[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

Cái này... là uy hiếp phải không?

Bình luận đoạn
Cái này... là uy hiếp phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Ngươi xứng sao?" Anh nhàn nhạt đáp lời, ánh mắt luôn dán chặt vào người trong lòng, chẳng thèm liếc mắt tới người đối diện.

Bình luận đoạn
"... Ngươi xứng sao?" Anh nhàn nhạt đáp lời, ánh mắt luôn dán chặt vào người trong lòng, chẳng thèm liếc mắt tới người đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý tứ rõ ràng, rằng dù cho Triển Chiêu có thực sự quyết đấu thì đối với anh cũng không là vấn đề.

Bình luận đoạn
Ý tứ rõ ràng, rằng dù cho Triển Chiêu có thực sự quyết đấu thì đối với anh cũng không là vấn đề.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khoan đã! Triển hộ vệ, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm! Nhị..." Cô lúc này sốt ruột lên tiếng khi nhận thấy không khí như đang giương cung bạt kiếm giữa hai người nhưng những lời bào chữa cô tính nói lại bị nụ hôn của người nam tử ôm cô nuốt chửng hết, Dương Tiễn hôn cô mạnh mẽ và tràn đầy dục vọng chiếm hữu, và trong đó... còn ẩn nhẫn một tia tức giận.

Bình luận đoạn
"Khoan đã! Triển hộ vệ, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm! Nhị..." Cô lúc này sốt ruột lên tiếng khi nhận thấy không khí như đang giương cung bạt kiếm giữa hai người nhưng những lời bào chữa cô tính nói lại bị nụ hôn của người nam tử ôm cô nuốt chửng hết, Dương Tiễn hôn cô mạnh mẽ và tràn đầy dục vọng chiếm hữu, và trong đó... còn ẩn nhẫn một tia tức giận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi xong rồi... lần này anh thực sự tức giận rồi!

Bình luận đoạn
Thôi xong rồi... lần này anh thực sự tức giận rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thực sự đã cố gắng đẩy anh ra nhưng hoàn toàn không hề hấn gì, sức lực của cô đối với anh chả khác nào như trứng chọi với đá, và dần dần chính cô cũng mê mang mà đắm chìm vào sự mê hoặc khó cưỡng này... Trong cơn mơ hồ do nụ hôn đầy tính xâm lược mà anh mang lại, chân cô trở nên mềm nhũn, tới khi cô không còn sức kháng cự nữa, nếu không phải có anh đang giữ cô lại, cô chắc chắn sẽ ngã khuỵu xuống.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thực sự đã cố gắng đẩy anh ra nhưng hoàn toàn không hề hấn gì, sức lực của cô đối với anh chả khác nào như trứng chọi với đá, và dần dần chính cô cũng mê mang mà đắm chìm vào sự mê hoặc khó cưỡng này... Trong cơn mơ hồ do nụ hôn đầy tính xâm lược mà anh mang lại, chân cô trở nên mềm nhũn, tới khi cô không còn sức kháng cự nữa, nếu không phải có anh đang giữ cô lại, cô chắc chắn sẽ ngã khuỵu xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mở mắt ra và nhìn thấy hai gò má Hằng Nga đã đỏ lên vì thiếu không khí, lúc này anh mới buông tha cho đôi môi cô, chậm rãi dìu cô lại ngồi ở ghế đá gần đó, nhìn ánh mắt mông lung đầy nước mắt bất định của cô, anh cười khẽ, không kiềm lòng được mà hôn lên má cô lần nữa, rồi mới quay người lại trực tiếp nhìn thẳng vào nam tử áo đỏ đang sốc vì mọi thứ mới diễn ra.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mở mắt ra và nhìn thấy hai gò má Hằng Nga đã đỏ lên vì thiếu không khí, lúc này anh mới buông tha cho đôi môi cô, chậm rãi dìu cô lại ngồi ở ghế đá gần đó, nhìn ánh mắt mông lung đầy nước mắt bất định của cô, anh cười khẽ, không kiềm lòng được mà hôn lên má cô lần nữa, rồi mới quay người lại trực tiếp nhìn thẳng vào nam tử áo đỏ đang sốc vì mọi thứ mới diễn ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu thật sự không ngờ tới tình huống vừa mới xảy ra trước mặt.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu thật sự không ngờ tới tình huống vừa mới xảy ra trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tên này thật đúng là kẻ hèn hạ!

Bình luận đoạn
Tên này thật đúng là kẻ hèn hạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà làm chuyện đó!

Bình luận đoạn
Lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà làm chuyện đó!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn hết, còn là cùng gương mặt với hắn.

Bình luận đoạn
Hơn hết, còn là cùng gương mặt với hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu cảm thấy một cơn tức giận bùng nổ trong lòng, bàn tay cầm kiếm siết chặt, những đốt ngón tay trắng bệch, lộ rõ sự phẫn nộ đang chực chờ phun trào. Dương Tiễn đương nhiên biết hắn ta nghĩ gì, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến băng giá. Không ngờ... chỉ mới mấy ngày không gặp nhau, bên người cô lại xuất hiện thêm một "ong bướm" khác.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu cảm thấy một cơn tức giận bùng nổ trong lòng, bàn tay cầm kiếm siết chặt, những đốt ngón tay trắng bệch, lộ rõ sự phẫn nộ đang chực chờ phun trào. Dương Tiễn đương nhiên biết hắn ta nghĩ gì, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến băng giá. Không ngờ... chỉ mới mấy ngày không gặp nhau, bên người cô lại xuất hiện thêm một "ong bướm" khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật đáng hận... Đến bao giờ, đám nam nhân này mới thôi nhìn ngó đến phu nhân tương lai của anh.

Bình luận đoạn
Thật đáng hận... Đến bao giờ, đám nam nhân này mới thôi nhìn ngó đến phu nhân tương lai của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh biết rõ đôi mắt hắn ta khi nhìn sang Hằng Nga, cũng giống như anh khi thấy cô bên Trư Bát Giới vậy – rất bồn chồn và... ghen tuông. Anh cười lạnh trong lòng, cảm thấy điều mình mới nghĩ đến thật nhảm nhí. Chỉ là một người phàm, lại mới gặp nhau vài ngày, lại có thể mơ mộng hão huyền đến mức này? Hắn ta có tư cách gì để mà ghen tỵ với anh? Chuyện này quá nực cười rồi.

Bình luận đoạn
Anh biết rõ đôi mắt hắn ta khi nhìn sang Hằng Nga, cũng giống như anh khi thấy cô bên Trư Bát Giới vậy – rất bồn chồn và... ghen tuông. Anh cười lạnh trong lòng, cảm thấy điều mình mới nghĩ đến thật nhảm nhí. Chỉ là một người phàm, lại mới gặp nhau vài ngày, lại có thể mơ mộng hão huyền đến mức này? Hắn ta có tư cách gì để mà ghen tỵ với anh? Chuyện này quá nực cười rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh đanh lại, sát khí lóe lên. Vậy mà có thể dám tơ tưởng tới cô... đã như thế thì hãy để anh đánh cho hắn tỉnh ra.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh đanh lại, sát khí lóe lên. Vậy mà có thể dám tơ tưởng tới cô... đã như thế thì hãy để anh đánh cho hắn tỉnh ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để cho hắn biết cái gì gọi là khoảng cách giữa người với người.

Bình luận đoạn
Để cho hắn biết cái gì gọi là khoảng cách giữa người với người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để cho hắn nhận ra rằng với bản lĩnh của một phàm nhân như hắn thì làm sao có thể bảo vệ được cô mãi mãi.

Bình luận đoạn
Để cho hắn nhận ra rằng với bản lĩnh của một phàm nhân như hắn thì làm sao có thể bảo vệ được cô mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa kể còn liên quan đến vấn đề tuổi thọ...

Bình luận đoạn
Chưa kể còn liên quan đến vấn đề tuổi thọ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Luật trời không cho phép anh giết người phàm, vậy thì anh sẽ đánh hắn đến khi hắn ngộ ra điều đó thôi.

Bình luận đoạn
Luật trời không cho phép anh giết người phàm, vậy thì anh sẽ đánh hắn đến khi hắn ngộ ra điều đó thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trước hết thì chơi đùa với hắn đã, anh ác độc nghĩ.

Bình luận đoạn
Nhưng trước hết thì chơi đùa với hắn đã, anh ác độc nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người giao đấu mấy lượt. Dương Tiễn không hề dùng sức mạnh thần thánh của mình mà chỉ thuần túy dùng võ công bình thường, nhưng lại có thể thản nhiên mà tránh đỡ những nhát kiếm dứt khoát vô tình của Triển Chiêu. Ngược lại, Triển Chiêu phải khó khăn chống đỡ những đòn đánh mạnh mẽ và uy lực quyết đoán của nam nhân áo đen. Võ nghệ của người này thâm tàng bất khả lộ, nhưng lại có cảm giác như anh ta đang chơi đùa với bản thân. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tục trong không khí, thu hút vài binh lính gần đó và đi báo lại cho Bao đại nhân.

Bình luận đoạn
Hai người giao đấu mấy lượt. Dương Tiễn không hề dùng sức mạnh thần thánh của mình mà chỉ thuần túy dùng võ công bình thường, nhưng lại có thể thản nhiên mà tránh đỡ những nhát kiếm dứt khoát vô tình của Triển Chiêu. Ngược lại, Triển Chiêu phải khó khăn chống đỡ những đòn đánh mạnh mẽ và uy lực quyết đoán của nam nhân áo đen. Võ nghệ của người này thâm tàng bất khả lộ, nhưng lại có cảm giác như anh ta đang chơi đùa với bản thân. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tục trong không khí, thu hút vài binh lính gần đó và đi báo lại cho Bao đại nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình bóng hai người đấu kiếm, đấu đao trên không trung thoắt ẩn thoắt hiện, lộn nhào, xoay vòng né tránh. Những chiêu thức mạnh nhất đều được Triển Chiêu tung ra, nếu là người phàm bình thường thì đã chết mấy chục lần dưới kiếm của hắn. Nhưng bên kia chỉ có đôi khi đánh trả lại, còn hầu hết đều chỉ là lảng tránh, đôi môi mỏng khẽ giương lên ý cười nhàn nhạt đầy châm chọc. Triển Chiêu dù đã tung hết sở trường tuyệt học của mình cũng không thể đụng đến một góc áo của người trước mắt. Người này rõ ràng đang chơi đùa với hắn!

Bình luận đoạn
Hình bóng hai người đấu kiếm, đấu đao trên không trung thoắt ẩn thoắt hiện, lộn nhào, xoay vòng né tránh. Những chiêu thức mạnh nhất đều được Triển Chiêu tung ra, nếu là người phàm bình thường thì đã chết mấy chục lần dưới kiếm của hắn. Nhưng bên kia chỉ có đôi khi đánh trả lại, còn hầu hết đều chỉ là lảng tránh, đôi môi mỏng khẽ giương lên ý cười nhàn nhạt đầy châm chọc. Triển Chiêu dù đã tung hết sở trường tuyệt học của mình cũng không thể đụng đến một góc áo của người trước mắt. Người này rõ ràng đang chơi đùa với hắn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dù ban đầu rất tức giận nhưng khi thực sự đấu một trận với tên này liền dâng lên một tia hứng thú, võ công của tên phàm nhân này thật không tệ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dù ban đầu rất tức giận nhưng khi thực sự đấu một trận với tên này liền dâng lên một tia hứng thú, võ công của tên phàm nhân này thật không tệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể nói là cực kỳ tốt.

Bình luận đoạn
Có thể nói là cực kỳ tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáng tiếc là một người phàm.

Bình luận đoạn
Đáng tiếc là một người phàm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Này, ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Dương Tiễn trêu chọc, nhẹ nhàng gạt một đòn khác chỉ bằng hai ngón tay.

Bình luận đoạn
"Này, ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Dương Tiễn trêu chọc, nhẹ nhàng gạt một đòn khác chỉ bằng hai ngón tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lúc này đã mồ hôi nhễ nhãi, nghe được sự châm chọc trong lời nói của đối phương, liền nghiến răng, dồn toàn bộ sức mạnh vào một nhát kiếm mạnh mẽ. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển khi anh tung ra toàn bộ công lực. Nhưng Dương Tiễn, vẫn kiềm chế sức mạnh của mình, chỉ đơn giản né tránh bằng một cú vung tay nhẹ, khiến Triển Chiêu mất đà và lao về phía trước.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lúc này đã mồ hôi nhễ nhãi, nghe được sự châm chọc trong lời nói của đối phương, liền nghiến răng, dồn toàn bộ sức mạnh vào một nhát kiếm mạnh mẽ. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển khi anh tung ra toàn bộ công lực. Nhưng Dương Tiễn, vẫn kiềm chế sức mạnh của mình, chỉ đơn giản né tránh bằng một cú vung tay nhẹ, khiến Triển Chiêu mất đà và lao về phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chiêu thức của ngươi thật hoàn hảo, sức mạnh tinh luyện, ta phải công nhận thực lực ngươi rất mạnh, chỉ đáng tiếc..." Dương Tiễn nhận xét, giọng điệu nhẹ nhàng và gần như đùa cợt. Anh xoay người, nhẹ nhàng chạm vào vai Triển Chiêu bằng một bàn tay, khiến anh mất thăng bằng.

Bình luận đoạn
"Chiêu thức của ngươi thật hoàn hảo, sức mạnh tinh luyện, ta phải công nhận thực lực ngươi rất mạnh, chỉ đáng tiếc..." Dương Tiễn nhận xét, giọng điệu nhẹ nhàng và gần như đùa cợt. Anh xoay người, nhẹ nhàng chạm vào vai Triển Chiêu bằng một bàn tay, khiến anh mất thăng bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Như thế nào?" Triển Chiêu xoay người vừa tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ vừa hỏi.

Bình luận đoạn
"Như thế nào?" Triển Chiêu xoay người vừa tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ vừa hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và đương nhiên đều bị Dương Tiễn đáp trả lại mạnh mẽ.

Bình luận đoạn
Và đương nhiên đều bị Dương Tiễn đáp trả lại mạnh mẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển chiêu trước đây dù đã gặp rất nhiều anh hào nghĩa kiệt, cũng đấu qua với nhiều dạng người khác nhau nhưng khi giao chiến với người này, lần đầu tiên cảm thụ được cái gọi là thiên ngoại hữu nhân là như thế nào, hắn thật sự đã mở mang tầm mắt, dẫu cho hắn có đánh ra những nhát kiếm nào cũng đều bị người trước mặt hóa giải dễ dàng, thậm chí còn là thái độ vô cùng nhàn nhã.

Bình luận đoạn
Triển chiêu trước đây dù đã gặp rất nhiều anh hào nghĩa kiệt, cũng đấu qua với nhiều dạng người khác nhau nhưng khi giao chiến với người này, lần đầu tiên cảm thụ được cái gọi là thiên ngoại hữu nhân là như thế nào, hắn thật sự đã mở mang tầm mắt, dẫu cho hắn có đánh ra những nhát kiếm nào cũng đều bị người trước mặt hóa giải dễ dàng, thậm chí còn là thái độ vô cùng nhàn nhã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng điều đó càng khiến hắn nhận ra là bản thân không thể cứu thoát Hằng Nga khỏi người này...

Bình luận đoạn
Nhưng điều đó càng khiến hắn nhận ra là bản thân không thể cứu thoát Hằng Nga khỏi người này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn hoàn toàn không phải đối thủ của người trước mặt.

Bình luận đoạn
Hắn hoàn toàn không phải đối thủ của người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đáng tiếc... đối thủ của ngươi lại là ta." Anh tự tin nói, dùng hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm của Triển Chiêu, ánh mắt hờ hững nhìn hắn, sau đó khinh thường xoay bàn tay và tung ra một chưởng vào ngực đối phương.

Bình luận đoạn
"Đáng tiếc... đối thủ của ngươi lại là ta." Anh tự tin nói, dùng hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm của Triển Chiêu, ánh mắt hờ hững nhìn hắn, sau đó khinh thường xoay bàn tay và tung ra một chưởng vào ngực đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu không kịp tránh né liền ngay lập tức bị văng ra, hắn gượng người đứng dậy, tuy cả người đau nhức song đôi mắt giống hệt anh vẫn bướng bỉnh.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu không kịp tránh né liền ngay lập tức bị văng ra, hắn gượng người đứng dậy, tuy cả người đau nhức song đôi mắt giống hệt anh vẫn bướng bỉnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triễn mỗ biết sức mình không thể đánh lại vị huynh đệ này, nhưng cũng quyết không để cho ngươi xúc phạm cô nương ấy lần nữa!"

Bình luận đoạn
"Triễn mỗ biết sức mình không thể đánh lại vị huynh đệ này, nhưng cũng quyết không để cho ngươi xúc phạm cô nương ấy lần nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triễn mỗ không cho phép ngươi làm hại đến Hằng cô nương."

Bình luận đoạn
"Triễn mỗ không cho phép ngươi làm hại đến Hằng cô nương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đứng đối diện, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt sáng lên đầy tán thưởng khi thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đứng đối diện, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt sáng lên đầy tán thưởng khi thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xem ra... hắn ta vẫn chưa biết thân phận của Hằng Nga

Bình luận đoạn
Xem ra... hắn ta vẫn chưa biết thân phận của Hằng Nga

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên mới nói ra những lời như vậy.

Bình luận đoạn
Cho nên mới nói ra những lời như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tính cách kiên quyết này... thật làm cho anh thấy ấn tượng.

Bình luận đoạn
Tính cách kiên quyết này... thật làm cho anh thấy ấn tượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi hiểu lầm rồi, Triển Chiêu" Lời nói anh vì vậy mà nhẹ nhàng hơn, nhưng điều đó chỉ càng khiến Triển Chiêu thêm tấn công quyết liệt.

Bình luận đoạn
"Ngươi hiểu lầm rồi, Triển Chiêu" Lời nói anh vì vậy mà nhẹ nhàng hơn, nhưng điều đó chỉ càng khiến Triển Chiêu thêm tấn công quyết liệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không muốn nghe những lời này từ một người dám ngang nhiên cưỡng hôn một cô gái ngay trước mặt hắn!

Bình luận đoạn
Hắn không muốn nghe những lời này từ một người dám ngang nhiên cưỡng hôn một cô gái ngay trước mặt hắn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không phải như ngươi đang nghĩ" Dương Tiễn nói, giọng điệu có chút buồn cười. Anh chỉ sử dụng sức mạnh tối thiểu để ngăn chặn các đòn tấn công của Triển Chiêu, như thể đang chơi đùa hơn là thực sự chiến đấu.

Bình luận đoạn
"Ta không phải như ngươi đang nghĩ" Dương Tiễn nói, giọng điệu có chút buồn cười. Anh chỉ sử dụng sức mạnh tối thiểu để ngăn chặn các đòn tấn công của Triển Chiêu, như thể đang chơi đùa hơn là thực sự chiến đấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc hắn ta đang suy nghĩ gì trong đầu vậy?

Bình luận đoạn
Rốt cuộc hắn ta đang suy nghĩ gì trong đầu vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không lẽ... chỉ vì cảnh tượng hồi nãy mà anh bỗng chốc trở thành người gây hại cho cô sao?

Bình luận đoạn
Không lẽ... chỉ vì cảnh tượng hồi nãy mà anh bỗng chốc trở thành người gây hại cho cô sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm hại nàng ấy?" Dương Tiễn hỏi, nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt thoáng chốc trở nên mềm mại khi nghĩ đến người thương .

Bình luận đoạn
"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm hại nàng ấy?" Dương Tiễn hỏi, nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt thoáng chốc trở nên mềm mại khi nghĩ đến người thương .

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ muốn bảo vệ nàng, giống như ngươi vậy."

Bình luận đoạn
"Ta chỉ muốn bảo vệ nàng, giống như ngươi vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là sự thật, nhưng đương nhiên là vì nàng ấy là người yêu ta nên ta có quyền ôm và hôn cô ấy, Dương Tiễn bổ sung thêm trong lòng.

Bình luận đoạn
Đó là sự thật, nhưng đương nhiên là vì nàng ấy là người yêu ta nên ta có quyền ôm và hôn cô ấy, Dương Tiễn bổ sung thêm trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Im đi, ngươi là đang xúc phạm cô nương ấy!" Triển Chiêu tức giận đáp lời.

Bình luận đoạn
"Im đi, ngươi là đang xúc phạm cô nương ấy!" Triển Chiêu tức giận đáp lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không ngờ rằng người này lại không dám can đảm thừa nhận việc mình đã làm.

Bình luận đoạn
Hắn không ngờ rằng người này lại không dám can đảm thừa nhận việc mình đã làm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ồ...

Bình luận đoạn
Ồ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài lắc đầu sau khi tạo ra một khoảng cách nhất định giữa anh và hắn.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài lắc đầu sau khi tạo ra một khoảng cách nhất định giữa anh và hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi vẫn chưa tung ra hết sức mạnh" Triển Chiêu cáo buộc, thở dốc khi hắn cố gắng theo kịp. "Hãy đấu bằng chính sức lực của ngươi đi!"

Bình luận đoạn
"Ngươi vẫn chưa tung ra hết sức mạnh" Triển Chiêu cáo buộc, thở dốc khi hắn cố gắng theo kịp. "Hãy đấu bằng chính sức lực của ngươi đi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười của Dương Tiễn đầy kiêu ngạo. "Nếu ta làm vậy, thì trận đấu này đã kết thúc ngay trước cả khi nó kịp bắt đầu."

Bình luận đoạn
Nụ cười của Dương Tiễn đầy kiêu ngạo. "Nếu ta làm vậy, thì trận đấu này đã kết thúc ngay trước cả khi nó kịp bắt đầu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Núi này cao còn có núi khác cao hơn, chỉ sợ thiên ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu thiên. Hắn sợ rằng mình hôm nay đã gặp đại cao thủ, không thể cứu được cô. Không còn cách nào khác, trong cơn hoang mang, hắn chợt nhớ đến việc bản thân cô cũng có võ công, vì vậy mà hắn đã la lớn cho người đang ngồi thẫn thờ phía xa kia: "Hằng cô nương! Cô mau chạy đi!"

Bình luận đoạn
Núi này cao còn có núi khác cao hơn, chỉ sợ thiên ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu thiên. Hắn sợ rằng mình hôm nay đã gặp đại cao thủ, không thể cứu được cô. Không còn cách nào khác, trong cơn hoang mang, hắn chợt nhớ đến việc bản thân cô cũng có võ công, vì vậy mà hắn đã la lớn cho người đang ngồi thẫn thờ phía xa kia: "Hằng cô nương! Cô mau chạy đi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt lời, Triển Chiêu nhìn thấy sắc mặt của nam nhân này càng thêm âm trầm, ánh mắt tối tăm, và sâu hun hút như bóng tối vô tận của địa ngục, lạnh giá và tàn bạo... Hắn rùng mình, trực giác của người học võ cho biết hắn đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Quả nhiên, người đàn ông có gương mặt giống mình bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. 

Bình luận đoạn
Vừa dứt lời, Triển Chiêu nhìn thấy sắc mặt của nam nhân này càng thêm âm trầm, ánh mắt tối tăm, và sâu hun hút như bóng tối vô tận của địa ngục, lạnh giá và tàn bạo... Hắn rùng mình, trực giác của người học võ cho biết hắn đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Quả nhiên, người đàn ông có gương mặt giống mình bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn tránh né nữa, anh ta tung ra những đòn đánh sát chiêu, tấn công vào những chỗ hiểm hóc của hắn liên tục như vũ bão, không cho hắn có cơ hội phản công và gần như dồn Triển Chiêu đến bước đường cùng, đường kiếm sắc bén điêu luyện và tàn nhẫn lóe lên dưới ánh sáng của mặt trời. Nếu là người khác, e rằng đã mất mạng từ lâu.

Bình luận đoạn
Không còn tránh né nữa, anh ta tung ra những đòn đánh sát chiêu, tấn công vào những chỗ hiểm hóc của hắn liên tục như vũ bão, không cho hắn có cơ hội phản công và gần như dồn Triển Chiêu đến bước đường cùng, đường kiếm sắc bén điêu luyện và tàn nhẫn lóe lên dưới ánh sáng của mặt trời. Nếu là người khác, e rằng đã mất mạng từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ban đầu, Dương Tiễn chỉ coi trận đấu với Triển Chiêu như một trò đùa của trẻ con. Anh nhẹ nhàng né tránh và phản công mà không hề sử dụng toàn bộ sức mạnh. Nhưng rồi, ánh mắt anh bắt gặp vẻ lo âu và giọng nói quan tâm sâu sắc của Triển Chiêu dành cho Hằng Nga. Một cơn giận bùng lên trong lòng anh, phá vỡ sự kiên nhẫn lúc đầu.

Bình luận đoạn
Ban đầu, Dương Tiễn chỉ coi trận đấu với Triển Chiêu như một trò đùa của trẻ con. Anh nhẹ nhàng né tránh và phản công mà không hề sử dụng toàn bộ sức mạnh. Nhưng rồi, ánh mắt anh bắt gặp vẻ lo âu và giọng nói quan tâm sâu sắc của Triển Chiêu dành cho Hằng Nga. Một cơn giận bùng lên trong lòng anh, phá vỡ sự kiên nhẫn lúc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mặt Dương Tiễn, hắn ta lại dám tỏ ra quen biết thân cận với Hằng Nga như vậy...

Bình luận đoạn
Trước mặt Dương Tiễn, hắn ta lại dám tỏ ra quen biết thân cận với Hằng Nga như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao anh có thể dễ dàng chấp nhận được việc một kẻ khác cũng yêu thương người mà anh đã thề sẽ bảo vệ đến hết cuộc đời mình?

Bình luận đoạn
Làm sao anh có thể dễ dàng chấp nhận được việc một kẻ khác cũng yêu thương người mà anh đã thề sẽ bảo vệ đến hết cuộc đời mình?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đã phải dùng tới hơn một ngàn năm chỉ để được cô cho phép gọi tên.

Bình luận đoạn
Anh đã phải dùng tới hơn một ngàn năm chỉ để được cô cho phép gọi tên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tên này...

Bình luận đoạn
Nhưng tên này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại dám gọi tên cô thân thiết như thế?

Bình luận đoạn
Lại dám gọi tên cô thân thiết như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với một cú vung đao mạnh mẽ, anh đẩy Triển Chiêu lùi lại vài bước, dần hạ bớt nụ cười vốn có trên môi.

Bình luận đoạn
Với một cú vung đao mạnh mẽ, anh đẩy Triển Chiêu lùi lại vài bước, dần hạ bớt nụ cười vốn có trên môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự thay đổi đột ngột trong khí thế của Dương Tiễn khiến Triển Chiêu chấn động. Những đòn tấn công tiếp theo trở nên nhanh, mạnh và chính xác hơn, khiến Triển Chiêu phải dồn toàn bộ sức lực của mình để chống đỡ. Nhưng dù đã dốc hết sức, hắn vẫn dần bị áp đảo, mỗi cú đánh của Dương Tiễn giờ đây đều mang theo một sức mạnh kỳ lạ, nó mạnh mẽ và dứt khoát một cách đáng sợ, đó không còn là những đòn giỡn chơi như trước nữa.

Bình luận đoạn
Sự thay đổi đột ngột trong khí thế của Dương Tiễn khiến Triển Chiêu chấn động. Những đòn tấn công tiếp theo trở nên nhanh, mạnh và chính xác hơn, khiến Triển Chiêu phải dồn toàn bộ sức lực của mình để chống đỡ. Nhưng dù đã dốc hết sức, hắn vẫn dần bị áp đảo, mỗi cú đánh của Dương Tiễn giờ đây đều mang theo một sức mạnh kỳ lạ, nó mạnh mẽ và dứt khoát một cách đáng sợ, đó không còn là những đòn giỡn chơi như trước nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bị ép lui về phía sau từng bước một. Một nhát kiếm gần như chạm vào ngực anh, nếu không phải hắn né kịp thì có lẽ hắn đã bị thương nặng rồi. Anh nhận ra rằng Dương Tiễn giờ đây đã không còn nhân nhượng nữa. Cuộc chiến đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bị ép lui về phía sau từng bước một. Một nhát kiếm gần như chạm vào ngực anh, nếu không phải hắn né kịp thì có lẽ hắn đã bị thương nặng rồi. Anh nhận ra rằng Dương Tiễn giờ đây đã không còn nhân nhượng nữa. Cuộc chiến đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và dần dần Triển Chiêu rơi vào thế hạ phong.

Bình luận đoạn
Và dần dần Triển Chiêu rơi vào thế hạ phong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng đúng thôi vì dù sao hắn cũng là một người phàm tục, dù công phu có giỏi giang thế nào thì làm sao mà so được với thần thánh?

Bình luận đoạn
Cũng đúng thôi vì dù sao hắn cũng là một người phàm tục, dù công phu có giỏi giang thế nào thì làm sao mà so được với thần thánh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng bao lâu sau, trong lúc đang khó khăn đỡ những nhát kiếm chí mạng, mắt thấy bàn tay sắp chưởng một lực vào ngực mình mà không kịp ngăn lại, Triển Chiêu tưởng rằng kỳ này mình sẽ thật sự bị giết chết vì hắn cảm nhận được khí lực đáng sợ đó đang hướng vào mình, thì một giọng nói hùng hồn sau lưng vang lên: "Dừng tay!"

Bình luận đoạn
Chẳng bao lâu sau, trong lúc đang khó khăn đỡ những nhát kiếm chí mạng, mắt thấy bàn tay sắp chưởng một lực vào ngực mình mà không kịp ngăn lại, Triển Chiêu tưởng rằng kỳ này mình sẽ thật sự bị giết chết vì hắn cảm nhận được khí lực đáng sợ đó đang hướng vào mình, thì một giọng nói hùng hồn sau lưng vang lên: "Dừng tay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang! Mau dừng tay!"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang! Mau dừng tay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga vội vã lao đến, đôi mắt đầy hoảng hốt. Cô đứng chắn giữa hai người, giọng nói và thân người cô run rẩy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga vội vã lao đến, đôi mắt đầy hoảng hốt. Cô đứng chắn giữa hai người, giọng nói và thân người cô run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này ngay lập tức khiến anh kinh ngạc mà thu hồi lại chiêu thức của mình. Dương Tiễn dừng lại, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn đầy cơn giận dữ chưa cách nào nguôi. Nhưng nhìn thấy Hằng Nga đang đứng giữa anh và Triển Chiêu, che chở cho người con trai kia, anh bỗng cảm thấy một nỗi đau âm ỉ dâng trào trong lòng.

Bình luận đoạn
Điều này ngay lập tức khiến anh kinh ngạc mà thu hồi lại chiêu thức của mình. Dương Tiễn dừng lại, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn đầy cơn giận dữ chưa cách nào nguôi. Nhưng nhìn thấy Hằng Nga đang đứng giữa anh và Triển Chiêu, che chở cho người con trai kia, anh bỗng cảm thấy một nỗi đau âm ỉ dâng trào trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh biết cô không muốn anh giết người.

Bình luận đoạn
Anh biết cô không muốn anh giết người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không muốn anh sẽ vi phạm luật trời mà làm gián đoạn sự thăng quan tiến chức của anh.

Bình luận đoạn
Không muốn anh sẽ vi phạm luật trời mà làm gián đoạn sự thăng quan tiến chức của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng là Hằng Nga đang quan tâm anh, anh hiểu điều đó.

Bình luận đoạn
Rõ ràng là Hằng Nga đang quan tâm anh, anh hiểu điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nhìn thấy cô hành động như vậy, lại khiến cho trái tim anh như chìm xuống dòng nước băng giá, đầy lạnh lẽo và khó thở...

Bình luận đoạn
Nhưng nhìn thấy cô hành động như vậy, lại khiến cho trái tim anh như chìm xuống dòng nước băng giá, đầy lạnh lẽo và khó thở...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống hệt như lần cô bảo vệ Trư Bát Giới ở bên Tây hồ năm đó...

Bình luận đoạn
Giống hệt như lần cô bảo vệ Trư Bát Giới ở bên Tây hồ năm đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người dừng một khoảng cách xa, nhìn nhau mà không nói gì. Mồ hôi chảy ra trên gương mặt Triển Chiêu, bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy. Không ngờ lực tấn công lại mạnh mẽ phi thường như vậy, mà ngay từ đầu, anh ta lại chẳng hề công kích mình, vì biết rằng một khi thực sự ra tay, Triển Chiêu chỉ có con đường chết!

Bình luận đoạn
Hai người dừng một khoảng cách xa, nhìn nhau mà không nói gì. Mồ hôi chảy ra trên gương mặt Triển Chiêu, bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy. Không ngờ lực tấn công lại mạnh mẽ phi thường như vậy, mà ngay từ đầu, anh ta lại chẳng hề công kích mình, vì biết rằng một khi thực sự ra tay, Triển Chiêu chỉ có con đường chết!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không nhờ có giọng nói uy nghiêm của Bao đại nhân cùng tiếng hét thất thanh và sự bảo vệ của Hằng Nga, hắn có khi đã chết thật rồi...

Bình luận đoạn
Nếu không nhờ có giọng nói uy nghiêm của Bao đại nhân cùng tiếng hét thất thanh và sự bảo vệ của Hằng Nga, hắn có khi đã chết thật rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga... Ánh mắt hắn thâm sâu nhìn vào bóng lưng tuy nhỏ bé nhưng đã không ngần ngại mà lao ra đứng chắn trước hắn.

Bình luận đoạn
Hằng Nga... Ánh mắt hắn thâm sâu nhìn vào bóng lưng tuy nhỏ bé nhưng đã không ngần ngại mà lao ra đứng chắn trước hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao hắn có thể càng không yêu cô được...

Bình luận đoạn
Sao hắn có thể càng không yêu cô được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã cứu hắn hai lần rồi.

Bình luận đoạn
Cô đã cứu hắn hai lần rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt mà rùng mình.

Bình luận đoạn
Hắn đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt mà rùng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này thật đáng sợ! đấu nãy giờ vậy mà không có chút mồ hôi nào, lại có thể biến cây đao đó thành chiếc quạt gấp màu đen mà vẫy nhẹ, dáng vẻ tao nhã và thanh cao, uy nghi khác hẳn với sự tàn bạo và khát máu lúc giao chiến.

Bình luận đoạn
Con người này thật đáng sợ! đấu nãy giờ vậy mà không có chút mồ hôi nào, lại có thể biến cây đao đó thành chiếc quạt gấp màu đen mà vẫy nhẹ, dáng vẻ tao nhã và thanh cao, uy nghi khác hẳn với sự tàn bạo và khát máu lúc giao chiến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao, nhưng Hằng cô nương..."

Bình luận đoạn
"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao, nhưng Hằng cô nương..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu toan quay ra hỏi thăm cô thì thấy cô bước tới bên người nam tử áo đen từ lúc nào, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy tay anh mà an ủi những câu từ hắn không thể nghe được nhưng chính hành động sắp tới của cô khiến hắn giật mình, và cũng hiểu rằng chính hắn đã hiểu lầm mọi thứ.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu toan quay ra hỏi thăm cô thì thấy cô bước tới bên người nam tử áo đen từ lúc nào, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy tay anh mà an ủi những câu từ hắn không thể nghe được nhưng chính hành động sắp tới của cô khiến hắn giật mình, và cũng hiểu rằng chính hắn đã hiểu lầm mọi thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi anh nhìn cô bằng đôi mắt đầy tổn thương đó, thì Hằng Nga đã cảm thấy đau đớn trong lòng rồi, cô nhanh chóng nhẹ nhàng bước đến bên Dương Tiễn. Cô thấy rõ sự buồn bã cùng ấm ức trong đôi mắt anh, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt lại, cô không phải muốn bao che cho tên đó, chỉ là cô không muốn bàn tay anh phải dính máu vì một người hoàn toàn vô tội, huống hồ, nếu thực sự anh giết chết người này, thì làm sao có thể ăn nói với Ngọc Đế?

Bình luận đoạn
Ngay khi anh nhìn cô bằng đôi mắt đầy tổn thương đó, thì Hằng Nga đã cảm thấy đau đớn trong lòng rồi, cô nhanh chóng nhẹ nhàng bước đến bên Dương Tiễn. Cô thấy rõ sự buồn bã cùng ấm ức trong đôi mắt anh, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt lại, cô không phải muốn bao che cho tên đó, chỉ là cô không muốn bàn tay anh phải dính máu vì một người hoàn toàn vô tội, huống hồ, nếu thực sự anh giết chết người này, thì làm sao có thể ăn nói với Ngọc Đế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy, chả phải là đang gián tiếp tự mình hủy hoại mọi uy danh của mình sao?

Bình luận đoạn
Như vậy, chả phải là đang gián tiếp tự mình hủy hoại mọi uy danh của mình sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang..." Cô gọi tên anh bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, hy vọng rằng lời nói của mình có thể chạm tới anh. Nhưng Dương Tiễn lại không nhìn cô, ánh mắt anh vẫn hướng về nơi khác, đầy sự giận dỗi và đau đớn.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang..." Cô gọi tên anh bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, hy vọng rằng lời nói của mình có thể chạm tới anh. Nhưng Dương Tiễn lại không nhìn cô, ánh mắt anh vẫn hướng về nơi khác, đầy sự giận dỗi và đau đớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thở dài, biết rằng anh đang bị sự ghen tỵ dày vò. Cô bước lại gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh mà nói nhỏ "Đừng như vậy mà... Ta chỉ không muốn thấy ai bị thương... và nếu chàng làm vậy, điều đó sẽ không tốt cho bản thân chàng... Chàng hiểu ta nói gì mà, đúng không?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga thở dài, biết rằng anh đang bị sự ghen tỵ dày vò. Cô bước lại gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh mà nói nhỏ "Đừng như vậy mà... Ta chỉ không muốn thấy ai bị thương... và nếu chàng làm vậy, điều đó sẽ không tốt cho bản thân chàng... Chàng hiểu ta nói gì mà, đúng không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cuối cùng cũng quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ. "Lúc trước nàng lo lắng cho tên đầu heo kia, còn bây giờ nàng lại giang tay mà bảo vệ hắn ta như vậy... Ta làm sao có thể không buồn bã?" Giọng anh khàn khàn, từng từ như nghẹn lại trong cổ họng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cuối cùng cũng quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ. "Lúc trước nàng lo lắng cho tên đầu heo kia, còn bây giờ nàng lại giang tay mà bảo vệ hắn ta như vậy... Ta làm sao có thể không buồn bã?" Giọng anh khàn khàn, từng từ như nghẹn lại trong cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc cho bao ánh mắt sửng sốt đang nhìn, Hằng Nga dịu dàng ôm lấy anh, như để anh có thể cảm nhận được tình yêu chân thành của cô.

Bình luận đoạn
Mặc cho bao ánh mắt sửng sốt đang nhìn, Hằng Nga dịu dàng ôm lấy anh, như để anh có thể cảm nhận được tình yêu chân thành của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không quan tâm còn biết bao ánh nhìn đang dõi theo hai người, giờ đây, đối diện với sự hờn dỗi đầy trẻ con này, trong mắt cô chỉ có duy nhất Dương Tiễn, và cô không bao giờ có thể đành lòng nhìn sự ưu thương trong mắt anh chứ đừng nói chi là âm thanh đầy cô đơn đó.

Bình luận đoạn
Cô không quan tâm còn biết bao ánh nhìn đang dõi theo hai người, giờ đây, đối diện với sự hờn dỗi đầy trẻ con này, trong mắt cô chỉ có duy nhất Dương Tiễn, và cô không bao giờ có thể đành lòng nhìn sự ưu thương trong mắt anh chứ đừng nói chi là âm thanh đầy cô đơn đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông của cô thật dễ ghen tỵ mà.

Bình luận đoạn
Người đàn ông của cô thật dễ ghen tỵ mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao anh không tin vào tình cảm của cô?

Bình luận đoạn
Tại sao anh không tin vào tình cảm của cô?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải làm gì thì anh mới hiểu là trong trái tim cô chỉ có mình anh?

Bình luận đoạn
Phải làm gì thì anh mới hiểu là trong trái tim cô chỉ có mình anh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng là người duy nhất trong lòng ta. Triển hộ vệ chỉ là một người phàm mà thôi, và hắn thực sự đã giúp đỡ ta rất nhiều trong lúc chàng không ở đây, thực sự là một người tốt... nhưng ta đối với hắn chưa bao giờ có nửa phần vượt qua ranh giới, đã như vậy chàng cần gì phải chấp nhất với hắn ta... Ta bảo vệ hắn, phần vì hắn không đáng phải chịu tổn thương như thế, và phần ta không muốn bàn tay chàng phải dính máu vì một người với lý do không chính đáng."

Bình luận đoạn
"Chàng là người duy nhất trong lòng ta. Triển hộ vệ chỉ là một người phàm mà thôi, và hắn thực sự đã giúp đỡ ta rất nhiều trong lúc chàng không ở đây, thực sự là một người tốt... nhưng ta đối với hắn chưa bao giờ có nửa phần vượt qua ranh giới, đã như vậy chàng cần gì phải chấp nhất với hắn ta... Ta bảo vệ hắn, phần vì hắn không đáng phải chịu tổn thương như thế, và phần ta không muốn bàn tay chàng phải dính máu vì một người với lý do không chính đáng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn chuyện của Tịnh Đàn Sứ Giả, nếu ta không ngăn chàng, chẳng phải chàng sẽ thực sự đâm chết ngài ấy ngay trước mặt tất cả dân chúng sao? Chàng chắc chắn không nhận ra... khuôn mặt, biểu cảm lúc đó của chàng thật sự dọa ta sợ chết khiếp... nếu ta không lên tiếng, sự tình thậm chí sẽ không chỉ dừng lại ở đó... Nhị Lang, chàng nghĩ đi, bọn họ khi nhìn thấy chàng làm vậy sẽ còn phản cảm với chàng nhiều hơn mà Thiên Đình còn phải đưa ra một lời giải thích với bên Phương Tây... lúc đó làm sao chàng ăn nói được với Bệ hạ?"

Bình luận đoạn
"Còn chuyện của Tịnh Đàn Sứ Giả, nếu ta không ngăn chàng, chẳng phải chàng sẽ thực sự đâm chết ngài ấy ngay trước mặt tất cả dân chúng sao? Chàng chắc chắn không nhận ra... khuôn mặt, biểu cảm lúc đó của chàng thật sự dọa ta sợ chết khiếp... nếu ta không lên tiếng, sự tình thậm chí sẽ không chỉ dừng lại ở đó... Nhị Lang, chàng nghĩ đi, bọn họ khi nhìn thấy chàng làm vậy sẽ còn phản cảm với chàng nhiều hơn mà Thiên Đình còn phải đưa ra một lời giải thích với bên Phương Tây... lúc đó làm sao chàng ăn nói được với Bệ hạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sợ!" Anh vẫn cứng miệng nói.

Bình luận đoạn
"Ta không sợ!" Anh vẫn cứng miệng nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"....Nhưng ta sợ, dù lúc đó ta không có tình cảm với chàng, nhưng ta đúng là có một chút lo lắng khi nghĩ đến mọi sự vất vả cùng nhẫn nhịn của Nhị Lang để có thể ngồi lên vị trí này sẽ hóa thành tro bụi, nên dẫu có giận chàng, mắng chàng, ta vẫn không thể ngăn mình nhắc nhở chàng về điều đó một chút..." Hằng Nga thành thật đáp, rõ ràng nếu cô thật sự chán ghét Dương Tiễn, cô sẽ để mặc anh phải đối phó với tình huống đó, để anh tự mình xoay xở cục diện này, cô đã nghĩ như vậy, nhưng khi điều đó diễn ra thì hoàn toàn khác hẳn...

Bình luận đoạn
"....Nhưng ta sợ, dù lúc đó ta không có tình cảm với chàng, nhưng ta đúng là có một chút lo lắng khi nghĩ đến mọi sự vất vả cùng nhẫn nhịn của Nhị Lang để có thể ngồi lên vị trí này sẽ hóa thành tro bụi, nên dẫu có giận chàng, mắng chàng, ta vẫn không thể ngăn mình nhắc nhở chàng về điều đó một chút..." Hằng Nga thành thật đáp, rõ ràng nếu cô thật sự chán ghét Dương Tiễn, cô sẽ để mặc anh phải đối phó với tình huống đó, để anh tự mình xoay xở cục diện này, cô đã nghĩ như vậy, nhưng khi điều đó diễn ra thì hoàn toàn khác hẳn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lén nhìn biểu cảm của anh, thấy được hai hàng lông mày đã bớt cau lại hơn và gương mặt dần thả lỏng hơn.

Bình luận đoạn
Hằng Nga lén nhìn biểu cảm của anh, thấy được hai hàng lông mày đã bớt cau lại hơn và gương mặt dần thả lỏng hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được tâm tình của anh dịu bớt, cô tiếp tục nói, giọng đầy an ủi: "Chàng biết ta chỉ yêu mình chàng thôi mà. Những gì ta làm đều là vì lo lắng cho chàng thôi Nhị Lang, lúc trước đã như thế, thì hiện tại hay sau này, ta cũng sẽ luôn bận tâm đến mọi chuyện liên quan đến chàng, vì vậy... Đừng khó chịu nữa, cũng đừng suy nghĩ tung lung, không ai có thể cướp ta khỏi chàng đâu, ta đã là người của chàng rồi, nên đừng tức giận nữa mà, có được không?"

Bình luận đoạn
Cảm nhận được tâm tình của anh dịu bớt, cô tiếp tục nói, giọng đầy an ủi: "Chàng biết ta chỉ yêu mình chàng thôi mà. Những gì ta làm đều là vì lo lắng cho chàng thôi Nhị Lang, lúc trước đã như thế, thì hiện tại hay sau này, ta cũng sẽ luôn bận tâm đến mọi chuyện liên quan đến chàng, vì vậy... Đừng khó chịu nữa, cũng đừng suy nghĩ tung lung, không ai có thể cướp ta khỏi chàng đâu, ta đã là người của chàng rồi, nên đừng tức giận nữa mà, có được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sau một hồi nghe cô nói, liền thở ra một hơi, quay người ôm chặt Hằng Nga vào lòng. "Ta không giận nàng, chỉ là... ta thật sự rất sợ mất nàng..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sau một hồi nghe cô nói, liền thở ra một hơi, quay người ôm chặt Hằng Nga vào lòng. "Ta không giận nàng, chỉ là... ta thật sự rất sợ mất nàng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta nhìn ra được, hắn ta...thật sự rất yêu nàng...Ta sợ nàng sẽ bỏ ta mà chọn hắn..." Anh khô khan nói, càng thêm siết chặt vòng tay ôm cô.

Bình luận đoạn
"Ta nhìn ra được, hắn ta...thật sự rất yêu nàng...Ta sợ nàng sẽ bỏ ta mà chọn hắn..." Anh khô khan nói, càng thêm siết chặt vòng tay ôm cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khờ quá, dẫu cho Triển hộ vệ có dành phần tình cảm đó cho ta nhưng việc ta có đáp lại không thì là chuyện của bản thân. Chàng đó, lúc nào cũng nghĩ ngợi quá mức, ta từ khi yêu chàng đã toàn tâm toàn ý hướng về chàng rồi, vì vậy... hãy tin ta được không?"

Bình luận đoạn
"Khờ quá, dẫu cho Triển hộ vệ có dành phần tình cảm đó cho ta nhưng việc ta có đáp lại không thì là chuyện của bản thân. Chàng đó, lúc nào cũng nghĩ ngợi quá mức, ta từ khi yêu chàng đã toàn tâm toàn ý hướng về chàng rồi, vì vậy... hãy tin ta được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được rồi... ta tin nàng." Anh nói nhỏ, để sự vỗ về cùng ấm áp và tình yêu của cô xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Bình luận đoạn
"Được rồi... ta tin nàng." Anh nói nhỏ, để sự vỗ về cùng ấm áp và tình yêu của cô xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thật quá đỗi dịu dàng và ấm áp, lời nói chân thành, mềm mại vuốt ve trái tim đầy cơn giận của anh, như dòng suốt mát lạnh rưới lên ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh và cuối cùng để lại một mảnh gió xuân cùng bình yên trong thâm tâm anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thật quá đỗi dịu dàng và ấm áp, lời nói chân thành, mềm mại vuốt ve trái tim đầy cơn giận của anh, như dòng suốt mát lạnh rưới lên ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh và cuối cùng để lại một mảnh gió xuân cùng bình yên trong thâm tâm anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái này... là uy hiếp phải không?

Bình luận đoạn
Cái này... là uy hiếp phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Ngươi xứng sao?" Anh nhàn nhạt đáp lời, ánh mắt luôn dán chặt vào người trong lòng, chẳng thèm liếc mắt tới người đối diện.

Bình luận đoạn
"... Ngươi xứng sao?" Anh nhàn nhạt đáp lời, ánh mắt luôn dán chặt vào người trong lòng, chẳng thèm liếc mắt tới người đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý tứ rõ ràng, rằng dù cho Triển Chiêu có thực sự quyết đấu thì đối với anh cũng không là vấn đề.

Bình luận đoạn
Ý tứ rõ ràng, rằng dù cho Triển Chiêu có thực sự quyết đấu thì đối với anh cũng không là vấn đề.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khoan đã! Triển hộ vệ, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm! Nhị..." Cô lúc này sốt ruột lên tiếng khi nhận thấy không khí như đang giương cung bạt kiếm giữa hai người nhưng những lời bào chữa cô tính nói lại bị nụ hôn của người nam tử ôm cô nuốt chửng hết, Dương Tiễn hôn cô mạnh mẽ và tràn đầy dục vọng chiếm hữu, và trong đó... còn ẩn nhẫn một tia tức giận.

Bình luận đoạn
"Khoan đã! Triển hộ vệ, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm! Nhị..." Cô lúc này sốt ruột lên tiếng khi nhận thấy không khí như đang giương cung bạt kiếm giữa hai người nhưng những lời bào chữa cô tính nói lại bị nụ hôn của người nam tử ôm cô nuốt chửng hết, Dương Tiễn hôn cô mạnh mẽ và tràn đầy dục vọng chiếm hữu, và trong đó... còn ẩn nhẫn một tia tức giận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi xong rồi... lần này anh thực sự tức giận rồi!

Bình luận đoạn
Thôi xong rồi... lần này anh thực sự tức giận rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thực sự đã cố gắng đẩy anh ra nhưng hoàn toàn không hề hấn gì, sức lực của cô đối với anh chả khác nào như trứng chọi với đá, và dần dần chính cô cũng mê mang mà đắm chìm vào sự mê hoặc khó cưỡng này... Trong cơn mơ hồ do nụ hôn đầy tính xâm lược mà anh mang lại, chân cô trở nên mềm nhũn, tới khi cô không còn sức kháng cự nữa, nếu không phải có anh đang giữ cô lại, cô chắc chắn sẽ ngã khuỵu xuống.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thực sự đã cố gắng đẩy anh ra nhưng hoàn toàn không hề hấn gì, sức lực của cô đối với anh chả khác nào như trứng chọi với đá, và dần dần chính cô cũng mê mang mà đắm chìm vào sự mê hoặc khó cưỡng này... Trong cơn mơ hồ do nụ hôn đầy tính xâm lược mà anh mang lại, chân cô trở nên mềm nhũn, tới khi cô không còn sức kháng cự nữa, nếu không phải có anh đang giữ cô lại, cô chắc chắn sẽ ngã khuỵu xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mở mắt ra và nhìn thấy hai gò má Hằng Nga đã đỏ lên vì thiếu không khí, lúc này anh mới buông tha cho đôi môi cô, chậm rãi dìu cô lại ngồi ở ghế đá gần đó, nhìn ánh mắt mông lung đầy nước mắt bất định của cô, anh cười khẽ, không kiềm lòng được mà hôn lên má cô lần nữa, rồi mới quay người lại trực tiếp nhìn thẳng vào nam tử áo đỏ đang sốc vì mọi thứ mới diễn ra.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mở mắt ra và nhìn thấy hai gò má Hằng Nga đã đỏ lên vì thiếu không khí, lúc này anh mới buông tha cho đôi môi cô, chậm rãi dìu cô lại ngồi ở ghế đá gần đó, nhìn ánh mắt mông lung đầy nước mắt bất định của cô, anh cười khẽ, không kiềm lòng được mà hôn lên má cô lần nữa, rồi mới quay người lại trực tiếp nhìn thẳng vào nam tử áo đỏ đang sốc vì mọi thứ mới diễn ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu thật sự không ngờ tới tình huống vừa mới xảy ra trước mặt.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu thật sự không ngờ tới tình huống vừa mới xảy ra trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tên này thật đúng là kẻ hèn hạ!

Bình luận đoạn
Tên này thật đúng là kẻ hèn hạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà làm chuyện đó!

Bình luận đoạn
Lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà làm chuyện đó!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn hết, còn là cùng gương mặt với hắn.

Bình luận đoạn
Hơn hết, còn là cùng gương mặt với hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu cảm thấy một cơn tức giận bùng nổ trong lòng, bàn tay cầm kiếm siết chặt, những đốt ngón tay trắng bệch, lộ rõ sự phẫn nộ đang chực chờ phun trào. Dương Tiễn đương nhiên biết hắn ta nghĩ gì, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến băng giá. Không ngờ... chỉ mới mấy ngày không gặp nhau, bên người cô lại xuất hiện thêm một "ong bướm" khác.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu cảm thấy một cơn tức giận bùng nổ trong lòng, bàn tay cầm kiếm siết chặt, những đốt ngón tay trắng bệch, lộ rõ sự phẫn nộ đang chực chờ phun trào. Dương Tiễn đương nhiên biết hắn ta nghĩ gì, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến băng giá. Không ngờ... chỉ mới mấy ngày không gặp nhau, bên người cô lại xuất hiện thêm một "ong bướm" khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật đáng hận... Đến bao giờ, đám nam nhân này mới thôi nhìn ngó đến phu nhân tương lai của anh.

Bình luận đoạn
Thật đáng hận... Đến bao giờ, đám nam nhân này mới thôi nhìn ngó đến phu nhân tương lai của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh biết rõ đôi mắt hắn ta khi nhìn sang Hằng Nga, cũng giống như anh khi thấy cô bên Trư Bát Giới vậy – rất bồn chồn và... ghen tuông. Anh cười lạnh trong lòng, cảm thấy điều mình mới nghĩ đến thật nhảm nhí. Chỉ là một người phàm, lại mới gặp nhau vài ngày, lại có thể mơ mộng hão huyền đến mức này? Hắn ta có tư cách gì để mà ghen tỵ với anh? Chuyện này quá nực cười rồi.

Bình luận đoạn
Anh biết rõ đôi mắt hắn ta khi nhìn sang Hằng Nga, cũng giống như anh khi thấy cô bên Trư Bát Giới vậy – rất bồn chồn và... ghen tuông. Anh cười lạnh trong lòng, cảm thấy điều mình mới nghĩ đến thật nhảm nhí. Chỉ là một người phàm, lại mới gặp nhau vài ngày, lại có thể mơ mộng hão huyền đến mức này? Hắn ta có tư cách gì để mà ghen tỵ với anh? Chuyện này quá nực cười rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh đanh lại, sát khí lóe lên. Vậy mà có thể dám tơ tưởng tới cô... đã như thế thì hãy để anh đánh cho hắn tỉnh ra.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh đanh lại, sát khí lóe lên. Vậy mà có thể dám tơ tưởng tới cô... đã như thế thì hãy để anh đánh cho hắn tỉnh ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để cho hắn biết cái gì gọi là khoảng cách giữa người với người.

Bình luận đoạn
Để cho hắn biết cái gì gọi là khoảng cách giữa người với người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để cho hắn nhận ra rằng với bản lĩnh của một phàm nhân như hắn thì làm sao có thể bảo vệ được cô mãi mãi.

Bình luận đoạn
Để cho hắn nhận ra rằng với bản lĩnh của một phàm nhân như hắn thì làm sao có thể bảo vệ được cô mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa kể còn liên quan đến vấn đề tuổi thọ...

Bình luận đoạn
Chưa kể còn liên quan đến vấn đề tuổi thọ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Luật trời không cho phép anh giết người phàm, vậy thì anh sẽ đánh hắn đến khi hắn ngộ ra điều đó thôi.

Bình luận đoạn
Luật trời không cho phép anh giết người phàm, vậy thì anh sẽ đánh hắn đến khi hắn ngộ ra điều đó thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trước hết thì chơi đùa với hắn đã, anh ác độc nghĩ.

Bình luận đoạn
Nhưng trước hết thì chơi đùa với hắn đã, anh ác độc nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người giao đấu mấy lượt. Dương Tiễn không hề dùng sức mạnh thần thánh của mình mà chỉ thuần túy dùng võ công bình thường, nhưng lại có thể thản nhiên mà tránh đỡ những nhát kiếm dứt khoát vô tình của Triển Chiêu. Ngược lại, Triển Chiêu phải khó khăn chống đỡ những đòn đánh mạnh mẽ và uy lực quyết đoán của nam nhân áo đen. Võ nghệ của người này thâm tàng bất khả lộ, nhưng lại có cảm giác như anh ta đang chơi đùa với bản thân. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tục trong không khí, thu hút vài binh lính gần đó và đi báo lại cho Bao đại nhân.

Bình luận đoạn
Hai người giao đấu mấy lượt. Dương Tiễn không hề dùng sức mạnh thần thánh của mình mà chỉ thuần túy dùng võ công bình thường, nhưng lại có thể thản nhiên mà tránh đỡ những nhát kiếm dứt khoát vô tình của Triển Chiêu. Ngược lại, Triển Chiêu phải khó khăn chống đỡ những đòn đánh mạnh mẽ và uy lực quyết đoán của nam nhân áo đen. Võ nghệ của người này thâm tàng bất khả lộ, nhưng lại có cảm giác như anh ta đang chơi đùa với bản thân. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tục trong không khí, thu hút vài binh lính gần đó và đi báo lại cho Bao đại nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình bóng hai người đấu kiếm, đấu đao trên không trung thoắt ẩn thoắt hiện, lộn nhào, xoay vòng né tránh. Những chiêu thức mạnh nhất đều được Triển Chiêu tung ra, nếu là người phàm bình thường thì đã chết mấy chục lần dưới kiếm của hắn. Nhưng bên kia chỉ có đôi khi đánh trả lại, còn hầu hết đều chỉ là lảng tránh, đôi môi mỏng khẽ giương lên ý cười nhàn nhạt đầy châm chọc. Triển Chiêu dù đã tung hết sở trường tuyệt học của mình cũng không thể đụng đến một góc áo của người trước mắt. Người này rõ ràng đang chơi đùa với hắn!

Bình luận đoạn
Hình bóng hai người đấu kiếm, đấu đao trên không trung thoắt ẩn thoắt hiện, lộn nhào, xoay vòng né tránh. Những chiêu thức mạnh nhất đều được Triển Chiêu tung ra, nếu là người phàm bình thường thì đã chết mấy chục lần dưới kiếm của hắn. Nhưng bên kia chỉ có đôi khi đánh trả lại, còn hầu hết đều chỉ là lảng tránh, đôi môi mỏng khẽ giương lên ý cười nhàn nhạt đầy châm chọc. Triển Chiêu dù đã tung hết sở trường tuyệt học của mình cũng không thể đụng đến một góc áo của người trước mắt. Người này rõ ràng đang chơi đùa với hắn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dù ban đầu rất tức giận nhưng khi thực sự đấu một trận với tên này liền dâng lên một tia hứng thú, võ công của tên phàm nhân này thật không tệ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dù ban đầu rất tức giận nhưng khi thực sự đấu một trận với tên này liền dâng lên một tia hứng thú, võ công của tên phàm nhân này thật không tệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể nói là cực kỳ tốt.

Bình luận đoạn
Có thể nói là cực kỳ tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáng tiếc là một người phàm.

Bình luận đoạn
Đáng tiếc là một người phàm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Này, ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Dương Tiễn trêu chọc, nhẹ nhàng gạt một đòn khác chỉ bằng hai ngón tay.

Bình luận đoạn
"Này, ngươi chỉ có vậy thôi sao?" Dương Tiễn trêu chọc, nhẹ nhàng gạt một đòn khác chỉ bằng hai ngón tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lúc này đã mồ hôi nhễ nhãi, nghe được sự châm chọc trong lời nói của đối phương, liền nghiến răng, dồn toàn bộ sức mạnh vào một nhát kiếm mạnh mẽ. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển khi anh tung ra toàn bộ công lực. Nhưng Dương Tiễn, vẫn kiềm chế sức mạnh của mình, chỉ đơn giản né tránh bằng một cú vung tay nhẹ, khiến Triển Chiêu mất đà và lao về phía trước.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lúc này đã mồ hôi nhễ nhãi, nghe được sự châm chọc trong lời nói của đối phương, liền nghiến răng, dồn toàn bộ sức mạnh vào một nhát kiếm mạnh mẽ. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển khi anh tung ra toàn bộ công lực. Nhưng Dương Tiễn, vẫn kiềm chế sức mạnh của mình, chỉ đơn giản né tránh bằng một cú vung tay nhẹ, khiến Triển Chiêu mất đà và lao về phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chiêu thức của ngươi thật hoàn hảo, sức mạnh tinh luyện, ta phải công nhận thực lực ngươi rất mạnh, chỉ đáng tiếc..." Dương Tiễn nhận xét, giọng điệu nhẹ nhàng và gần như đùa cợt. Anh xoay người, nhẹ nhàng chạm vào vai Triển Chiêu bằng một bàn tay, khiến anh mất thăng bằng.

Bình luận đoạn
"Chiêu thức của ngươi thật hoàn hảo, sức mạnh tinh luyện, ta phải công nhận thực lực ngươi rất mạnh, chỉ đáng tiếc..." Dương Tiễn nhận xét, giọng điệu nhẹ nhàng và gần như đùa cợt. Anh xoay người, nhẹ nhàng chạm vào vai Triển Chiêu bằng một bàn tay, khiến anh mất thăng bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Như thế nào?" Triển Chiêu xoay người vừa tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ vừa hỏi.

Bình luận đoạn
"Như thế nào?" Triển Chiêu xoay người vừa tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ vừa hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và đương nhiên đều bị Dương Tiễn đáp trả lại mạnh mẽ.

Bình luận đoạn
Và đương nhiên đều bị Dương Tiễn đáp trả lại mạnh mẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển chiêu trước đây dù đã gặp rất nhiều anh hào nghĩa kiệt, cũng đấu qua với nhiều dạng người khác nhau nhưng khi giao chiến với người này, lần đầu tiên cảm thụ được cái gọi là thiên ngoại hữu nhân là như thế nào, hắn thật sự đã mở mang tầm mắt, dẫu cho hắn có đánh ra những nhát kiếm nào cũng đều bị người trước mặt hóa giải dễ dàng, thậm chí còn là thái độ vô cùng nhàn nhã.

Bình luận đoạn
Triển chiêu trước đây dù đã gặp rất nhiều anh hào nghĩa kiệt, cũng đấu qua với nhiều dạng người khác nhau nhưng khi giao chiến với người này, lần đầu tiên cảm thụ được cái gọi là thiên ngoại hữu nhân là như thế nào, hắn thật sự đã mở mang tầm mắt, dẫu cho hắn có đánh ra những nhát kiếm nào cũng đều bị người trước mặt hóa giải dễ dàng, thậm chí còn là thái độ vô cùng nhàn nhã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng điều đó càng khiến hắn nhận ra là bản thân không thể cứu thoát Hằng Nga khỏi người này...

Bình luận đoạn
Nhưng điều đó càng khiến hắn nhận ra là bản thân không thể cứu thoát Hằng Nga khỏi người này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn hoàn toàn không phải đối thủ của người trước mặt.

Bình luận đoạn
Hắn hoàn toàn không phải đối thủ của người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đáng tiếc... đối thủ của ngươi lại là ta." Anh tự tin nói, dùng hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm của Triển Chiêu, ánh mắt hờ hững nhìn hắn, sau đó khinh thường xoay bàn tay và tung ra một chưởng vào ngực đối phương.

Bình luận đoạn
"Đáng tiếc... đối thủ của ngươi lại là ta." Anh tự tin nói, dùng hai ngón tay kẹp lấy thanh kiếm của Triển Chiêu, ánh mắt hờ hững nhìn hắn, sau đó khinh thường xoay bàn tay và tung ra một chưởng vào ngực đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu không kịp tránh né liền ngay lập tức bị văng ra, hắn gượng người đứng dậy, tuy cả người đau nhức song đôi mắt giống hệt anh vẫn bướng bỉnh.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu không kịp tránh né liền ngay lập tức bị văng ra, hắn gượng người đứng dậy, tuy cả người đau nhức song đôi mắt giống hệt anh vẫn bướng bỉnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triễn mỗ biết sức mình không thể đánh lại vị huynh đệ này, nhưng cũng quyết không để cho ngươi xúc phạm cô nương ấy lần nữa!"

Bình luận đoạn
"Triễn mỗ biết sức mình không thể đánh lại vị huynh đệ này, nhưng cũng quyết không để cho ngươi xúc phạm cô nương ấy lần nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triễn mỗ không cho phép ngươi làm hại đến Hằng cô nương."

Bình luận đoạn
"Triễn mỗ không cho phép ngươi làm hại đến Hằng cô nương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đứng đối diện, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt sáng lên đầy tán thưởng khi thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đứng đối diện, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt sáng lên đầy tán thưởng khi thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xem ra... hắn ta vẫn chưa biết thân phận của Hằng Nga

Bình luận đoạn
Xem ra... hắn ta vẫn chưa biết thân phận của Hằng Nga

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên mới nói ra những lời như vậy.

Bình luận đoạn
Cho nên mới nói ra những lời như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tính cách kiên quyết này... thật làm cho anh thấy ấn tượng.

Bình luận đoạn
Tính cách kiên quyết này... thật làm cho anh thấy ấn tượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi hiểu lầm rồi, Triển Chiêu" Lời nói anh vì vậy mà nhẹ nhàng hơn, nhưng điều đó chỉ càng khiến Triển Chiêu thêm tấn công quyết liệt.

Bình luận đoạn
"Ngươi hiểu lầm rồi, Triển Chiêu" Lời nói anh vì vậy mà nhẹ nhàng hơn, nhưng điều đó chỉ càng khiến Triển Chiêu thêm tấn công quyết liệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không muốn nghe những lời này từ một người dám ngang nhiên cưỡng hôn một cô gái ngay trước mặt hắn!

Bình luận đoạn
Hắn không muốn nghe những lời này từ một người dám ngang nhiên cưỡng hôn một cô gái ngay trước mặt hắn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không phải như ngươi đang nghĩ" Dương Tiễn nói, giọng điệu có chút buồn cười. Anh chỉ sử dụng sức mạnh tối thiểu để ngăn chặn các đòn tấn công của Triển Chiêu, như thể đang chơi đùa hơn là thực sự chiến đấu.

Bình luận đoạn
"Ta không phải như ngươi đang nghĩ" Dương Tiễn nói, giọng điệu có chút buồn cười. Anh chỉ sử dụng sức mạnh tối thiểu để ngăn chặn các đòn tấn công của Triển Chiêu, như thể đang chơi đùa hơn là thực sự chiến đấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc hắn ta đang suy nghĩ gì trong đầu vậy?

Bình luận đoạn
Rốt cuộc hắn ta đang suy nghĩ gì trong đầu vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không lẽ... chỉ vì cảnh tượng hồi nãy mà anh bỗng chốc trở thành người gây hại cho cô sao?

Bình luận đoạn
Không lẽ... chỉ vì cảnh tượng hồi nãy mà anh bỗng chốc trở thành người gây hại cho cô sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm hại nàng ấy?" Dương Tiễn hỏi, nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt thoáng chốc trở nên mềm mại khi nghĩ đến người thương .

Bình luận đoạn
"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm hại nàng ấy?" Dương Tiễn hỏi, nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt thoáng chốc trở nên mềm mại khi nghĩ đến người thương .

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ muốn bảo vệ nàng, giống như ngươi vậy."

Bình luận đoạn
"Ta chỉ muốn bảo vệ nàng, giống như ngươi vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là sự thật, nhưng đương nhiên là vì nàng ấy là người yêu ta nên ta có quyền ôm và hôn cô ấy, Dương Tiễn bổ sung thêm trong lòng.

Bình luận đoạn
Đó là sự thật, nhưng đương nhiên là vì nàng ấy là người yêu ta nên ta có quyền ôm và hôn cô ấy, Dương Tiễn bổ sung thêm trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Im đi, ngươi là đang xúc phạm cô nương ấy!" Triển Chiêu tức giận đáp lời.

Bình luận đoạn
"Im đi, ngươi là đang xúc phạm cô nương ấy!" Triển Chiêu tức giận đáp lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không ngờ rằng người này lại không dám can đảm thừa nhận việc mình đã làm.

Bình luận đoạn
Hắn không ngờ rằng người này lại không dám can đảm thừa nhận việc mình đã làm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ồ...

Bình luận đoạn
Ồ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài lắc đầu sau khi tạo ra một khoảng cách nhất định giữa anh và hắn.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài lắc đầu sau khi tạo ra một khoảng cách nhất định giữa anh và hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi vẫn chưa tung ra hết sức mạnh" Triển Chiêu cáo buộc, thở dốc khi hắn cố gắng theo kịp. "Hãy đấu bằng chính sức lực của ngươi đi!"

Bình luận đoạn
"Ngươi vẫn chưa tung ra hết sức mạnh" Triển Chiêu cáo buộc, thở dốc khi hắn cố gắng theo kịp. "Hãy đấu bằng chính sức lực của ngươi đi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười của Dương Tiễn đầy kiêu ngạo. "Nếu ta làm vậy, thì trận đấu này đã kết thúc ngay trước cả khi nó kịp bắt đầu."

Bình luận đoạn
Nụ cười của Dương Tiễn đầy kiêu ngạo. "Nếu ta làm vậy, thì trận đấu này đã kết thúc ngay trước cả khi nó kịp bắt đầu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Núi này cao còn có núi khác cao hơn, chỉ sợ thiên ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu thiên. Hắn sợ rằng mình hôm nay đã gặp đại cao thủ, không thể cứu được cô. Không còn cách nào khác, trong cơn hoang mang, hắn chợt nhớ đến việc bản thân cô cũng có võ công, vì vậy mà hắn đã la lớn cho người đang ngồi thẫn thờ phía xa kia: "Hằng cô nương! Cô mau chạy đi!"

Bình luận đoạn
Núi này cao còn có núi khác cao hơn, chỉ sợ thiên ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu thiên. Hắn sợ rằng mình hôm nay đã gặp đại cao thủ, không thể cứu được cô. Không còn cách nào khác, trong cơn hoang mang, hắn chợt nhớ đến việc bản thân cô cũng có võ công, vì vậy mà hắn đã la lớn cho người đang ngồi thẫn thờ phía xa kia: "Hằng cô nương! Cô mau chạy đi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt lời, Triển Chiêu nhìn thấy sắc mặt của nam nhân này càng thêm âm trầm, ánh mắt tối tăm, và sâu hun hút như bóng tối vô tận của địa ngục, lạnh giá và tàn bạo... Hắn rùng mình, trực giác của người học võ cho biết hắn đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Quả nhiên, người đàn ông có gương mặt giống mình bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. 

Bình luận đoạn
Vừa dứt lời, Triển Chiêu nhìn thấy sắc mặt của nam nhân này càng thêm âm trầm, ánh mắt tối tăm, và sâu hun hút như bóng tối vô tận của địa ngục, lạnh giá và tàn bạo... Hắn rùng mình, trực giác của người học võ cho biết hắn đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Quả nhiên, người đàn ông có gương mặt giống mình bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn tránh né nữa, anh ta tung ra những đòn đánh sát chiêu, tấn công vào những chỗ hiểm hóc của hắn liên tục như vũ bão, không cho hắn có cơ hội phản công và gần như dồn Triển Chiêu đến bước đường cùng, đường kiếm sắc bén điêu luyện và tàn nhẫn lóe lên dưới ánh sáng của mặt trời. Nếu là người khác, e rằng đã mất mạng từ lâu.

Bình luận đoạn
Không còn tránh né nữa, anh ta tung ra những đòn đánh sát chiêu, tấn công vào những chỗ hiểm hóc của hắn liên tục như vũ bão, không cho hắn có cơ hội phản công và gần như dồn Triển Chiêu đến bước đường cùng, đường kiếm sắc bén điêu luyện và tàn nhẫn lóe lên dưới ánh sáng của mặt trời. Nếu là người khác, e rằng đã mất mạng từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ban đầu, Dương Tiễn chỉ coi trận đấu với Triển Chiêu như một trò đùa của trẻ con. Anh nhẹ nhàng né tránh và phản công mà không hề sử dụng toàn bộ sức mạnh. Nhưng rồi, ánh mắt anh bắt gặp vẻ lo âu và giọng nói quan tâm sâu sắc của Triển Chiêu dành cho Hằng Nga. Một cơn giận bùng lên trong lòng anh, phá vỡ sự kiên nhẫn lúc đầu.

Bình luận đoạn
Ban đầu, Dương Tiễn chỉ coi trận đấu với Triển Chiêu như một trò đùa của trẻ con. Anh nhẹ nhàng né tránh và phản công mà không hề sử dụng toàn bộ sức mạnh. Nhưng rồi, ánh mắt anh bắt gặp vẻ lo âu và giọng nói quan tâm sâu sắc của Triển Chiêu dành cho Hằng Nga. Một cơn giận bùng lên trong lòng anh, phá vỡ sự kiên nhẫn lúc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mặt Dương Tiễn, hắn ta lại dám tỏ ra quen biết thân cận với Hằng Nga như vậy...

Bình luận đoạn
Trước mặt Dương Tiễn, hắn ta lại dám tỏ ra quen biết thân cận với Hằng Nga như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao anh có thể dễ dàng chấp nhận được việc một kẻ khác cũng yêu thương người mà anh đã thề sẽ bảo vệ đến hết cuộc đời mình?

Bình luận đoạn
Làm sao anh có thể dễ dàng chấp nhận được việc một kẻ khác cũng yêu thương người mà anh đã thề sẽ bảo vệ đến hết cuộc đời mình?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đã phải dùng tới hơn một ngàn năm chỉ để được cô cho phép gọi tên.

Bình luận đoạn
Anh đã phải dùng tới hơn một ngàn năm chỉ để được cô cho phép gọi tên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tên này...

Bình luận đoạn
Nhưng tên này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại dám gọi tên cô thân thiết như thế?

Bình luận đoạn
Lại dám gọi tên cô thân thiết như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với một cú vung đao mạnh mẽ, anh đẩy Triển Chiêu lùi lại vài bước, dần hạ bớt nụ cười vốn có trên môi.

Bình luận đoạn
Với một cú vung đao mạnh mẽ, anh đẩy Triển Chiêu lùi lại vài bước, dần hạ bớt nụ cười vốn có trên môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự thay đổi đột ngột trong khí thế của Dương Tiễn khiến Triển Chiêu chấn động. Những đòn tấn công tiếp theo trở nên nhanh, mạnh và chính xác hơn, khiến Triển Chiêu phải dồn toàn bộ sức lực của mình để chống đỡ. Nhưng dù đã dốc hết sức, hắn vẫn dần bị áp đảo, mỗi cú đánh của Dương Tiễn giờ đây đều mang theo một sức mạnh kỳ lạ, nó mạnh mẽ và dứt khoát một cách đáng sợ, đó không còn là những đòn giỡn chơi như trước nữa.

Bình luận đoạn
Sự thay đổi đột ngột trong khí thế của Dương Tiễn khiến Triển Chiêu chấn động. Những đòn tấn công tiếp theo trở nên nhanh, mạnh và chính xác hơn, khiến Triển Chiêu phải dồn toàn bộ sức lực của mình để chống đỡ. Nhưng dù đã dốc hết sức, hắn vẫn dần bị áp đảo, mỗi cú đánh của Dương Tiễn giờ đây đều mang theo một sức mạnh kỳ lạ, nó mạnh mẽ và dứt khoát một cách đáng sợ, đó không còn là những đòn giỡn chơi như trước nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bị ép lui về phía sau từng bước một. Một nhát kiếm gần như chạm vào ngực anh, nếu không phải hắn né kịp thì có lẽ hắn đã bị thương nặng rồi. Anh nhận ra rằng Dương Tiễn giờ đây đã không còn nhân nhượng nữa. Cuộc chiến đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bị ép lui về phía sau từng bước một. Một nhát kiếm gần như chạm vào ngực anh, nếu không phải hắn né kịp thì có lẽ hắn đã bị thương nặng rồi. Anh nhận ra rằng Dương Tiễn giờ đây đã không còn nhân nhượng nữa. Cuộc chiến đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và dần dần Triển Chiêu rơi vào thế hạ phong.

Bình luận đoạn
Và dần dần Triển Chiêu rơi vào thế hạ phong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng đúng thôi vì dù sao hắn cũng là một người phàm tục, dù công phu có giỏi giang thế nào thì làm sao mà so được với thần thánh?

Bình luận đoạn
Cũng đúng thôi vì dù sao hắn cũng là một người phàm tục, dù công phu có giỏi giang thế nào thì làm sao mà so được với thần thánh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng bao lâu sau, trong lúc đang khó khăn đỡ những nhát kiếm chí mạng, mắt thấy bàn tay sắp chưởng một lực vào ngực mình mà không kịp ngăn lại, Triển Chiêu tưởng rằng kỳ này mình sẽ thật sự bị giết chết vì hắn cảm nhận được khí lực đáng sợ đó đang hướng vào mình, thì một giọng nói hùng hồn sau lưng vang lên: "Dừng tay!"

Bình luận đoạn
Chẳng bao lâu sau, trong lúc đang khó khăn đỡ những nhát kiếm chí mạng, mắt thấy bàn tay sắp chưởng một lực vào ngực mình mà không kịp ngăn lại, Triển Chiêu tưởng rằng kỳ này mình sẽ thật sự bị giết chết vì hắn cảm nhận được khí lực đáng sợ đó đang hướng vào mình, thì một giọng nói hùng hồn sau lưng vang lên: "Dừng tay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang! Mau dừng tay!"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang! Mau dừng tay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga vội vã lao đến, đôi mắt đầy hoảng hốt. Cô đứng chắn giữa hai người, giọng nói và thân người cô run rẩy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga vội vã lao đến, đôi mắt đầy hoảng hốt. Cô đứng chắn giữa hai người, giọng nói và thân người cô run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này ngay lập tức khiến anh kinh ngạc mà thu hồi lại chiêu thức của mình. Dương Tiễn dừng lại, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn đầy cơn giận dữ chưa cách nào nguôi. Nhưng nhìn thấy Hằng Nga đang đứng giữa anh và Triển Chiêu, che chở cho người con trai kia, anh bỗng cảm thấy một nỗi đau âm ỉ dâng trào trong lòng.

Bình luận đoạn
Điều này ngay lập tức khiến anh kinh ngạc mà thu hồi lại chiêu thức của mình. Dương Tiễn dừng lại, hơi thở nặng nề, đôi mắt vẫn đầy cơn giận dữ chưa cách nào nguôi. Nhưng nhìn thấy Hằng Nga đang đứng giữa anh và Triển Chiêu, che chở cho người con trai kia, anh bỗng cảm thấy một nỗi đau âm ỉ dâng trào trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh biết cô không muốn anh giết người.

Bình luận đoạn
Anh biết cô không muốn anh giết người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không muốn anh sẽ vi phạm luật trời mà làm gián đoạn sự thăng quan tiến chức của anh.

Bình luận đoạn
Không muốn anh sẽ vi phạm luật trời mà làm gián đoạn sự thăng quan tiến chức của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng là Hằng Nga đang quan tâm anh, anh hiểu điều đó.

Bình luận đoạn
Rõ ràng là Hằng Nga đang quan tâm anh, anh hiểu điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nhìn thấy cô hành động như vậy, lại khiến cho trái tim anh như chìm xuống dòng nước băng giá, đầy lạnh lẽo và khó thở...

Bình luận đoạn
Nhưng nhìn thấy cô hành động như vậy, lại khiến cho trái tim anh như chìm xuống dòng nước băng giá, đầy lạnh lẽo và khó thở...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống hệt như lần cô bảo vệ Trư Bát Giới ở bên Tây hồ năm đó...

Bình luận đoạn
Giống hệt như lần cô bảo vệ Trư Bát Giới ở bên Tây hồ năm đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người dừng một khoảng cách xa, nhìn nhau mà không nói gì. Mồ hôi chảy ra trên gương mặt Triển Chiêu, bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy. Không ngờ lực tấn công lại mạnh mẽ phi thường như vậy, mà ngay từ đầu, anh ta lại chẳng hề công kích mình, vì biết rằng một khi thực sự ra tay, Triển Chiêu chỉ có con đường chết!

Bình luận đoạn
Hai người dừng một khoảng cách xa, nhìn nhau mà không nói gì. Mồ hôi chảy ra trên gương mặt Triển Chiêu, bàn tay cầm kiếm của hắn run rẩy. Không ngờ lực tấn công lại mạnh mẽ phi thường như vậy, mà ngay từ đầu, anh ta lại chẳng hề công kích mình, vì biết rằng một khi thực sự ra tay, Triển Chiêu chỉ có con đường chết!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không nhờ có giọng nói uy nghiêm của Bao đại nhân cùng tiếng hét thất thanh và sự bảo vệ của Hằng Nga, hắn có khi đã chết thật rồi...

Bình luận đoạn
Nếu không nhờ có giọng nói uy nghiêm của Bao đại nhân cùng tiếng hét thất thanh và sự bảo vệ của Hằng Nga, hắn có khi đã chết thật rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga... Ánh mắt hắn thâm sâu nhìn vào bóng lưng tuy nhỏ bé nhưng đã không ngần ngại mà lao ra đứng chắn trước hắn.

Bình luận đoạn
Hằng Nga... Ánh mắt hắn thâm sâu nhìn vào bóng lưng tuy nhỏ bé nhưng đã không ngần ngại mà lao ra đứng chắn trước hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao hắn có thể càng không yêu cô được...

Bình luận đoạn
Sao hắn có thể càng không yêu cô được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã cứu hắn hai lần rồi.

Bình luận đoạn
Cô đã cứu hắn hai lần rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt mà rùng mình.

Bình luận đoạn
Hắn đưa mắt nhìn về phía người đàn ông trước mắt mà rùng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này thật đáng sợ! đấu nãy giờ vậy mà không có chút mồ hôi nào, lại có thể biến cây đao đó thành chiếc quạt gấp màu đen mà vẫy nhẹ, dáng vẻ tao nhã và thanh cao, uy nghi khác hẳn với sự tàn bạo và khát máu lúc giao chiến.

Bình luận đoạn
Con người này thật đáng sợ! đấu nãy giờ vậy mà không có chút mồ hôi nào, lại có thể biến cây đao đó thành chiếc quạt gấp màu đen mà vẫy nhẹ, dáng vẻ tao nhã và thanh cao, uy nghi khác hẳn với sự tàn bạo và khát máu lúc giao chiến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao, nhưng Hằng cô nương..."

Bình luận đoạn
"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao, nhưng Hằng cô nương..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu toan quay ra hỏi thăm cô thì thấy cô bước tới bên người nam tử áo đen từ lúc nào, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy tay anh mà an ủi những câu từ hắn không thể nghe được nhưng chính hành động sắp tới của cô khiến hắn giật mình, và cũng hiểu rằng chính hắn đã hiểu lầm mọi thứ.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu toan quay ra hỏi thăm cô thì thấy cô bước tới bên người nam tử áo đen từ lúc nào, bàn tay nhỏ nhắn khẽ nắm lấy tay anh mà an ủi những câu từ hắn không thể nghe được nhưng chính hành động sắp tới của cô khiến hắn giật mình, và cũng hiểu rằng chính hắn đã hiểu lầm mọi thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi anh nhìn cô bằng đôi mắt đầy tổn thương đó, thì Hằng Nga đã cảm thấy đau đớn trong lòng rồi, cô nhanh chóng nhẹ nhàng bước đến bên Dương Tiễn. Cô thấy rõ sự buồn bã cùng ấm ức trong đôi mắt anh, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt lại, cô không phải muốn bao che cho tên đó, chỉ là cô không muốn bàn tay anh phải dính máu vì một người hoàn toàn vô tội, huống hồ, nếu thực sự anh giết chết người này, thì làm sao có thể ăn nói với Ngọc Đế?

Bình luận đoạn
Ngay khi anh nhìn cô bằng đôi mắt đầy tổn thương đó, thì Hằng Nga đã cảm thấy đau đớn trong lòng rồi, cô nhanh chóng nhẹ nhàng bước đến bên Dương Tiễn. Cô thấy rõ sự buồn bã cùng ấm ức trong đôi mắt anh, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt lại, cô không phải muốn bao che cho tên đó, chỉ là cô không muốn bàn tay anh phải dính máu vì một người hoàn toàn vô tội, huống hồ, nếu thực sự anh giết chết người này, thì làm sao có thể ăn nói với Ngọc Đế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy, chả phải là đang gián tiếp tự mình hủy hoại mọi uy danh của mình sao?

Bình luận đoạn
Như vậy, chả phải là đang gián tiếp tự mình hủy hoại mọi uy danh của mình sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang..." Cô gọi tên anh bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, hy vọng rằng lời nói của mình có thể chạm tới anh. Nhưng Dương Tiễn lại không nhìn cô, ánh mắt anh vẫn hướng về nơi khác, đầy sự giận dỗi và đau đớn.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang..." Cô gọi tên anh bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, hy vọng rằng lời nói của mình có thể chạm tới anh. Nhưng Dương Tiễn lại không nhìn cô, ánh mắt anh vẫn hướng về nơi khác, đầy sự giận dỗi và đau đớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thở dài, biết rằng anh đang bị sự ghen tỵ dày vò. Cô bước lại gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh mà nói nhỏ "Đừng như vậy mà... Ta chỉ không muốn thấy ai bị thương... và nếu chàng làm vậy, điều đó sẽ không tốt cho bản thân chàng... Chàng hiểu ta nói gì mà, đúng không?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga thở dài, biết rằng anh đang bị sự ghen tỵ dày vò. Cô bước lại gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh mà nói nhỏ "Đừng như vậy mà... Ta chỉ không muốn thấy ai bị thương... và nếu chàng làm vậy, điều đó sẽ không tốt cho bản thân chàng... Chàng hiểu ta nói gì mà, đúng không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cuối cùng cũng quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ. "Lúc trước nàng lo lắng cho tên đầu heo kia, còn bây giờ nàng lại giang tay mà bảo vệ hắn ta như vậy... Ta làm sao có thể không buồn bã?" Giọng anh khàn khàn, từng từ như nghẹn lại trong cổ họng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cuối cùng cũng quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ. "Lúc trước nàng lo lắng cho tên đầu heo kia, còn bây giờ nàng lại giang tay mà bảo vệ hắn ta như vậy... Ta làm sao có thể không buồn bã?" Giọng anh khàn khàn, từng từ như nghẹn lại trong cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc cho bao ánh mắt sửng sốt đang nhìn, Hằng Nga dịu dàng ôm lấy anh, như để anh có thể cảm nhận được tình yêu chân thành của cô.

Bình luận đoạn
Mặc cho bao ánh mắt sửng sốt đang nhìn, Hằng Nga dịu dàng ôm lấy anh, như để anh có thể cảm nhận được tình yêu chân thành của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không quan tâm còn biết bao ánh nhìn đang dõi theo hai người, giờ đây, đối diện với sự hờn dỗi đầy trẻ con này, trong mắt cô chỉ có duy nhất Dương Tiễn, và cô không bao giờ có thể đành lòng nhìn sự ưu thương trong mắt anh chứ đừng nói chi là âm thanh đầy cô đơn đó.

Bình luận đoạn
Cô không quan tâm còn biết bao ánh nhìn đang dõi theo hai người, giờ đây, đối diện với sự hờn dỗi đầy trẻ con này, trong mắt cô chỉ có duy nhất Dương Tiễn, và cô không bao giờ có thể đành lòng nhìn sự ưu thương trong mắt anh chứ đừng nói chi là âm thanh đầy cô đơn đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông của cô thật dễ ghen tỵ mà.

Bình luận đoạn
Người đàn ông của cô thật dễ ghen tỵ mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao anh không tin vào tình cảm của cô?

Bình luận đoạn
Tại sao anh không tin vào tình cảm của cô?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải làm gì thì anh mới hiểu là trong trái tim cô chỉ có mình anh?

Bình luận đoạn
Phải làm gì thì anh mới hiểu là trong trái tim cô chỉ có mình anh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng là người duy nhất trong lòng ta. Triển hộ vệ chỉ là một người phàm mà thôi, và hắn thực sự đã giúp đỡ ta rất nhiều trong lúc chàng không ở đây, thực sự là một người tốt... nhưng ta đối với hắn chưa bao giờ có nửa phần vượt qua ranh giới, đã như vậy chàng cần gì phải chấp nhất với hắn ta... Ta bảo vệ hắn, phần vì hắn không đáng phải chịu tổn thương như thế, và phần ta không muốn bàn tay chàng phải dính máu vì một người với lý do không chính đáng."

Bình luận đoạn
"Chàng là người duy nhất trong lòng ta. Triển hộ vệ chỉ là một người phàm mà thôi, và hắn thực sự đã giúp đỡ ta rất nhiều trong lúc chàng không ở đây, thực sự là một người tốt... nhưng ta đối với hắn chưa bao giờ có nửa phần vượt qua ranh giới, đã như vậy chàng cần gì phải chấp nhất với hắn ta... Ta bảo vệ hắn, phần vì hắn không đáng phải chịu tổn thương như thế, và phần ta không muốn bàn tay chàng phải dính máu vì một người với lý do không chính đáng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn chuyện của Tịnh Đàn Sứ Giả, nếu ta không ngăn chàng, chẳng phải chàng sẽ thực sự đâm chết ngài ấy ngay trước mặt tất cả dân chúng sao? Chàng chắc chắn không nhận ra... khuôn mặt, biểu cảm lúc đó của chàng thật sự dọa ta sợ chết khiếp... nếu ta không lên tiếng, sự tình thậm chí sẽ không chỉ dừng lại ở đó... Nhị Lang, chàng nghĩ đi, bọn họ khi nhìn thấy chàng làm vậy sẽ còn phản cảm với chàng nhiều hơn mà Thiên Đình còn phải đưa ra một lời giải thích với bên Phương Tây... lúc đó làm sao chàng ăn nói được với Bệ hạ?"

Bình luận đoạn
"Còn chuyện của Tịnh Đàn Sứ Giả, nếu ta không ngăn chàng, chẳng phải chàng sẽ thực sự đâm chết ngài ấy ngay trước mặt tất cả dân chúng sao? Chàng chắc chắn không nhận ra... khuôn mặt, biểu cảm lúc đó của chàng thật sự dọa ta sợ chết khiếp... nếu ta không lên tiếng, sự tình thậm chí sẽ không chỉ dừng lại ở đó... Nhị Lang, chàng nghĩ đi, bọn họ khi nhìn thấy chàng làm vậy sẽ còn phản cảm với chàng nhiều hơn mà Thiên Đình còn phải đưa ra một lời giải thích với bên Phương Tây... lúc đó làm sao chàng ăn nói được với Bệ hạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sợ!" Anh vẫn cứng miệng nói.

Bình luận đoạn
"Ta không sợ!" Anh vẫn cứng miệng nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"....Nhưng ta sợ, dù lúc đó ta không có tình cảm với chàng, nhưng ta đúng là có một chút lo lắng khi nghĩ đến mọi sự vất vả cùng nhẫn nhịn của Nhị Lang để có thể ngồi lên vị trí này sẽ hóa thành tro bụi, nên dẫu có giận chàng, mắng chàng, ta vẫn không thể ngăn mình nhắc nhở chàng về điều đó một chút..." Hằng Nga thành thật đáp, rõ ràng nếu cô thật sự chán ghét Dương Tiễn, cô sẽ để mặc anh phải đối phó với tình huống đó, để anh tự mình xoay xở cục diện này, cô đã nghĩ như vậy, nhưng khi điều đó diễn ra thì hoàn toàn khác hẳn...

Bình luận đoạn
"....Nhưng ta sợ, dù lúc đó ta không có tình cảm với chàng, nhưng ta đúng là có một chút lo lắng khi nghĩ đến mọi sự vất vả cùng nhẫn nhịn của Nhị Lang để có thể ngồi lên vị trí này sẽ hóa thành tro bụi, nên dẫu có giận chàng, mắng chàng, ta vẫn không thể ngăn mình nhắc nhở chàng về điều đó một chút..." Hằng Nga thành thật đáp, rõ ràng nếu cô thật sự chán ghét Dương Tiễn, cô sẽ để mặc anh phải đối phó với tình huống đó, để anh tự mình xoay xở cục diện này, cô đã nghĩ như vậy, nhưng khi điều đó diễn ra thì hoàn toàn khác hẳn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lén nhìn biểu cảm của anh, thấy được hai hàng lông mày đã bớt cau lại hơn và gương mặt dần thả lỏng hơn.

Bình luận đoạn
Hằng Nga lén nhìn biểu cảm của anh, thấy được hai hàng lông mày đã bớt cau lại hơn và gương mặt dần thả lỏng hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được tâm tình của anh dịu bớt, cô tiếp tục nói, giọng đầy an ủi: "Chàng biết ta chỉ yêu mình chàng thôi mà. Những gì ta làm đều là vì lo lắng cho chàng thôi Nhị Lang, lúc trước đã như thế, thì hiện tại hay sau này, ta cũng sẽ luôn bận tâm đến mọi chuyện liên quan đến chàng, vì vậy... Đừng khó chịu nữa, cũng đừng suy nghĩ tung lung, không ai có thể cướp ta khỏi chàng đâu, ta đã là người của chàng rồi, nên đừng tức giận nữa mà, có được không?"

Bình luận đoạn
Cảm nhận được tâm tình của anh dịu bớt, cô tiếp tục nói, giọng đầy an ủi: "Chàng biết ta chỉ yêu mình chàng thôi mà. Những gì ta làm đều là vì lo lắng cho chàng thôi Nhị Lang, lúc trước đã như thế, thì hiện tại hay sau này, ta cũng sẽ luôn bận tâm đến mọi chuyện liên quan đến chàng, vì vậy... Đừng khó chịu nữa, cũng đừng suy nghĩ tung lung, không ai có thể cướp ta khỏi chàng đâu, ta đã là người của chàng rồi, nên đừng tức giận nữa mà, có được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sau một hồi nghe cô nói, liền thở ra một hơi, quay người ôm chặt Hằng Nga vào lòng. "Ta không giận nàng, chỉ là... ta thật sự rất sợ mất nàng..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sau một hồi nghe cô nói, liền thở ra một hơi, quay người ôm chặt Hằng Nga vào lòng. "Ta không giận nàng, chỉ là... ta thật sự rất sợ mất nàng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta nhìn ra được, hắn ta...thật sự rất yêu nàng...Ta sợ nàng sẽ bỏ ta mà chọn hắn..." Anh khô khan nói, càng thêm siết chặt vòng tay ôm cô.

Bình luận đoạn
"Ta nhìn ra được, hắn ta...thật sự rất yêu nàng...Ta sợ nàng sẽ bỏ ta mà chọn hắn..." Anh khô khan nói, càng thêm siết chặt vòng tay ôm cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khờ quá, dẫu cho Triển hộ vệ có dành phần tình cảm đó cho ta nhưng việc ta có đáp lại không thì là chuyện của bản thân. Chàng đó, lúc nào cũng nghĩ ngợi quá mức, ta từ khi yêu chàng đã toàn tâm toàn ý hướng về chàng rồi, vì vậy... hãy tin ta được không?"

Bình luận đoạn
"Khờ quá, dẫu cho Triển hộ vệ có dành phần tình cảm đó cho ta nhưng việc ta có đáp lại không thì là chuyện của bản thân. Chàng đó, lúc nào cũng nghĩ ngợi quá mức, ta từ khi yêu chàng đã toàn tâm toàn ý hướng về chàng rồi, vì vậy... hãy tin ta được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được rồi... ta tin nàng." Anh nói nhỏ, để sự vỗ về cùng ấm áp và tình yêu của cô xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Bình luận đoạn
"Được rồi... ta tin nàng." Anh nói nhỏ, để sự vỗ về cùng ấm áp và tình yêu của cô xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thật quá đỗi dịu dàng và ấm áp, lời nói chân thành, mềm mại vuốt ve trái tim đầy cơn giận của anh, như dòng suốt mát lạnh rưới lên ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh và cuối cùng để lại một mảnh gió xuân cùng bình yên trong thâm tâm anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thật quá đỗi dịu dàng và ấm áp, lời nói chân thành, mềm mại vuốt ve trái tim đầy cơn giận của anh, như dòng suốt mát lạnh rưới lên ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh và cuối cùng để lại một mảnh gió xuân cùng bình yên trong thâm tâm anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!