chúng tôi dạo tới khi hầu hết cửa hàng đã đóng, rồi trở về trước gian phòng. Trước khi tạm biệt ai về phòng đấy, Liễu Như Yên tiến đến và hôn nhẹ lên má tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đầu tôi ùa lên một tiếng “Sướng…!” Cô quay về phòng, để lại tôi đứng một mình trong cảm giác lâng lâng.

Bình luận đoạn
Trong đầu tôi ùa lên một tiếng “Sướng…!” Cô quay về phòng, để lại tôi đứng một mình trong cảm giác lâng lâng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mỉm cười, chầm chậm bước về phòng với trái tim nặng những xúc cảm mới hôm nay, thành công hay thất bại, chắc chắn là một đêm không bao giờ quên.

Bình luận đoạn
Tôi mỉm cười, chầm chậm bước về phòng với trái tim nặng những xúc cảm mới hôm nay, thành công hay thất bại, chắc chắn là một đêm không bao giờ quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!