Chương 3
Tôi đang ngồi xem tivi ở phòng khách thì thấy có người gọi ngoài cổng, tôi bước ra xem thì thấy có anh shipper đang cầm bao bưu kiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Gì vậy anh?''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Em có bưu kiện này, em là Hoàng Thanh Minh phải không?'' Anh shipper vừa nói vừa nhìn vào tên trên bao bưu kiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngơ ngác, tôi có đặt hàng gì đâu, ''Dạ, em là Hoàng Thanh Minh.''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Ký tên xác nhận vào đây.'' Anh shipper đưa cho tôi bảng ký xác nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ký tên rồi cầm hàng vào nhà, mẹ tôi thấy tôi cầm bao bưu kiện thì ngạc nhiên, ''Lại đặt hàng gì đó?''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Con có đặt gì đâu, tự nhiên có ai gửi cho con!'' Tôi đặt bao hàng xuống bàn phòng khách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Hay là có người yêu rồi giấu mẹ, quà người yêu gửi chứ gì? Mở ra xem gì nào!" Mẹ cười hơ hớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lắc đầu phản bác, "Làm gì có! Con chưa có người yêu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đột nhiên nhớ ra, nếu không nhớ lầm thì đây là do anh Phong, đàn anh cùng trường đại học trên tôi một khóa gửi cho tôi thiệp cưới. Lúc mở ra thì mẹ thấy rồi phàn nàn tôi rằng người ta có người yêu, cưới hết rồi mà tôi vẫn ế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Gửi cái gì mà mỏng thế nhỉ!" Mẹ đang định cầm kéo cắt Bảo Ngọc bưu kiện thì tôi nhanh chóng cản lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ đừng mở!" Tôi giật bao bưu kiện ra khỏi tay mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đưa mẹ coi nào, sao phải giấu!" Mẹ vừa nói vừa tiến về phía tôi giành bao bưu kiện, tôi chạy trốn tránh vào trong bếp, không may trượt chân ngã ngửa xuống đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, sao nền nhà bếp trơn vậy!" Tôi khập khiễng đứng dậy kêu than.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ thấy bao bưu kiện bị văng ra khỏi tay tôi thì liền chạy lại lấy, tôi chưa kịp phản ứng thì mẹ đã mở ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng như tôi nghĩ, bên trong là một tấm thiệp cưới, mẹ mở ra đọc to, "Thanh Trúc và Nam Phong, đám cưới cuối tháng này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bắt đầu mẹ nói xối xả một loạt, "Đó, con nhà người ta thì có người yêu dẫn về nhà rồi, cưới chồng, cưới vợ có con cả rồi. Con nhà mình thì vẫn độc thân, chưa khi mô thấy dắc bạn gái về nhà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ à, con vẫn còn trẻ mà, mới hai mươi tuổi, hay là mẹ muốn con cưới con nhỏ Bảo Ngọc kia thì để cưới luôn!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ê này, không nha! Mẹ là mẹ không ưa con Bảo Ngọc đó đâu, cái đứa con gái chuyên phá làng phá xóm, không hiểu bố con sao lại hứa hôn cho con với nó được chứ!" Mẹ phản đối kịch liệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ngoài dự đoán, kiểu gì mẹ chẳng chê con nhỏ đó, tôi chạy lại ôm mẹ từ sau lưng, đặt cằm lên vai mẹ, "Thế thì mẹ đợi tiếp đi, con còn phải học xong rồi đi làm kiếm tiền nữa chớ! Chứ cưới vợ sớm, sau này hai đứa về cạp đất ăn à!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhưng cũng nhanh nhanh đi, mẹ mong có cháu bồng lắm rồi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*****
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Minh, dậy đi! Thằng Đạt sang tìm kìa.'' Bố tôi bước vào phòng mở cửa sổ ra cho ánh nắng vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mới một giờ chiều đến tìm tôi làm gì không biết, tôi mở mắt rồi bật dậy, vẫn ngáp ngắn ngáp dài. ''Bố kêu cậu ấy về đi! Con không chơi với cậu ấy nữa!''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Sao vậy? Xuống nhanh đi, nó vào ngồi dứa phòng khách rồi.'' Bố nói rồi đi ra ngoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Cậu đến tìm tớ có chuyện gì không?'' Tôi ngồi xuống ghế gỗ đối diện Bảo Đạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Tớ muốn nhờ cậu một việc!''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Việc gì?'' Tôi tỏ vẻ cọc cằn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Vẫn giận à! Tớ xin lỗi chuyện hôm trước.''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy biểu cảm của Bảo Đạt cũng có vẻ hối lỗi, ''Được rồi, tạm tha lỗi cho cậu. Cậu muốn nhờ việc gì?''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Tớ muốn nhờ cậu tư vấn tình cảm.''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật không thể tin nổi, cậu ấy nhờ một đứa chưa từng yêu tư vấn tình cảm. À không, nếu là tôi của tương lai thì có thể tư vấn được một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lại bắt đầu nhớ lại, đây là lúc cậu ấy nhờ tôi tư vấn tình cảm để tán đổ chị Khả Nhi, lớn hơn hai đứa tôi ba tuổi. Lúc ấy tôi bày cho cậu ấy một đống kế nhưng cái nào cũng thất bại. cùng thời điểm cũng có anh Mạnh ở xã bên sang tán chị Khả Nhi, không ngờ tán được, khiến Bảo Đạt thất tình buồn rầu mấy tháng trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi hỏi lại Bảo Đạt lần nữa cho chắc, ''Có phải cậu muốn nhờ tớ tư vấn tình cảm để tán chị Khả Nhi không?''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Sao cậu biết?'' Bảo Đạt ngạc nhiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu giờ tôi mà nói là do tôi đến từ tương lai thì cậu ấy chắc chắn không tin. ''Do tớ đoán thôi.''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Ồ, đoán chuẩn vậy! Thế giờ phải làm gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi giờ phải bỏ những kế hoạch tôi đã bày cho cậu ấy thất bại ngày trước đi, giờ phải dùng tư duy của người đến từ mười sáu năm sau nghĩ ra cách khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nghĩ một hồi rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Kế hoạch một...''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*****
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi và Bảo Đạt đến quán trà sữa của chị Khả Nhi. Chúng tôi bước vào trong quán ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Hai đứa hôm nay đến quán chị uống trà sữa sao? Uống gì gọi nào.'' Chị Khả Nhi bước ra hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Cho em một cốc tà sữa trân châu nhiều thạch.'' Tôi nhanh nhảu trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Còn Bảo Đạt hóng gì nào?''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Cho em một cốc giống của Minh.''
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Vậy hai đứa ngồi đợi tí nha!'' Chị Khả Nhi đi vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
''Đây tí nữa cậu đưa cái này cho chị Khả Nhi, đúng lúc có đoàn xiếc trung ương về phát vé đi xem cho trẻ em dưới tám tuổi, tớ đổi kẹo với mấy đứa nhỏ mới lấy đời hai vé đó!'' Tôi rút trong túi quần ra hai tấm vé đưa cho Bảo Đạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chị Khả Nhi bưng hai cốc trà sữa ra, chị định đi vào thì tôi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ấy chị, ngồi xuống đây nói chuyện với bọn em này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chị Khả Nhi ngồi xuống ghế đối diện với Bảo Đạt, lúc này tôi bắt đầu viện cớ, "Ấy chết! Giờ em mới nhớ ra, mẹ em nhờ em cho bò ăn mà em quên, em về đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đứng dậy định đi thì chị Khả Nhi hỏi, "Ủa, nhà em cũng nuôi bò hả!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi khải khải đầu, "Dạ có chớ, nhà em mới mua một con bò! Em về đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Đạt giữ áo tôi lại, tôi gỡ tay cậu ấy ra rồi nhìn cậu ấy bằng ánh mắt động viên: Cố gắng nha bạn ơi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đi ra ngoài, trốn sau cửa sổ có thể nhìn rõ vào bàn của Bảo Đạt và chị Khả Nhi đang ngồi, đứng ở đây vẫn nghe rõ được bên trong nói gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Đạt bắt lấy hai tấm vé ra đưa cho chị Khả Nhi, "Em có hai tấm vé xem xiếc!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy hả, nay lại tặng vé xem xiếc cho chị hả?" Chị Khả Nhi tươi cười nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Đạt cũng cười mỉm, "Dạ, dạ!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị sẽ mời bạn chị đi xem." Chị Khả Nhi vừa nói ra câu đó là tôi với Bảo Đạt mặt đều đơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Đạt không phản đối gì vẫn cứ: "Dạ, dạ!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lấy tay đập vào lòng ngực, tức muốn chết, sao cậu ấy không phản đối chứ. Một đứa nối tiếng học giỏi thông minh sao giờ lại ngơ ngơ như này. Bỗng có giọng nói cất lên từ sau lưng tôi, "Anh Minh, anh đứng nhìn gì đó!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi giật thột ngoảnh lại, kéo người đó ngồi xổm xuống, vô tình ôm người đó vào lòng, hóa ra là con nhỏ Bảo Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh Minh! Có cần thân mật vậy không? Em ngại lắm!" Bảo Ngọc cười khúc khích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đẩy nó ra rồi hỏi, "Sao mày ở đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó lại hỏi ngược lại tôi, "Thế sao anh ở đây? À, em biết rồi! Anh đang rình anh Đạt với chị Khả Nhi phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bịt miệng nó lại rồi kéo nó chạy ra xa khỏi quán trà sữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Từ từ thôi anh, bỏ tay em ra đi, anh kéo thế em đau tay lắm!" Bảo Ngọc nhăn mặt cằn nhằn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thả tay nó ra, "Không ở nhà ôn thi đi, cứ đi chơi lung tung thế!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em vẫn ôn thi mà, thì cũng phải đi dạo để giải tỏa tinh thần chứ. Nhờ vậy em mới thấy được anh đang rình..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lập tức ngắt lời, "Im đi! Anh cấm mày nhắc lại đấy, nhất là trước mặt chị Khả Nhi, nghe rõ chưa!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em biết ròi, anh cọc cằn với em vậy!" Bỗng điện thoại của nó đổ chuông, "A lô! Dạ, dạ, đợi em xíu, em về liền!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em phải về lấy hàng shipper giao, đặt cả tháng giờ mới đến, em về nha!" Nó chào tôi rồi chạy nhanh về nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cũng đang định về nhà thì Bảo Đạt đi tới, tôi chạy lại hỏi cậu ấy, "Sao rồi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị ấy nói sẽ mời bạn đi coi cùng!" Bảo Đạt buồn bã nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế sao cậu không nói với chị ấy là cậu muốn mời chị ấy đi xem, đây là hai vé cậu mua cho hai người."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tớ ngại, không nói được!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lấy ngón trỏ đẩy nhẹ trán cậu ấy, "Tớ bó tay với cậu luôn, bày đặt ngại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế giờ cậu còn cách nào nữa không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vòng hai tay trước ngực, "Để tớ nghĩ cái đã."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*****
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bước vừa bước ra khỏi phòng tắm là đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm ngon từ dưới bếp bay lên, tôi chạy nhanh xuống tầng, vào bếp hỏi mẹ, "Mẹ! Tối nay nhà mình ăn món gì mà thơm vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tiến lại thành bếp, mẹ đang sắp thức ăn ra đĩa, "Bún chả nướng hả mẹ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ, bố con nay đi qua quán bún chả nướng nên mua về vài phần."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Để con bưng hộ cho!" Tôi bưng các đĩa ra sắp xếp trên bàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bố vào ăn thôi!" Tôi đứng ở cửa bếp nhìn ra vườn gọi bố.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng bố từ ngoài vườn vọng vào, "Đây! Vô liền."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Để con lấy nước ngọt!" Tôi mở tủ lạnh ra lấy chai nước ngọt, rồi giót vào ba cốc thủy tinh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nào cả nhà dô cái cho có không khí!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cầm cốc nước ngọt lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Một hai ba dô!", cả nhà cùng đồng thanh hô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*****
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi ăn tối xong, tôi lại đạp chiếc xe đạp địa hình của bố đi dạo. Buổi tối ở dưới quê không nhộn nhịp đông đúc như ở thành phố, mới tám giờ tối mà đường đã vắng tanh. Thỉnh thoảng mới có mấy người đi bộ tập thể dục và mấy đứa tầm cấp hai, cấp ba gì đó chở hai, chở ba phóng xe máy đi ù ù.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đạp xe đi qua cánh đồng thì đột nhiên một con ma choàng khăn trắng tóc dài nhảy ra dọa tôi. Tôi thừa biết đây là trò dọa ma của thằng Long với mấy đứa trong xóm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi giả vờ hoảng một cái rồi bước xuống xe đạp, thả xe sang một bên rồi tiến lại phía con ma giả kia. Tôi giơ nắm đấm lên đấm thẳng vào mặt con ma một đấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Á!" Con ma kêu lên, rồi lùi dần về sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tiến lên đấm thêm vài đấm nữa. Rồi sau đó giật tóc giả của con ma.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh Minh! Em Long đây mà!" Thằng Long ôm mặt kêu la.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cho chừa tội giả ma dọa người khác!" Tôi nhìn nó với ánh mắt đe dọa, "Gọi đồng bọn ra đây nhanh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em làm gì có đồng bọn, em làm một mình!" Nó lắc đầu phủ nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dám chối à! Gọi thằng Lâm, thằng Hợi, thằng Tiết và con Bảo Ngọc ra đây!" Tôi nhìn nó rồi đọc tên từng đứa đồng bọn của nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó tròn mắt ngạc nhiên, "Sao anh biết?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cái gì mà anh chả biết! Mấy đứa kia ra đây nhanh." Tôi nhìn về phía bụi cây mấy đứa kia đang trốn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh à! Bọn em biết lỗi rồi, anh tha cho bọn em, đây là lần đầu bọn em làm." Thằng Long quỳ sạp xuống, chấp hai tay cầu xin.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mấy đứa khác thì quỳ đằng sau thằng Long, khoanh tay trước ngực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nói nhanh, đứa nào bày ra trò này?" Tôi hỏi cho có, chứ tôi biết đứa nào rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn nó do dự không chịu nói. tôi lại đe dọa, "Nói! Không anh gọi công an xã đến bắt vì tội giả ma quỷ đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn nó nghe thấy tôi nói sẽ gọi công an thì bọn nó lập tức dùng tay chỉ về đứa bày trò, tất cả cánh tay đều hướng về phía con nhỏ Bảo Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Ngọc nó lấy tay che mặt lại. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hay quá ha, cầm đầu một đám con trai bày trò dọa ma người khác."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em xin lỗi anh Minh! Em sai rồi!" Nó nhìn tôi với đôi mắt long lanh hối lỗi, sau đó ngoảnh lại nhìn bốn thằng kia, "Bọn mày con chừng đấy, dám bán đứng tao."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Còn dám đe dọa bạn à!" Tôi bức xúc nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đâu có, em có đe dọa đâu! Đúng không bọn mày?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mấy thằng đằng sau gật đầu lia lịa, "Dạ đúng rồi! Không có đe dọa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn nó cùng đồng thanh nói, "Anh Minh! Bọn em biết lỗi rồi, mong anh tha thứ cho bọn em lần này!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đứng dậy, "Thôi được rồi, may cho mấy đứa là gặp phải anh, chứ gặp người khác nếu bọn mày bị phát hiện là giờ này đang ngồi với mấy chú công an rồi. Về đi! Gần mười giờ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bọn em cảm ơn anh Minh!" Bọn nó đồng thanh nói rồi đứng dậy chạy đi. Vừa đi chúng nó vừa xì xào với nhau:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao xui vậy chứ! Mới ngày đầu đi dọa ma đã bị bắt rồi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tau mới khổ này, bị đấm cho bầm tím đầy mặt! Không biết về phải nói với bố mẹ thế nào đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh Minh là thần hay gì? Sao lại biết bốn đứa mình là đồng bọn của thằng Long."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lên xe đạp đi về, vừa cười vừa nói thầm, "Vì anh đến từ tương lai đấy!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị