Chương 28: Trả giá
Chương 28: Trả giá
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở một thư phòng của Lâm Phủ,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ hôm nay không có việc gì ở Nha Môn nên tạm ngồi trong này phê duyệt công văn, bộ dáng thong thả chấm bút như đây là cái gì thú vui chứ không phải công việc. Đúng lúc này, một nam tử cao ráo, sống lưng thẳng tắp chầm chậm bước vào thư phòng mà không cần gõ cửa trước. Nhìn thấy người này, Lâm Văn Quỳ ngước đầu lên rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hòa nhi đây là có chuyện gì cần bẩm báo a?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Hòa nghe vậy thì gật gật đầu, gương mặt hắn thoáng trầm xuống, tay lại dâng lên một phong mật tín rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẩm phụ thân, Tiểu Nhung đưa về mật báo. Trác Gia quân sư là… Trác Quỳnh Dao, nữ nhi của Trác Quang Chính.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ nghe vậy thì hơi giật mình bất ngờ, sau là đôi mày khẽ nhíu. lão nhìn về phía con trai lão rồi hỏi như không phải hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không đợi Lâm Văn Hòa trả lời, lão vương tay ra chộp lấy phong thư tín rồi mở ra đọc. Càng đọc, sắc mặt lão càng thâm trầm. Lâm Văn Hòa nhìn thấy sắc mặt của lão cha, hắn ngập ngừng như muốn nói thêm cái gì, hắn sau đó cắn răng một cái, làm ra quyết tâm. Hắn chắp tay rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phụ thân. Thạch Mã thương đội đang bành trướng quá mức. Người của ta thám thính được, nội khu tạp dịch đã có năm trăm người. Đến thương đội Hoàng Gia còn không có lực lượng hùng hậu đến thế này…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa dứt lời, Lâm Văn Hòa nhìn về lão phụ thân, sắc mặt Lâm Văn Quỳ vẫn như thường, không có ý định cắt lời. Thấy thế, Lâm Văn Hòa nói tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trác Gia trước giờ huấn luyện thương đội theo quy củ quân đội. Cộng thêm năm trăm người mới, này khác gì nuôi dưỡng tư binh trá hình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ nghe thế thì ngón tay gõ bàn, hai đầu lông mày nhíu thành chữ xuyên, trong đầu lại đăm chiêu suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đương nhiên trong quân doanh của huyện úy có người của Lâm Gia. Binh quyền không hoàn toàn nằm trong tay của Trác Quang Chính, việc Trác Quang Chính chỉ điều động năm trăm binh lính các loại, còn phải chiêu mộ nhân sĩ giang hồ bổ sung là có nguyên do. Như vậy mới có cái thế cân bằng quyền lực. Võ đạo thịnh thế, ai nói một cái quan văn được triều đình ưu ái là có thể đè ép quan võ một đầu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng là những động tác của Trác Gia dạo gần đây như muốn tuyên chiến quyền hành của tri huyện. Nhà ai không có thương đội đâu? Nhưng làm gì chiêu tuyển nhiều đến vậy? Rồi lấy gì nuôi, vì đợi đám tạp dịch này đều thăng lên hết hộ vệ còn phải cung cấp tài nguyên để tu luyện võ đạo. Ngươi không nuôi tiếp thì lấy cái gì người ta tiếp tục theo ngươi lăn lộn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là binh lính trong quân doanh, sẽ có chính sách lương bổng thích đáng để nuôi dưỡng, nhưng thương đội lại khác, này là phải lấy tiền của chính Trác Gia để nuôi. Mà Trác Gia trước giờ thế yếu, mới tranh thủ mở rộng thương đạo. Lấy đâu ra tài lực để nuôi dưỡng bấy nhiêu đó người?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quy mô thương đội này của Trác Gia dễ xảy ra hiện tượng lấy lượng bù chất. Cái này đương nhiên không tốt cho thương đội. Nhưng những chính sách gần đây của cái “Quân sư mới”, lại thể hiện Trác Quỳnh Dao không phải không biết điều này. Lâm Văn Quỳ cảm thấy bản thân phải hành động, không thể để Trác gia cứ thế lớn mạnh theo từng ngày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lúc cân nhắc, Lâm Văn Quỳ vỗ tay xuống mặt bàn cái “bịch”, lão nói với giọng có mấy phần hứng thú:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hảo! Hảo một cái thân nhi nữ, hảo cho câu cân quắc không thua đấng mày râu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong câu này, Lâm Văn Quỳ nhìn về phía con trai lão như thể hiện ẩn ý, miệng lão khẽ nhếch rồi hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Theo như Hòa Nhi, cục này giải quyết thế nào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Hòa như đứng đợi câu này đã lâu, vừa nghe lão phụ thân hỏi, mặt hắn liền hớn hở chắp tay trả lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hài nhi dù có mấy phần nể phục nữ nhi của Trác Quang Chính. Nhưng nàng là người có hôn ước, sớm muộn cũng sẽ rời huyện Nghĩa Hoài làm dâu. Dù cho cục diện nàng để lại có thuận lợi cho Trac gia đến đâu thì cũng chỉ là đưa vàng ho tiểu hài đồng đi chợ. Chi bằng ta…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, Lâm Văn Hòa ghé sát lão cha hắn để nói thì thầm đủ hai người nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe xong Lâm Văn Hòa trình bày, Lâm Văn Quỳ lại vỗ bàn thêm một cái. Sau đó nói với giọng vui mừng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hảo! Hảo kế! Quả đúng là con trai của ta! Khà khà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại tổng đường của Hắc Sa Bang,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tin tức một vài trại thổ phỉ bị diệt lúc này cũng đã truyền về nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự lúc này đứng khom người, chắp tay với một nam tử tuổi gần ba mươi. Người này thân hình cao lớn, khí tức hung mãnh, tu vi cũng đã ngũ luyện, gần đủ để hóa kình. Bên hông người này có một lệnh bài đề chữ “đường chủ”, một bên cánh tay phải xăm hình mãnh hổ, cánh tay này có nhiều vết chai sạn cùng vết thương chằng chịt. Chứng tỏ người này thuận tay phải, chủ yếu dùng tay phải để ra đòn, mà cánh tay ấy lấy đi không ít mạng người. Người trong giang hồ chỉ cần nhìn qua cánh tay phải của hắn cũng đã đủ khiếp sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự lúc này cẩn thận bẩm báo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẩm Lục đường chủ, tổng có ba sơn trại của chúng ta bị bưng, lớn nhỏ đều có. Là do bọn chúng ngu dốt tự chuốc lấy họa. Không nghe lời cảnh báo mà ở lì trong trại cố thủ. Chết là thích đáng, chỉ tiếc bao nhiêu của cải làm áo cưới cho người Trác Gia.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe đến đây, Lục Khâu Dung sắc mặt âm trầm, cánh tay phải hắn dồn lực, “Bành” một tiếng, bàn gỗ nứt toát, mảnh vụn lăn lông lốc trên sàn. Lục Khâu Dung gầm khẽ với giọng căm phẫn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngu xuẩn! Mẹ kiếp nó ngu xuẩn! Bao nhiêu lượng bạc, bao nhiêu quân khí phân phát cho bọn chúng để rồi dâng lên hết cho bọn cẩu quan triều đình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nhìn thấy cảnh này thì trong lòng lộp bộp một cái, hai cẳng hắn chân run lẩy bẩy. Mồ hôi hột lăn dài trên trán, chỉ sợ kết cục của bản thân cũng giống như cái bàn. Đầu hắn ý niệm xoay chuyển, rồi thấp giọng hiến kế:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đường chủ bớt giận. Việc cũng đã xảy ra rồi thì không thay đổi được nữa. Lời hay không khuyên được quỷ muốn chết. Chỉ là… bạc bọn chúng giữ, vốn là phần phải nộp cho tri huyện. Nay thất thoát, nếu không nhanh bù vào, e tri huyện sẽ vịn cớ làm khó. Hạ nhân cho rằng… nên tính kế khác để bù lại.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lục Khâu Dung nghe vậy thì nhướng mày, giọng trầm xuống:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có rắm mau thả!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nghe vậy liền vuốt vuốt cằm, rồi vừa gãi đầu vừa nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chi bằng tăng sưu ruộng đất, nâng phí bảo kê. Mấy nhà khác cũng có sản nghiệp ngoại thành, bọn hắn chỉ cần chim đầu đàn. Lão Lâm biết đây là để bù lại tổn thất cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lục Khâu Dung nghe thế thì nhíu mày. Ruộng đất là do bọn chúng cho nông phu ngoại thành thuê làm ruộng. Sưu thuế vốn đã cao do phải trích ra một phần dâng lên cho Nha Môn. Giờ lại tăng khác nào kề dao vào cổ của dân chúng mà cứa. Làm vậy chả khác nào cho quan phủ có cớ ra tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trầm ngâm hồi lâu. Lục Khâu Dung mới lạnh giọng đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Việc này chưa vội. Để ta bẩm báo với bang chủ xem thế nào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Lục Khâu Dung phất tay, ý tiễn Lưu quản sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự thấy vậy liền biết Lục Khâu Dung đã hạ nhiệt. Liền vội vã chắp tay, khom lưng cáo từ. Chưa đi được bao xa, hắn lại nghe thấy tiếng Lục Khâu Dung lạnh giọng cảnh cáo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nói cho mấy cái đàn em của ngươi trong Thạch Mã thương đội, làm việc cẩn trọng một tí. Để ra tí sơ sẩy nào quy hết về tội của ngươi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nghe vậy thì trong lòng trầm xuống, hắn quay người lại, nở ra một nụ cười hết sức khó coi rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tuân lệnh đường chủ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảnh cáo này của Lục Khâu Dung không phải vô cớ. Gốc rễ của chuyện nằm ở tên Triệu Tuấn, cướp giết vô độ, làm loạn khu vực cận thành. Mà việc Trần Dần gục ngã ngay trước phủ huyện úy ngày hôm ấy, cả thành đều đã nghe qua. Từ đó, tri huyện mới buộc phải ra tay, mở chiến dịch truy phỉ, quét sạch mấy ổ ven thành âu cũng là cho dân chúng nhìn. Cũng là nguyên nhân khiến Hắc Sa Bang thiệt hại nặng nề lần này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi học chữ đến gần trưa cũng kết thúc. Nguyên do là trời nắng nhưng khuôn viên chẳng có gì để che lại. Lý Phu Tử đành phất tay cho đám tạp dịch ngưng rèn chữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trác Quỳnh Dao thấy thế cũng nắm tay cái Tuyết rồi rời đi cùng tỳ nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch lúc rời khỏi cũng được vài tên tạp dịch chắp tay chúc mừng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúc mừng Hạo Nam huynh đệ! Lần này coi như là một bước thăng thiên! Sau này làm to thì nhớ kéo huynh đệ một cái!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch nghe vậy thì cũng chắp tay, mỉm cười đáp lễ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ài! Không dám! Không dám!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói trước là bước không qua, cái này hắn đã trải nghiệm nhiều lần ở kiếp trước, nên dù được tâng bốc nhưng hắn không có cảm giác gì là vui mừng. Tâm Thạch chỉ lẳng lặng rời đi đám người trở về khu sinh hoạt tạp dịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay tuy không làm việc nhưng cơm trưa thì thương đội vẫn phát. Tâm Thạch mấy ngày nảy cũng nghiên cứu qua cách kiếm thêm công. Đa phần là làm thêm giờ, như đi tuần đêm chẳng hạn. Chỉ là hắn sợ ma, với giấc ngủ tối thiểu của hắn không dưới tám tiếng. Cái này hắn chỉ có thể lắc đầu bỏ qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi ăn xong, Tâm Thạch trở về khu nhà nghỉ của tạp dịch. Bước vào căn phòng, không biết ba huynh đệ Lưu Quan Trương đã đi đâu, nhưng được ba người bọn hắn nhường lại không gian, Tâm Thạch quyết định đánh một giấc cho khỏe người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại một cái nhà kho trong thương đội,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngươi nói cái gì? Hắn được phu tử xem trọng?” - Lâm Sở Khanh không kìm được mà thốt thành tiếng, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối diện với hắn là A Vũ đang đứng khoanh tay, thần sắc nặng nề mang theo mấy phần kiêng kị. Hắn gật gật đầu, nói với giọng căm tức:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đúng vậy! Vì cái gì a? Ta lăn lộn trong này đã hai năm, còn không bằng cái tiểu tử mới vào.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn chúng là thực sự không hiểu. Tâm Thạch dựa vào cái gì mà đến nơi nào cũng có người giúp đỡ. Hết vương đội trưởng dẫn tiến, đến ngày đầu học chữ còn được Lý Phu Tử để mắt. Cho Tâm Thạch hít thở thêm vài hôm nữa không chừng lại thành cấp trên của bọn hắn cũng nên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ghen ghét là thế, nhưng bọn chúng bây giờ càng không thể làm gì Tâm Thạch. Thứ nhất là chỗ dựa Tâm Thạch dần cứng rồi. Thứ hai là cũng không có xung đột lợi ích gì quá lớn. Hơn nữa, Lâm Sở Khanh đã được dặn dò, lần này phải tìm cách ở trong thương đội càng lâu càng tốt, không thể vì chút ân oán cá nhân mà làm hư đại sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sở Khanh nghĩ nghĩ, hắn mím môi, nhìn về phía A Vũ rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mách cho Phùng Quản Sự. Hắn biết chữ, có khi học xong thì hắn lên thay lão cũng không chừng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
A Vũ nghe vậy thì trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vốn cống hết tiền lương cho Phùng quản sự để về sau thăng lên hộ vệ được lão xếp cho mấy chuyến hàng nhẹ nhàng. Chứ nếu không với thân gia lăn lộn trong này hai ba năm thì tệ nhất cũng là cái luyện bì võ giả. Bây giờ nói Tâm Thạch có thể thay thế Phùng quản sự làm việc thì khác gì công sức của hắn mấy năm nay cứ vậy mà đổ sông đổ bể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải Tâm Thạch sau này sẽ thay thế Phùng quản sự. Trong thương đội cũng không phải chỉ có mình hắn ta làm chức vụ này, nhưng người ở tầng lớp như A Vũ đâu hiểu nhiều đến vậy. Hắn chỉ biết là có người động chạm đến lợi ích của hắn thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy thần sắc hận không thể mang Tâm Thạch ra chém thành muôn mảnh của A Vũ, Lâm Sở Khanh khẽ nhếch miệng hài lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch cứ vậy mà làm chàng trai thư giãn đến chiều. Hắn đúng hẹn mà đến chỗ Lý Phu Tử dặn dò. Vắng mợ chợ vẫn đông, nhà ăn thiếu đi hắn cũng không dư ra bao nhiêu đồ ăn nên cũng chưa ai để ý đến việc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến nơi ở của Lý Phu Tử. Nơi này cũng không xa khuôn viên ông dạy chữ. Trên đường đi đến Tâm Thạch cũng bắt gặp vài cái người hầu, nhờ hỏi đường bọn họ mà Tâm Thạch không bị lạc trong Trác Phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nơi này giống như một cái nhà kho cũ nhưng đã được dọn dẹp sạch sẽ thành một gian phòng ấm cúng. Bên trong thoang thoảng hương đồ ăn thơm phức, Tâm Thạch ngửi được thì khẽ nuốt nước bọt một cái. Hắn sau đó định giơ tay gõ cửa, nhưng người bên trong dường như đã đợi hắn từ lâu, từ bên trong gian phòng vang lên tiếng của phu tử:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vào đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch nghe thế thì cũng mở cửa rồi bước vào gian phòng. Bên trong quả thật là một cái nhà kho cũ đã được dọn dẹp, dưới sàn là mớ rơm khô rải rác, trong một góc phòng có một cái giường gỗ cùng với cái kệ sách dựng không quá cao. Ở giữa có một cái bàn thấp, trên bàn đã bày chén đũa, thức ăn nóng hổi, hương khói bốc lên nghi ngút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cửa vừa mở ra, Tâm Thạch liền thấy cái Tuyết lon ton chạy tới. Hai bím tóc trên đầu lắc qua lắc lại như cái tiểu Na Tra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thạch Ca!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
P/S: Tên chương ban đầu hoang dã hơn như này. Nhưng mà sợ bị gõ nên tác đặt tên ngắn lại. Ai đọc cũng biết là đang nói cái gì là ok rồi. Tác có tin tốt là về sau sẽ ra chap đều hơn. Cảm ơn độc giả đã ủng hộ. Hẹ hẹ hẹ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chương 28: Trả giá
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở một thư phòng của Lâm Phủ,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ hôm nay không có việc gì ở Nha Môn nên tạm ngồi trong này phê duyệt công văn, bộ dáng thong thả chấm bút như đây là cái gì thú vui chứ không phải công việc. Đúng lúc này, một nam tử cao ráo, sống lưng thẳng tắp chầm chậm bước vào thư phòng mà không cần gõ cửa trước. Nhìn thấy người này, Lâm Văn Quỳ ngước đầu lên rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hòa nhi đây là có chuyện gì cần bẩm báo a?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Hòa nghe vậy thì gật gật đầu, gương mặt hắn thoáng trầm xuống, tay lại dâng lên một phong mật tín rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẩm phụ thân, Tiểu Nhung đưa về mật báo. Trác Gia quân sư là… Trác Quỳnh Dao, nữ nhi của Trác Quang Chính.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ nghe vậy thì hơi giật mình bất ngờ, sau là đôi mày khẽ nhíu. lão nhìn về phía con trai lão rồi hỏi như không phải hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không đợi Lâm Văn Hòa trả lời, lão vương tay ra chộp lấy phong thư tín rồi mở ra đọc. Càng đọc, sắc mặt lão càng thâm trầm. Lâm Văn Hòa nhìn thấy sắc mặt của lão cha, hắn ngập ngừng như muốn nói thêm cái gì, hắn sau đó cắn răng một cái, làm ra quyết tâm. Hắn chắp tay rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phụ thân. Thạch Mã thương đội đang bành trướng quá mức. Người của ta thám thính được, nội khu tạp dịch đã có năm trăm người. Đến thương đội Hoàng Gia còn không có lực lượng hùng hậu đến thế này…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa dứt lời, Lâm Văn Hòa nhìn về lão phụ thân, sắc mặt Lâm Văn Quỳ vẫn như thường, không có ý định cắt lời. Thấy thế, Lâm Văn Hòa nói tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trác Gia trước giờ huấn luyện thương đội theo quy củ quân đội. Cộng thêm năm trăm người mới, này khác gì nuôi dưỡng tư binh trá hình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Quỳ nghe thế thì ngón tay gõ bàn, hai đầu lông mày nhíu thành chữ xuyên, trong đầu lại đăm chiêu suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đương nhiên trong quân doanh của huyện úy có người của Lâm Gia. Binh quyền không hoàn toàn nằm trong tay của Trác Quang Chính, việc Trác Quang Chính chỉ điều động năm trăm binh lính các loại, còn phải chiêu mộ nhân sĩ giang hồ bổ sung là có nguyên do. Như vậy mới có cái thế cân bằng quyền lực. Võ đạo thịnh thế, ai nói một cái quan văn được triều đình ưu ái là có thể đè ép quan võ một đầu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng là những động tác của Trác Gia dạo gần đây như muốn tuyên chiến quyền hành của tri huyện. Nhà ai không có thương đội đâu? Nhưng làm gì chiêu tuyển nhiều đến vậy? Rồi lấy gì nuôi, vì đợi đám tạp dịch này đều thăng lên hết hộ vệ còn phải cung cấp tài nguyên để tu luyện võ đạo. Ngươi không nuôi tiếp thì lấy cái gì người ta tiếp tục theo ngươi lăn lộn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là binh lính trong quân doanh, sẽ có chính sách lương bổng thích đáng để nuôi dưỡng, nhưng thương đội lại khác, này là phải lấy tiền của chính Trác Gia để nuôi. Mà Trác Gia trước giờ thế yếu, mới tranh thủ mở rộng thương đạo. Lấy đâu ra tài lực để nuôi dưỡng bấy nhiêu đó người?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quy mô thương đội này của Trác Gia dễ xảy ra hiện tượng lấy lượng bù chất. Cái này đương nhiên không tốt cho thương đội. Nhưng những chính sách gần đây của cái “Quân sư mới”, lại thể hiện Trác Quỳnh Dao không phải không biết điều này. Lâm Văn Quỳ cảm thấy bản thân phải hành động, không thể để Trác gia cứ thế lớn mạnh theo từng ngày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lúc cân nhắc, Lâm Văn Quỳ vỗ tay xuống mặt bàn cái “bịch”, lão nói với giọng có mấy phần hứng thú:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hảo! Hảo một cái thân nhi nữ, hảo cho câu cân quắc không thua đấng mày râu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong câu này, Lâm Văn Quỳ nhìn về phía con trai lão như thể hiện ẩn ý, miệng lão khẽ nhếch rồi hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Theo như Hòa Nhi, cục này giải quyết thế nào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Văn Hòa như đứng đợi câu này đã lâu, vừa nghe lão phụ thân hỏi, mặt hắn liền hớn hở chắp tay trả lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hài nhi dù có mấy phần nể phục nữ nhi của Trác Quang Chính. Nhưng nàng là người có hôn ước, sớm muộn cũng sẽ rời huyện Nghĩa Hoài làm dâu. Dù cho cục diện nàng để lại có thuận lợi cho Trac gia đến đâu thì cũng chỉ là đưa vàng ho tiểu hài đồng đi chợ. Chi bằng ta…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, Lâm Văn Hòa ghé sát lão cha hắn để nói thì thầm đủ hai người nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe xong Lâm Văn Hòa trình bày, Lâm Văn Quỳ lại vỗ bàn thêm một cái. Sau đó nói với giọng vui mừng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hảo! Hảo kế! Quả đúng là con trai của ta! Khà khà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại tổng đường của Hắc Sa Bang,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tin tức một vài trại thổ phỉ bị diệt lúc này cũng đã truyền về nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự lúc này đứng khom người, chắp tay với một nam tử tuổi gần ba mươi. Người này thân hình cao lớn, khí tức hung mãnh, tu vi cũng đã ngũ luyện, gần đủ để hóa kình. Bên hông người này có một lệnh bài đề chữ “đường chủ”, một bên cánh tay phải xăm hình mãnh hổ, cánh tay này có nhiều vết chai sạn cùng vết thương chằng chịt. Chứng tỏ người này thuận tay phải, chủ yếu dùng tay phải để ra đòn, mà cánh tay ấy lấy đi không ít mạng người. Người trong giang hồ chỉ cần nhìn qua cánh tay phải của hắn cũng đã đủ khiếp sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự lúc này cẩn thận bẩm báo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẩm Lục đường chủ, tổng có ba sơn trại của chúng ta bị bưng, lớn nhỏ đều có. Là do bọn chúng ngu dốt tự chuốc lấy họa. Không nghe lời cảnh báo mà ở lì trong trại cố thủ. Chết là thích đáng, chỉ tiếc bao nhiêu của cải làm áo cưới cho người Trác Gia.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe đến đây, Lục Khâu Dung sắc mặt âm trầm, cánh tay phải hắn dồn lực, “Bành” một tiếng, bàn gỗ nứt toát, mảnh vụn lăn lông lốc trên sàn. Lục Khâu Dung gầm khẽ với giọng căm phẫn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngu xuẩn! Mẹ kiếp nó ngu xuẩn! Bao nhiêu lượng bạc, bao nhiêu quân khí phân phát cho bọn chúng để rồi dâng lên hết cho bọn cẩu quan triều đình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nhìn thấy cảnh này thì trong lòng lộp bộp một cái, hai cẳng hắn chân run lẩy bẩy. Mồ hôi hột lăn dài trên trán, chỉ sợ kết cục của bản thân cũng giống như cái bàn. Đầu hắn ý niệm xoay chuyển, rồi thấp giọng hiến kế:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đường chủ bớt giận. Việc cũng đã xảy ra rồi thì không thay đổi được nữa. Lời hay không khuyên được quỷ muốn chết. Chỉ là… bạc bọn chúng giữ, vốn là phần phải nộp cho tri huyện. Nay thất thoát, nếu không nhanh bù vào, e tri huyện sẽ vịn cớ làm khó. Hạ nhân cho rằng… nên tính kế khác để bù lại.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lục Khâu Dung nghe vậy thì nhướng mày, giọng trầm xuống:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có rắm mau thả!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nghe vậy liền vuốt vuốt cằm, rồi vừa gãi đầu vừa nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chi bằng tăng sưu ruộng đất, nâng phí bảo kê. Mấy nhà khác cũng có sản nghiệp ngoại thành, bọn hắn chỉ cần chim đầu đàn. Lão Lâm biết đây là để bù lại tổn thất cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lục Khâu Dung nghe thế thì nhíu mày. Ruộng đất là do bọn chúng cho nông phu ngoại thành thuê làm ruộng. Sưu thuế vốn đã cao do phải trích ra một phần dâng lên cho Nha Môn. Giờ lại tăng khác nào kề dao vào cổ của dân chúng mà cứa. Làm vậy chả khác nào cho quan phủ có cớ ra tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trầm ngâm hồi lâu. Lục Khâu Dung mới lạnh giọng đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Việc này chưa vội. Để ta bẩm báo với bang chủ xem thế nào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Lục Khâu Dung phất tay, ý tiễn Lưu quản sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự thấy vậy liền biết Lục Khâu Dung đã hạ nhiệt. Liền vội vã chắp tay, khom lưng cáo từ. Chưa đi được bao xa, hắn lại nghe thấy tiếng Lục Khâu Dung lạnh giọng cảnh cáo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nói cho mấy cái đàn em của ngươi trong Thạch Mã thương đội, làm việc cẩn trọng một tí. Để ra tí sơ sẩy nào quy hết về tội của ngươi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu quản sự nghe vậy thì trong lòng trầm xuống, hắn quay người lại, nở ra một nụ cười hết sức khó coi rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tuân lệnh đường chủ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảnh cáo này của Lục Khâu Dung không phải vô cớ. Gốc rễ của chuyện nằm ở tên Triệu Tuấn, cướp giết vô độ, làm loạn khu vực cận thành. Mà việc Trần Dần gục ngã ngay trước phủ huyện úy ngày hôm ấy, cả thành đều đã nghe qua. Từ đó, tri huyện mới buộc phải ra tay, mở chiến dịch truy phỉ, quét sạch mấy ổ ven thành âu cũng là cho dân chúng nhìn. Cũng là nguyên nhân khiến Hắc Sa Bang thiệt hại nặng nề lần này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi học chữ đến gần trưa cũng kết thúc. Nguyên do là trời nắng nhưng khuôn viên chẳng có gì để che lại. Lý Phu Tử đành phất tay cho đám tạp dịch ngưng rèn chữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trác Quỳnh Dao thấy thế cũng nắm tay cái Tuyết rồi rời đi cùng tỳ nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch lúc rời khỏi cũng được vài tên tạp dịch chắp tay chúc mừng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúc mừng Hạo Nam huynh đệ! Lần này coi như là một bước thăng thiên! Sau này làm to thì nhớ kéo huynh đệ một cái!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch nghe vậy thì cũng chắp tay, mỉm cười đáp lễ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ài! Không dám! Không dám!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói trước là bước không qua, cái này hắn đã trải nghiệm nhiều lần ở kiếp trước, nên dù được tâng bốc nhưng hắn không có cảm giác gì là vui mừng. Tâm Thạch chỉ lẳng lặng rời đi đám người trở về khu sinh hoạt tạp dịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay tuy không làm việc nhưng cơm trưa thì thương đội vẫn phát. Tâm Thạch mấy ngày nảy cũng nghiên cứu qua cách kiếm thêm công. Đa phần là làm thêm giờ, như đi tuần đêm chẳng hạn. Chỉ là hắn sợ ma, với giấc ngủ tối thiểu của hắn không dưới tám tiếng. Cái này hắn chỉ có thể lắc đầu bỏ qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi ăn xong, Tâm Thạch trở về khu nhà nghỉ của tạp dịch. Bước vào căn phòng, không biết ba huynh đệ Lưu Quan Trương đã đi đâu, nhưng được ba người bọn hắn nhường lại không gian, Tâm Thạch quyết định đánh một giấc cho khỏe người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại một cái nhà kho trong thương đội,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngươi nói cái gì? Hắn được phu tử xem trọng?” - Lâm Sở Khanh không kìm được mà thốt thành tiếng, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối diện với hắn là A Vũ đang đứng khoanh tay, thần sắc nặng nề mang theo mấy phần kiêng kị. Hắn gật gật đầu, nói với giọng căm tức:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đúng vậy! Vì cái gì a? Ta lăn lộn trong này đã hai năm, còn không bằng cái tiểu tử mới vào.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn chúng là thực sự không hiểu. Tâm Thạch dựa vào cái gì mà đến nơi nào cũng có người giúp đỡ. Hết vương đội trưởng dẫn tiến, đến ngày đầu học chữ còn được Lý Phu Tử để mắt. Cho Tâm Thạch hít thở thêm vài hôm nữa không chừng lại thành cấp trên của bọn hắn cũng nên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ghen ghét là thế, nhưng bọn chúng bây giờ càng không thể làm gì Tâm Thạch. Thứ nhất là chỗ dựa Tâm Thạch dần cứng rồi. Thứ hai là cũng không có xung đột lợi ích gì quá lớn. Hơn nữa, Lâm Sở Khanh đã được dặn dò, lần này phải tìm cách ở trong thương đội càng lâu càng tốt, không thể vì chút ân oán cá nhân mà làm hư đại sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sở Khanh nghĩ nghĩ, hắn mím môi, nhìn về phía A Vũ rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mách cho Phùng Quản Sự. Hắn biết chữ, có khi học xong thì hắn lên thay lão cũng không chừng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
A Vũ nghe vậy thì trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vốn cống hết tiền lương cho Phùng quản sự để về sau thăng lên hộ vệ được lão xếp cho mấy chuyến hàng nhẹ nhàng. Chứ nếu không với thân gia lăn lộn trong này hai ba năm thì tệ nhất cũng là cái luyện bì võ giả. Bây giờ nói Tâm Thạch có thể thay thế Phùng quản sự làm việc thì khác gì công sức của hắn mấy năm nay cứ vậy mà đổ sông đổ bể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải Tâm Thạch sau này sẽ thay thế Phùng quản sự. Trong thương đội cũng không phải chỉ có mình hắn ta làm chức vụ này, nhưng người ở tầng lớp như A Vũ đâu hiểu nhiều đến vậy. Hắn chỉ biết là có người động chạm đến lợi ích của hắn thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy thần sắc hận không thể mang Tâm Thạch ra chém thành muôn mảnh của A Vũ, Lâm Sở Khanh khẽ nhếch miệng hài lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch cứ vậy mà làm chàng trai thư giãn đến chiều. Hắn đúng hẹn mà đến chỗ Lý Phu Tử dặn dò. Vắng mợ chợ vẫn đông, nhà ăn thiếu đi hắn cũng không dư ra bao nhiêu đồ ăn nên cũng chưa ai để ý đến việc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến nơi ở của Lý Phu Tử. Nơi này cũng không xa khuôn viên ông dạy chữ. Trên đường đi đến Tâm Thạch cũng bắt gặp vài cái người hầu, nhờ hỏi đường bọn họ mà Tâm Thạch không bị lạc trong Trác Phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nơi này giống như một cái nhà kho cũ nhưng đã được dọn dẹp sạch sẽ thành một gian phòng ấm cúng. Bên trong thoang thoảng hương đồ ăn thơm phức, Tâm Thạch ngửi được thì khẽ nuốt nước bọt một cái. Hắn sau đó định giơ tay gõ cửa, nhưng người bên trong dường như đã đợi hắn từ lâu, từ bên trong gian phòng vang lên tiếng của phu tử:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vào đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Thạch nghe thế thì cũng mở cửa rồi bước vào gian phòng. Bên trong quả thật là một cái nhà kho cũ đã được dọn dẹp, dưới sàn là mớ rơm khô rải rác, trong một góc phòng có một cái giường gỗ cùng với cái kệ sách dựng không quá cao. Ở giữa có một cái bàn thấp, trên bàn đã bày chén đũa, thức ăn nóng hổi, hương khói bốc lên nghi ngút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cửa vừa mở ra, Tâm Thạch liền thấy cái Tuyết lon ton chạy tới. Hai bím tóc trên đầu lắc qua lắc lại như cái tiểu Na Tra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thạch Ca!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
P/S: Tên chương ban đầu hoang dã hơn như này. Nhưng mà sợ bị gõ nên tác đặt tên ngắn lại. Ai đọc cũng biết là đang nói cái gì là ok rồi. Tác có tin tốt là về sau sẽ ra chap đều hơn. Cảm ơn độc giả đã ủng hộ. Hẹ hẹ hẹ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị