Truyện
Trước Sau
Bà cháu Cửu · Ngọc Khánh · 7/17/2025 11:37:09 AM · 0 0

Chương 26: Cuộc tâm sự giữa bà và cháu

Nhưng rồi, cậu nép mình xuống:

Bình luận đoạn
Nhưng rồi, cậu nép mình xuống:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng mà...

Bình luận đoạn
- Nhưng mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao thế, lại có chuyện gì hở cháu? Bọn trẻ con ở đồng lại bắt nạt cháu nữa à?

Bình luận đoạn
- Sao thế, lại có chuyện gì hở cháu? Bọn trẻ con ở đồng lại bắt nạt cháu nữa à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, bao nhiêu tuần nay cháu không gặp chúng nó đâu ạ!

Bình luận đoạn
- Không, bao nhiêu tuần nay cháu không gặp chúng nó đâu ạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thế có chuyện gì, cháu mau nói cho bà nghe xem nào? – Bà cụ vẫn chăm chú nhìn thằng bé.

Bình luận đoạn
- Thế có chuyện gì, cháu mau nói cho bà nghe xem nào? – Bà cụ vẫn chăm chú nhìn thằng bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ...dạ... bà đòi lấy tiền của chú Đán với thầy Lân để giả cho cháu đi học Vật thì cháu...không lỡ lòng nào...

Bình luận đoạn
- Dạ...dạ... bà đòi lấy tiền của chú Đán với thầy Lân để giả cho cháu đi học Vật thì cháu...không lỡ lòng nào...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ kìa Cửu! Sao thế, mày lại không muốn đi học Vật nữa hả cháu? Bà đã hẹn thầy dạy Vật của cháu tối nay ghé lại rồi kia mà!

Bình luận đoạn
- Ơ kìa Cửu! Sao thế, mày lại không muốn đi học Vật nữa hả cháu? Bà đã hẹn thầy dạy Vật của cháu tối nay ghé lại rồi kia mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, không, cháu vẫn muốn đi học Vật, nhưng mà.... – Cửu ngập ngừng. – Nếu mà thầy Lân hay chú Đán phải giả số tiền lớn để cho cháu đi học Vật thì cháu không thể yên lòng theo thầy đi học Vật đâu!

Bình luận đoạn
- Dạ, không, cháu vẫn muốn đi học Vật, nhưng mà.... – Cửu ngập ngừng. – Nếu mà thầy Lân hay chú Đán phải giả số tiền lớn để cho cháu đi học Vật thì cháu không thể yên lòng theo thầy đi học Vật đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao cơ chứ hả cháu! Thầy Lân với chú Đán làm ra tiền, cốt là để nuôi bà cháu ta và để cho cháu đủ tiền để đi học Vật đấy! – Bà cụ vuốt ve mái đầu của thằng Cửu.

Bình luận đoạn
- Sao cơ chứ hả cháu! Thầy Lân với chú Đán làm ra tiền, cốt là để nuôi bà cháu ta và để cho cháu đủ tiền để đi học Vật đấy! – Bà cụ vuốt ve mái đầu của thằng Cửu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bấy giờ, cậu bé Cửu bỗng nấc giọng của mình lại, rồi cậu bật khóc nức nở:

Bình luận đoạn
Bấy giờ, cậu bé Cửu bỗng nấc giọng của mình lại, rồi cậu bật khóc nức nở:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Huhu, bà ơi, bà không thèm nghĩ đến cho thân của bà hay là sao chứ, sao lúc nào bà cũng nghĩ cho cháu đến như thế vậy?

Bình luận đoạn
- Huhu, bà ơi, bà không thèm nghĩ đến cho thân của bà hay là sao chứ, sao lúc nào bà cũng nghĩ cho cháu đến như thế vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Kìa Cửu, sao...cháu lại khóc? – Bà cụ khá hốt hoảng.

Bình luận đoạn
- Kìa Cửu, sao...cháu lại khóc? – Bà cụ khá hốt hoảng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vâng, ạ, bà thấy đấy, thầy Lân với chú Đán kiếm ra tiền là để nuôi thân, nuôi bà cháu ta và cho cháu đi học, nhưng sao bà không chịu nghĩ đến bản thân bà vậy? Bà đáng nhẽ ra phải được yên ổn cùng con cháu sống với căn nhà khang trang hơn, bà đáng nhẽ ra cả ngay được ngồi nghi, không phải lội xuống sống mò cua bắt ốc vất vả... Sao thầy Lân lại không biết nghĩ cho bà đến thế chứ? Còn cháu nhỏ tuổi, cháu thì không được lao động kiếm tiền giúp bà cơ, huhu... Thế mà lúc nào bà mở miệng ra cũng chỉ nhắc đến thằng cháu Cửu này mà thôi, thầy Lân mắng bà cái gì thì bà chỉ biết nghe cái đó mà thôi! Sao bà không khuyên thầy Lân phải tử tế hơn đi chứ, sao bà lại không thể ngưng đi làm mỗi sáng được chứ?

Bình luận đoạn
- Vâng, ạ, bà thấy đấy, thầy Lân với chú Đán kiếm ra tiền là để nuôi thân, nuôi bà cháu ta và cho cháu đi học, nhưng sao bà không chịu nghĩ đến bản thân bà vậy? Bà đáng nhẽ ra phải được yên ổn cùng con cháu sống với căn nhà khang trang hơn, bà đáng nhẽ ra cả ngay được ngồi nghi, không phải lội xuống sống mò cua bắt ốc vất vả... Sao thầy Lân lại không biết nghĩ cho bà đến thế chứ? Còn cháu nhỏ tuổi, cháu thì không được lao động kiếm tiền giúp bà cơ, huhu... Thế mà lúc nào bà mở miệng ra cũng chỉ nhắc đến thằng cháu Cửu này mà thôi, thầy Lân mắng bà cái gì thì bà chỉ biết nghe cái đó mà thôi! Sao bà không khuyên thầy Lân phải tử tế hơn đi chứ, sao bà lại không thể ngưng đi làm mỗi sáng được chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, Cửu lại ôm mặt thút thít. Bà cụ đành phải dỗ dành:

Bình luận đoạn
Nói rồi, Cửu lại ôm mặt thút thít. Bà cụ đành phải dỗ dành:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cửu ơi! Người già thì thường là thế thôi! Sao cháu lúc nào cũng nghĩ đến cho bà như vậy cơ chứ? Bà già rồi, nhưng bà vẫn khỏe mạnh kia mà! Bà vẫn đi mò cua bắt ốc nuôi thầy con cháu rồi, sao cháu cứ phải lo cho bà đến thế? Thầy Lân mắng bà thì có gì mà chê trách đâu hở cháu!

Bình luận đoạn
- Cửu ơi! Người già thì thường là thế thôi! Sao cháu lúc nào cũng nghĩ đến cho bà như vậy cơ chứ? Bà già rồi, nhưng bà vẫn khỏe mạnh kia mà! Bà vẫn đi mò cua bắt ốc nuôi thầy con cháu rồi, sao cháu cứ phải lo cho bà đến thế? Thầy Lân mắng bà thì có gì mà chê trách đâu hở cháu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà nói dối cháu! – Cửu tỏ ra giận dỗi. – Bà cứ khăng khẳng là bà khỏe, trong khi bà cứ đau ốm suốt! Thi thoảng đang đêm ngủ, cháu lại nghe thấy tiếng bà ho... Cháu...cháu thương bà lắm! Nếu được ở nhà để nuôi bà, cháu...cháu sẽ không đi học Vật nữa đâu!

Bình luận đoạn
- Bà nói dối cháu! – Cửu tỏ ra giận dỗi. – Bà cứ khăng khẳng là bà khỏe, trong khi bà cứ đau ốm suốt! Thi thoảng đang đêm ngủ, cháu lại nghe thấy tiếng bà ho... Cháu...cháu thương bà lắm! Nếu được ở nhà để nuôi bà, cháu...cháu sẽ không đi học Vật nữa đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vì sao thế cơ cháu? Cháu chả bảo cháu muốn đi học Vật kia mà!

Bình luận đoạn
- Vì sao thế cơ cháu? Cháu chả bảo cháu muốn đi học Vật kia mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vì...vì cháu thương bà hơn bất cứ ai cả! Nếu phải ở xa bà, cháu sẽ không thể ăn được ngon, ngủ được yên cho qua ngày đâu!

Bình luận đoạn
- Vì...vì cháu thương bà hơn bất cứ ai cả! Nếu phải ở xa bà, cháu sẽ không thể ăn được ngon, ngủ được yên cho qua ngày đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi Cửu bỗng ôm chầm lấy bà thật lâu. Bà cụ hơi bất ngờ, nhưng bà cũng phải cố bình tĩnh mà mắng yêu:

Bình luận đoạn
Rồi Cửu bỗng ôm chầm lấy bà thật lâu. Bà cụ hơi bất ngờ, nhưng bà cũng phải cố bình tĩnh mà mắng yêu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ kìa cái thằng này! Thầy Lân với chú Đán ở đây lo cho bà rồi, mày lo cho bà làm chi nữa! Thôi, buông bà ra đi cháu, mau bắc bếp lên đun đi, kẻo thầy u về mà mắng chết!

Bình luận đoạn
- Ơ kìa cái thằng này! Thầy Lân với chú Đán ở đây lo cho bà rồi, mày lo cho bà làm chi nữa! Thôi, buông bà ra đi cháu, mau bắc bếp lên đun đi, kẻo thầy u về mà mắng chết!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cửu đành phải buông bà cụ ra. Cậu nín nghẹn, quay ra bắc bếp, nhưng thi thoảng lại nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ đáng thương của bà cụ âm thầm cúi xuống mà quét nhà. Cậu muốn khóc nhiều hơn lắm, nhưng lại sợ bị vợ chồng tên Lân mắng, nên lại thôi.

Bình luận đoạn
Cửu đành phải buông bà cụ ra. Cậu nín nghẹn, quay ra bắc bếp, nhưng thi thoảng lại nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ đáng thương của bà cụ âm thầm cúi xuống mà quét nhà. Cậu muốn khóc nhiều hơn lắm, nhưng lại sợ bị vợ chồng tên Lân mắng, nên lại thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tối ấy, khi ông thầy dạy Vật ghé lại làng ấy thì vợ chồng tên Lân vẫn còn đi lái buôn. Không ngờ trước được, bà cụ hôm ấy lại lên cơn rét buốt nên lại đi tìm thầy lang Bạch làng kia, thằng Cửu thì đã nằm ngủ say trong nhà, không nghe thấy âm thanh gì cả. Cửu lo cho bà lắm, nhưng vì bà dỗ dành nên cậu mới chóng ngủ nhanh thế đấy. Thảo nào ông thầy dạy Vật gõ cửa mãi mà không thấy bóng dáng bà cụ ra mở cửa. Ông định rời đi.

Bình luận đoạn
Tối ấy, khi ông thầy dạy Vật ghé lại làng ấy thì vợ chồng tên Lân vẫn còn đi lái buôn. Không ngờ trước được, bà cụ hôm ấy lại lên cơn rét buốt nên lại đi tìm thầy lang Bạch làng kia, thằng Cửu thì đã nằm ngủ say trong nhà, không nghe thấy âm thanh gì cả. Cửu lo cho bà lắm, nhưng vì bà dỗ dành nên cậu mới chóng ngủ nhanh thế đấy. Thảo nào ông thầy dạy Vật gõ cửa mãi mà không thấy bóng dáng bà cụ ra mở cửa. Ông định rời đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ấy ông kia ơi! Chờ đã! Ông đừng đi vội!

Bình luận đoạn
- Ấy ông kia ơi! Chờ đã! Ông đừng đi vội!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông thầy dạy Vật ngạc nhiên không biết ai gọi mình. Ông đoán là chàng thanh niên Quý bán rau ấy, nhưng rồi ông cũng quay lại xem đó là ai. Thì ra là Đán, con trai nuôi của bà cụ. Đán vừa đưa bà cụ đến nhà thầy lang Bạch rồi rẽ về làng, tình cờ gặp ông thầy đứng trước cửa nhà bà cháu Cửu.

Bình luận đoạn
Ông thầy dạy Vật ngạc nhiên không biết ai gọi mình. Ông đoán là chàng thanh niên Quý bán rau ấy, nhưng rồi ông cũng quay lại xem đó là ai. Thì ra là Đán, con trai nuôi của bà cụ. Đán vừa đưa bà cụ đến nhà thầy lang Bạch rồi rẽ về làng, tình cờ gặp ông thầy đứng trước cửa nhà bà cháu Cửu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa ông! Tôi là Đán con nuôi của bà cụ. Mời ông vô trong nhà tôi ạ.

Bình luận đoạn
- Thưa ông! Tôi là Đán con nuôi của bà cụ. Mời ông vô trong nhà tôi ạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông thầy dạy Vật đành vào nhà Đán, ông tanhìn qua biển hiệu thuốc cũ kĩ. Vợ Đán (cô Trúc) và ông bà thầy lang Vương thì đã ngủ trong phòng cả rồi. Còn mỗi mình Đán thức. Đán pha trà mời ông thầy uống. Sau khi hai người đã uống trà xong, Đán xoè ngay số tiền lớn lên trên bàn, nói với ông thầy:

Bình luận đoạn
Ông thầy dạy Vật đành vào nhà Đán, ông tanhìn qua biển hiệu thuốc cũ kĩ. Vợ Đán (cô Trúc) và ông bà thầy lang Vương thì đã ngủ trong phòng cả rồi. Còn mỗi mình Đán thức. Đán pha trà mời ông thầy uống. Sau khi hai người đã uống trà xong, Đán xoè ngay số tiền lớn lên trên bàn, nói với ông thầy:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đây ông ạ. Số tiền này tôi nộp cho ông để thằng Cửu cháu tôi ăn học.

Bình luận đoạn
- Đây ông ạ. Số tiền này tôi nộp cho ông để thằng Cửu cháu tôi ăn học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ông thầy gạt hết số tiền đó sang một bên.

Bình luận đoạn
Nhưng ông thầy gạt hết số tiền đó sang một bên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không cần đâu! Tôi vẫn sẽ thu nhập Cửu làm học trò của tôi bình thường! Cậu không cần phải mất tiền làm chi!

Bình luận đoạn
- Không cần đâu! Tôi vẫn sẽ thu nhập Cửu làm học trò của tôi bình thường! Cậu không cần phải mất tiền làm chi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông à, ông cứ nhận lấy! Số tiền bán củi bao tháng nay của tôi đấy! Xin ông cứ nhận! – Đán khăng khăng.

Bình luận đoạn
- Ông à, ông cứ nhận lấy! Số tiền bán củi bao tháng nay của tôi đấy! Xin ông cứ nhận! – Đán khăng khăng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đã bảo cậu rồi mà! Tôi thấy hoàn cảnh nghèo khó của cậu và bà cháu Cửu, nên tôi mới nói vậy đấy. Cậu nhận hết số tiền đó đi. Một tháng nữa, tôi sẽ thu xếp trở lại làng này để nhận Cửu ăn học.

Bình luận đoạn
- Đã bảo cậu rồi mà! Tôi thấy hoàn cảnh nghèo khó của cậu và bà cháu Cửu, nên tôi mới nói vậy đấy. Cậu nhận hết số tiền đó đi. Một tháng nữa, tôi sẽ thu xếp trở lại làng này để nhận Cửu ăn học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đán đành phải nhận lấy số tiền ấy. Anh cảm thấy buồn ngủ lắm rồi. Cho nên anh đã tiễn ông thầy ra tận cửa.

Bình luận đoạn
Đán đành phải nhận lấy số tiền ấy. Anh cảm thấy buồn ngủ lắm rồi. Cho nên anh đã tiễn ông thầy ra tận cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chào ông! Tôi xin phép ạ!

Bình luận đoạn
- Chào ông! Tôi xin phép ạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cửa hiệu thuốc “Thầy lang Vương” đóng lại. Ông thầy đứng một mình trong đêm ngoái đầu nhìn lại, rồi bỏ đi.

Bình luận đoạn
Và cửa hiệu thuốc “Thầy lang Vương” đóng lại. Ông thầy đứng một mình trong đêm ngoái đầu nhìn lại, rồi bỏ đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Còn tiếp)

Bình luận đoạn
(Còn tiếp)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!