[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

"Nhị Lang, huynh đừng có nghĩ đến việc lấy đại một món đồ nào đó để tặng cho tụi nhỏ, như vậy có vẻ không được thành ý." Cô nhướng mày, không hiểu sao cô có thể đoán ra được tâm ý anh nhanh như vậy.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, huynh đừng có nghĩ đến việc lấy đại một món đồ nào đó để tặng cho tụi nhỏ, như vậy có vẻ không được thành ý." Cô nhướng mày, không hiểu sao cô có thể đoán ra được tâm ý anh nhanh như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh giật thót, vẻ mặt ái ngại nhìn cô.

Bình luận đoạn
Anh giật thót, vẻ mặt ái ngại nhìn cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thở dài, sau đó mỉm cười an ủi anh.

Bình luận đoạn
Cô thở dài, sau đó mỉm cười an ủi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, đừng lo nữa, ta chỉ đùa thôi. Về phần lễ vật, từ khi nhận được thiệp mời của Tam Thánh Mẫu, cũng biết được huynh sẽ không nhớ gì tới chuyện này, nên ta đã chuẩn bị sẵn hai phần quà tặng luôn rồi. Nhị Lang, bây giờ, huynh có thể an tâm mà ngủ rồi."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, đừng lo nữa, ta chỉ đùa thôi. Về phần lễ vật, từ khi nhận được thiệp mời của Tam Thánh Mẫu, cũng biết được huynh sẽ không nhớ gì tới chuyện này, nên ta đã chuẩn bị sẵn hai phần quà tặng luôn rồi. Nhị Lang, bây giờ, huynh có thể an tâm mà ngủ rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôi, cô đúng là nữ thần của anh mà!

Bình luận đoạn
Ôi, cô đúng là nữ thần của anh mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chắc chắn sau này, cô sẽ là một người vợ vô cùng tài giỏi và thông minh nhất của anh!

Bình luận đoạn
Anh chắc chắn sau này, cô sẽ là một người vợ vô cùng tài giỏi và thông minh nhất của anh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nở nụ cười hạnh phúc, gấp chiếc quạt lại, tiến về phía cô, một tay choàng qua eo cô kéo cô lại gần, tay còn lại vuốt ve khuôn mặt không tì vết của cô, đôi mắt đầy sủng nịnh chỉ chứa duy nhất hình bóng cô trong đó.

Bình luận đoạn
Anh nở nụ cười hạnh phúc, gấp chiếc quạt lại, tiến về phía cô, một tay choàng qua eo cô kéo cô lại gần, tay còn lại vuốt ve khuôn mặt không tì vết của cô, đôi mắt đầy sủng nịnh chỉ chứa duy nhất hình bóng cô trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vất vả rồi."

Bình luận đoạn
"Nàng vất vả rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, người vất vả nhất chính là huynh, chút chuyện nhỏ này, nếu có thể giúp huynh, ta nhất định sẽ giúp. Huynh cứ yên tâm lo công việc của mình, những chuyện khác, ta sẽ cố gắng thay huynh sắp xếp chúng."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, người vất vả nhất chính là huynh, chút chuyện nhỏ này, nếu có thể giúp huynh, ta nhất định sẽ giúp. Huynh cứ yên tâm lo công việc của mình, những chuyện khác, ta sẽ cố gắng thay huynh sắp xếp chúng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, cô nhẹ nhàng chạm vào gương mặt anh, gương mặt nay có da có thịt hơn xíu, nhưng dưới hai mắt anh vẫn còn quầng thâm, lại thấm nhuộm vẻ mặt mỏi, trong lòng không khỏi thương xót, tuy đã nhắc nhở anh rất nhiều, anh cũng ậm ừ cho qua nhưng chính là khi cô quay lưng đi liền không tuân theo những gì cô dặn!

Bình luận đoạn
Nói xong, cô nhẹ nhàng chạm vào gương mặt anh, gương mặt nay có da có thịt hơn xíu, nhưng dưới hai mắt anh vẫn còn quầng thâm, lại thấm nhuộm vẻ mặt mỏi, trong lòng không khỏi thương xót, tuy đã nhắc nhở anh rất nhiều, anh cũng ậm ừ cho qua nhưng chính là khi cô quay lưng đi liền không tuân theo những gì cô dặn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy nên lần này, cô mới quyết định sẽ ở bên anh, không phải anh nói có cô ở bên sẽ dễ ngủ hơn sao? Cô là đang làm theo đúng như vậy đó thôi!

Bình luận đoạn
Vì vậy nên lần này, cô mới quyết định sẽ ở bên anh, không phải anh nói có cô ở bên sẽ dễ ngủ hơn sao? Cô là đang làm theo đúng như vậy đó thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không tin mình không thể "nuôi" anh trở lại khỏe mạnh và đẹp trai như trước!

Bình luận đoạn
Cô không tin mình không thể "nuôi" anh trở lại khỏe mạnh và đẹp trai như trước!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy lông mày và ánh mắt cô dịu dàng cùng lo lắng, trong lòng anh tựa như ngàn mật ngọt được rót vào, khiến anh quyến luyến cùng không nỡ để đôi tay mịn màng đó rời khỏi khuôn mặt mình, lại thấy cô không hề có ý định thoát ra khỏi vòng tay của mình.

Bình luận đoạn
Thấy lông mày và ánh mắt cô dịu dàng cùng lo lắng, trong lòng anh tựa như ngàn mật ngọt được rót vào, khiến anh quyến luyến cùng không nỡ để đôi tay mịn màng đó rời khỏi khuôn mặt mình, lại thấy cô không hề có ý định thoát ra khỏi vòng tay của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có thể nhân cơ hội này mà xin xỏ thêm không nhỉ?

Bình luận đoạn
Không biết có thể nhân cơ hội này mà xin xỏ thêm không nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt anh ánh lên vẻ xảo quyệt.

Bình luận đoạn
Mắt anh ánh lên vẻ xảo quyệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đêm nay, ta ngủ với nàng được không?" Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói trầm khàn đầy nam tính.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đêm nay, ta ngủ với nàng được không?" Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói trầm khàn đầy nam tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơi thở anh phả vào tai cũng như cổ cô khiến Hằng Nga có hơi nhột.

Bình luận đoạn
Hơi thở anh phả vào tai cũng như cổ cô khiến Hằng Nga có hơi nhột.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, huynh đã hứa với ta sẽ chờ đến ngày thành hôn mà." Cô chớp mắt, cô không để anh dụ dỗ nữa đâu!

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, huynh đã hứa với ta sẽ chờ đến ngày thành hôn mà." Cô chớp mắt, cô không để anh dụ dỗ nữa đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hứa sẽ không làm gì nàng đâu, ta chỉ muốn ôm nàng ngủ thôi..." Giọng anh dịu lại, đôi mắt lấp lánh nhìn cô đầy hi vọng và nài nỉ.

Bình luận đoạn
"Ta hứa sẽ không làm gì nàng đâu, ta chỉ muốn ôm nàng ngủ thôi..." Giọng anh dịu lại, đôi mắt lấp lánh nhìn cô đầy hi vọng và nài nỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không được" Cô nhướng mày đồng thời tay véo nhẹ lên mũi anh.

Bình luận đoạn
"Không được" Cô nhướng mày đồng thời tay véo nhẹ lên mũi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ỉu xìu cúi đầu, vậy là không thể ôm cô ngủ rồi...

Bình luận đoạn
Anh ỉu xìu cúi đầu, vậy là không thể ôm cô ngủ rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao anh có thể ngủ mà không có cô trong vòng tay?

Bình luận đoạn
Làm sao anh có thể ngủ mà không có cô trong vòng tay?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như trước khi tình huống kia xảy ra thì anh sẽ không sao, nhưng một khi đã ôm được vầng trăng vào lòng mà ngủ, anh đã không còn muốn ngủ một mình nữa.

Bình luận đoạn
Nếu như trước khi tình huống kia xảy ra thì anh sẽ không sao, nhưng một khi đã ôm được vầng trăng vào lòng mà ngủ, anh đã không còn muốn ngủ một mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật nhàm chán.

Bình luận đoạn
Thật nhàm chán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngủ ngon Nhị Lang" Cô nhướng người ôm lên một bên má của anh, như để an ủi nỗi thất vọng của anh.

Bình luận đoạn
"Ngủ ngon Nhị Lang" Cô nhướng người ôm lên một bên má của anh, như để an ủi nỗi thất vọng của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không thể làm gì khác.

Bình luận đoạn
Cô không thể làm gì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy anh mở to mắt nhìn mình, như thể không tin được cô có thể chủ động như vậy, gương mặt cô cũng thoáng hồng lên, nhanh nhẹn luồn khỏi vòng tay anh mà đến bên giường ngủ, nằm lên đó và xoay lưng về phía anh.

Bình luận đoạn
Thấy anh mở to mắt nhìn mình, như thể không tin được cô có thể chủ động như vậy, gương mặt cô cũng thoáng hồng lên, nhanh nhẹn luồn khỏi vòng tay anh mà đến bên giường ngủ, nằm lên đó và xoay lưng về phía anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi định thần lại, thì cũng đã thấy cô rời khỏi vòng tay mình, vừa vui mừng hạnh phúc mà cũng vừa nuối tiếc.

Bình luận đoạn
Đến khi định thần lại, thì cũng đã thấy cô rời khỏi vòng tay mình, vừa vui mừng hạnh phúc mà cũng vừa nuối tiếc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ước gì anh có thể được ôm cô vào lòng mà ngủ.

Bình luận đoạn
Ước gì anh có thể được ôm cô vào lòng mà ngủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy sẽ tốt biết mấy...

Bình luận đoạn
Như vậy sẽ tốt biết mấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở dài ngao ngán, ánh mắt ủy khuất nhìn vào tấm lưng của cô, chỉ có thể không cam tâm mà nằm xuống chiếc mền ấm áp mà cô đã trải mà trong lòng rạo rực. Đây đúng là cực hình với anh mà...

Bình luận đoạn
Anh thở dài ngao ngán, ánh mắt ủy khuất nhìn vào tấm lưng của cô, chỉ có thể không cam tâm mà nằm xuống chiếc mền ấm áp mà cô đã trải mà trong lòng rạo rực. Đây đúng là cực hình với anh mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào khiến anh không thể ngủ được, cảm thấy rất bứt rứt khó chịu, chỉ có thể dời ánh mắt về hướng trăng tròn chiếu sáng ngoài khung cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn

Bình luận đoạn
Vì chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào khiến anh không thể ngủ được, cảm thấy rất bứt rứt khó chịu, chỉ có thể dời ánh mắt về hướng trăng tròn chiếu sáng ngoài khung cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trăng đêm nay thật đẹp...

Bình luận đoạn
Trăng đêm nay thật đẹp...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... người bên cạnh còn đẹp hơn, khiến lòng anh cứ mãi xao xuyến không thôi...

Bình luận đoạn
Nhưng... người bên cạnh còn đẹp hơn, khiến lòng anh cứ mãi xao xuyến không thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Việc ngắm trăng ở khoảng cách này khiến anh nhớ lại cái đêm trên bờ biển Tây hải chờ Thốn Tâm ngàn năm trước, lúc đó anh cứ mãi đứng đó, chờ đợi muội ấy nhưng chỉ trong lòng anh mới biết mình đang nhớ tới ai.

Bình luận đoạn
Việc ngắm trăng ở khoảng cách này khiến anh nhớ lại cái đêm trên bờ biển Tây hải chờ Thốn Tâm ngàn năm trước, lúc đó anh cứ mãi đứng đó, chờ đợi muội ấy nhưng chỉ trong lòng anh mới biết mình đang nhớ tới ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp nơi, những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng. Ánh trăng bàng bạc nhuộm cả một vùng biển một màu sắc lung linh và huyền ảo.

Bình luận đoạn
Màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp nơi, những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng. Ánh trăng bàng bạc nhuộm cả một vùng biển một màu sắc lung linh và huyền ảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh trăng thật tinh khiết và trong vắt, nó gieo dắt muôn vàn ánh sáng xuống khắp thế gian, bao gồm cả nơi mà anh đứng. Nhưng Dương Tiễn lần này không còn có thể thoải mái mà tắm mình trong ánh trăng sáng như mọi lần nữa, vì từ hôm nay, anh đã không còn được làm điều ấy nữa...

Bình luận đoạn
Ánh trăng thật tinh khiết và trong vắt, nó gieo dắt muôn vàn ánh sáng xuống khắp thế gian, bao gồm cả nơi mà anh đứng. Nhưng Dương Tiễn lần này không còn có thể thoải mái mà tắm mình trong ánh trăng sáng như mọi lần nữa, vì từ hôm nay, anh đã không còn được làm điều ấy nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật đau xót quá...

Bình luận đoạn
Thật đau xót quá...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lặng lẽ ngắm nhìn trời đêm, tận hưởng cái se lạnh của gió biển thổi vào người, đêm này thật đầy sao, có lẽ người bình thường nếu thấy cảnh tượng này sẽ thấy như cả thế giới hiện ra trong từng vì sao đó.

Bình luận đoạn
Anh lặng lẽ ngắm nhìn trời đêm, tận hưởng cái se lạnh của gió biển thổi vào người, đêm này thật đầy sao, có lẽ người bình thường nếu thấy cảnh tượng này sẽ thấy như cả thế giới hiện ra trong từng vì sao đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thế giới của anh... luôn chỉ gói gọn ở một vầng trăng sáng mà thôi.

Bình luận đoạn
Nhưng thế giới của anh... luôn chỉ gói gọn ở một vầng trăng sáng mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mong ước của anh đã luôn là ánh trăng xinh đẹp đó.

Bình luận đoạn
Mong ước của anh đã luôn là ánh trăng xinh đẹp đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh biết mình không thể với tới được.

Bình luận đoạn
Nhưng anh biết mình không thể với tới được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không chỉ vì khoảng cách hàng nghìn dặm giữa anh và mặt trăng mà còn vì chính bản thân cũng không thể tham lam mà ham muốn những thứ không thuộc về mình...

Bình luận đoạn
Không chỉ vì khoảng cách hàng nghìn dặm giữa anh và mặt trăng mà còn vì chính bản thân cũng không thể tham lam mà ham muốn những thứ không thuộc về mình...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh dùng Thiên nhãn của mình để nhìn rõ hơn vào bên trong cung trăng, nhìn thấy được hình bóng lượn lờ mờ ảo của cô đang ngắm xuống nhân gian...

Bình luận đoạn
Anh dùng Thiên nhãn của mình để nhìn rõ hơn vào bên trong cung trăng, nhìn thấy được hình bóng lượn lờ mờ ảo của cô đang ngắm xuống nhân gian...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mộng xinh đẹp anh hằng khao khát đã tan thành tro bụi khi anh chấp nhận cưới Thốn Tâm

Bình luận đoạn
Giấc mộng xinh đẹp anh hằng khao khát đã tan thành tro bụi khi anh chấp nhận cưới Thốn Tâm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt phượng dài của anh dâng trào nước mắt, từng giọt lệ như muốn chực chờ rơi xuống khuôn mặt anh nhưng anh vẫn có thể kìm lại được.

Bình luận đoạn
Đôi mắt phượng dài của anh dâng trào nước mắt, từng giọt lệ như muốn chực chờ rơi xuống khuôn mặt anh nhưng anh vẫn có thể kìm lại được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thốn Tâm đã ghen đủ rồi.

Bình luận đoạn
Thốn Tâm đã ghen đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không muốn khi muội ấy xuất hiện lại nhìn thấy bản thân mình như thế này rồi lại cãi nhau nữa.

Bình luận đoạn
Anh không muốn khi muội ấy xuất hiện lại nhìn thấy bản thân mình như thế này rồi lại cãi nhau nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy... cũng coi như là duyên phận của anh và cô đã chấm dứt đi.

Bình luận đoạn
Như vậy... cũng coi như là duyên phận của anh và cô đã chấm dứt đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu như Hằng Nga cũng như muội, dù biết sẽ phạm phải luật trời cũng muốn ở bên huynh, thì huynh sẽ làm gì?"

Bình luận đoạn
"Nếu như Hằng Nga cũng như muội, dù biết sẽ phạm phải luật trời cũng muốn ở bên huynh, thì huynh sẽ làm gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu hỏi lần trước của Thốn Tâm ùa vào tâm trí Dương Tiễn và anh đã chối bỏ nó một cách thẳng thừng. Điều đó không thể xảy ra.

Bình luận đoạn
Câu hỏi lần trước của Thốn Tâm ùa vào tâm trí Dương Tiễn và anh đã chối bỏ nó một cách thẳng thừng. Điều đó không thể xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chắc chắn sẽ không chọn anh, vì tâm cô quá rộng lớn, không chỉ chứa riêng một mình anh.

Bình luận đoạn
Cô chắc chắn sẽ không chọn anh, vì tâm cô quá rộng lớn, không chỉ chứa riêng một mình anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... giờ nghĩ lại, nếu cô thật sự làm vậy...

Bình luận đoạn
Nhưng... giờ nghĩ lại, nếu cô thật sự làm vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh... sẽ làm gì?

Bình luận đoạn
Anh... sẽ làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giọng nói mơ hồ trong thâm tâm đáp lại khiến anh hoảng sợ mà lảng tránh nó, tập trung vào sóng biển dập dềnh trước mắt.

Bình luận đoạn
Một giọng nói mơ hồ trong thâm tâm đáp lại khiến anh hoảng sợ mà lảng tránh nó, tập trung vào sóng biển dập dềnh trước mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu trả lời lúc đó chính là... Ta sẽ bảo vệ tiên tử cho đến hơi thở cuối cùng. Chỉ cần ta còn sống, tiên tử sẽ mãi mãi được an toàn!

Bình luận đoạn
Câu trả lời lúc đó chính là... Ta sẽ bảo vệ tiên tử cho đến hơi thở cuối cùng. Chỉ cần ta còn sống, tiên tử sẽ mãi mãi được an toàn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài trong lòng, anh trong quá khứ thật yếu đuối, cả tình cảm trong lòng cũng không dám thẳng thắn đối mặt, ngay cả câu trả lời cho câu hỏi của Thốn Tâm cũng khiến anh lúc ấy hoảng sợ, luống cuống như thế thì còn làm ăn được gì!?

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài trong lòng, anh trong quá khứ thật yếu đuối, cả tình cảm trong lòng cũng không dám thẳng thắn đối mặt, ngay cả câu trả lời cho câu hỏi của Thốn Tâm cũng khiến anh lúc ấy hoảng sợ, luống cuống như thế thì còn làm ăn được gì!?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến cả Hao Thiên Khuyển cũng biết trái tim anh muốn gì nhưng tất cả đều do anh ngu ngốc, bướng bỉnh gạt bỏ nó đi.

Bình luận đoạn
Đến cả Hao Thiên Khuyển cũng biết trái tim anh muốn gì nhưng tất cả đều do anh ngu ngốc, bướng bỉnh gạt bỏ nó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... Thật may là anh và cô bây giờ vẫn có thể tới với nhau.

Bình luận đoạn
Haiz... Thật may là anh và cô bây giờ vẫn có thể tới với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... nằm một mình thật không quen.

Bình luận đoạn
Nhưng... nằm một mình thật không quen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc đang vọng nguyệt để tự xoa dịu sự buồn tủi bản thân, đột nhiên anh nghe thấy một tiếng nức nở nhỏ từ trên giường.

Bình luận đoạn
Trong lúc đang vọng nguyệt để tự xoa dịu sự buồn tủi bản thân, đột nhiên anh nghe thấy một tiếng nức nở nhỏ từ trên giường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn qua thấy cô đã xoay người, hướng về phía anh

Bình luận đoạn
Nhìn qua thấy cô đã xoay người, hướng về phía anh

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nương vào ánh trăng sáng và khoảng cách giữa anh và cô, anh có thể thấy rõ từng giọt nước mắt đang chảy dài từ đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mày cô nhíu lại, mồ hôi rịn ra từ vầng trán bóng loáng. Khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, miệng lẩm nhẩm gì đó như muội xin lỗi, làm ơn tha thứ cho ta, đừng bỏ ta...

Bình luận đoạn
Nương vào ánh trăng sáng và khoảng cách giữa anh và cô, anh có thể thấy rõ từng giọt nước mắt đang chảy dài từ đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mày cô nhíu lại, mồ hôi rịn ra từ vầng trán bóng loáng. Khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, miệng lẩm nhẩm gì đó như muội xin lỗi, làm ơn tha thứ cho ta, đừng bỏ ta...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh sững người, lại nghĩ tới câu nói của Ngọc Thỏ

Bình luận đoạn
Anh sững người, lại nghĩ tới câu nói của Ngọc Thỏ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều, dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng hốc hác, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Bình luận đoạn
"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều, dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng hốc hác, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ngờ, cho đến tận mấy hôm trước, mặc dù đã xác nhận mối quan hệ, nhưng anh không ngờ cô vẫn ghi nhớ những nỗi đau khổ, tổn thương mà cô đã gây ra cho anh trong quá khứ...

Bình luận đoạn
Không ngờ, cho đến tận mấy hôm trước, mặc dù đã xác nhận mối quan hệ, nhưng anh không ngờ cô vẫn ghi nhớ những nỗi đau khổ, tổn thương mà cô đã gây ra cho anh trong quá khứ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đau lòng nghĩ, không biết cô đã tự hành hạ bản thân đến mức như vậy.

Bình luận đoạn
Anh đau lòng nghĩ, không biết cô đã tự hành hạ bản thân đến mức như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những chuyện khiến cô đau lòng đó, là chủ ý lúc đầu của anh, nhằm khiến cô thương xót và hối hận dằn vặt, có thể qua đó mà từ từ tiếp nhận anh và cũng là 1 trừng phạt nhỏ mà anh dành cho cô... Nhưng lại không ngờ điều đó lại trở thành nỗi ám ảnh, bóng ma lớn nhất của cô.

Bình luận đoạn
Những chuyện khiến cô đau lòng đó, là chủ ý lúc đầu của anh, nhằm khiến cô thương xót và hối hận dằn vặt, có thể qua đó mà từ từ tiếp nhận anh và cũng là 1 trừng phạt nhỏ mà anh dành cho cô... Nhưng lại không ngờ điều đó lại trở thành nỗi ám ảnh, bóng ma lớn nhất của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có chút quá đáng rồi...

Bình luận đoạn
Có chút quá đáng rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ anh nên nghĩ cách khác nhẹ nhàng hơn với cô chăng...

Bình luận đoạn
Có lẽ anh nên nghĩ cách khác nhẹ nhàng hơn với cô chăng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải hôm nay anh níu kéo cô ở lại, anh mãi mãi sẽ không biết được cô đã và vẫn luôn tự dằn vặt mình trong những giấc mơ như thế, dù cho anh và cô đã là người yêu của nhau, nỗi day dứt đó vẫn không thể buông xuống trong lòng cô, như một bóng ma luẩn quẩn mãi không cách nào phai mờ.

Bình luận đoạn
Nếu không phải hôm nay anh níu kéo cô ở lại, anh mãi mãi sẽ không biết được cô đã và vẫn luôn tự dằn vặt mình trong những giấc mơ như thế, dù cho anh và cô đã là người yêu của nhau, nỗi day dứt đó vẫn không thể buông xuống trong lòng cô, như một bóng ma luẩn quẩn mãi không cách nào phai mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lo lắng lại gần cô, một tay vuốt nhẹ tóc cô, một tay chạm vào bàn tay đang nắm chặt lấy chăn đắp, khẽ khàng kêu cô dậy.

Bình luận đoạn
Anh lo lắng lại gần cô, một tay vuốt nhẹ tóc cô, một tay chạm vào bàn tay đang nắm chặt lấy chăn đắp, khẽ khàng kêu cô dậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, Hằng Nga"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, Hằng Nga"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, mau tỉnh lại"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, mau tỉnh lại"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đó chỉ là giấc mơ thôi, tỉnh dậy đi."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đó chỉ là giấc mơ thôi, tỉnh dậy đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó thấy cô bất ngờ mở choàng đôi mắt, sự hoảng sợ cùng thất kinh hồn vía vẫn còn tồn đọng trong mắt cô.

Bình luận đoạn
Sau đó thấy cô bất ngờ mở choàng đôi mắt, sự hoảng sợ cùng thất kinh hồn vía vẫn còn tồn đọng trong mắt cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nhìn nhau trong giây lát, sau đó cô đột nhiên ôm chầm lấy anh, cả người run run, tiếng nức nở của cô truyền rõ ràng đến tai anh.

Bình luận đoạn
Hai người nhìn nhau trong giây lát, sau đó cô đột nhiên ôm chầm lấy anh, cả người run run, tiếng nức nở của cô truyền rõ ràng đến tai anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bối rối, tay chân có phần luống cuống, chỉ biết ôm cô vỗ về mà trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, không biết nên nói gì để an ủi cô hay là cứ để mặc cho cô khóc thỏa thích, dù sao, ngoại trừ Tam muội ra, anh chưa từng phải tỏ ra nhẹ nhàng với bất cứ người con gái nào.

Bình luận đoạn
Anh bối rối, tay chân có phần luống cuống, chỉ biết ôm cô vỗ về mà trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, không biết nên nói gì để an ủi cô hay là cứ để mặc cho cô khóc thỏa thích, dù sao, ngoại trừ Tam muội ra, anh chưa từng phải tỏ ra nhẹ nhàng với bất cứ người con gái nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện này...

Bình luận đoạn
Chuyện này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng khóc cô ngày một lớn hơn, vang vọng khắp căn phòng, cô cũng ôm anh ngày càng chặt hơn, như thể chỉ cần làm thế, cô sẽ không còn cảm thấy đau khổ trong lòng nữa...

Bình luận đoạn
Tiếng khóc cô ngày một lớn hơn, vang vọng khắp căn phòng, cô cũng ôm anh ngày càng chặt hơn, như thể chỉ cần làm thế, cô sẽ không còn cảm thấy đau khổ trong lòng nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được nước mắt thấm đẫm vai áo mình. Anh thở dài, trong lòng ngày càng thấy tội lỗi với thủ đoạn này của mình.

Bình luận đoạn
Cảm nhận được nước mắt thấm đẫm vai áo mình. Anh thở dài, trong lòng ngày càng thấy tội lỗi với thủ đoạn này của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được rồi, Hằng Nga, đừng khóc"

Bình luận đoạn
"Được rồi, Hằng Nga, đừng khóc"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngoan, đừng khóc nữa mà"

Bình luận đoạn
"Ngoan, đừng khóc nữa mà"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"...Hic"

Bình luận đoạn
"...Hic"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng khóc khiến tâm can ta đau đớn vô cùng, nàng muốn làm ta tổn thương nữa sao?" Anh hỏi

Bình luận đoạn
"Nàng khóc khiến tâm can ta đau đớn vô cùng, nàng muốn làm ta tổn thương nữa sao?" Anh hỏi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Không muốn." Cô nghẹn ngào đáp, trong lòng vẫn còn sợ hãi vì giấc mơ vừa rồi, cô đã mơ thấy những cảnh tượng trong quá khứ, giống như những lần trước, nhưng hôm nay lại có điểm khác biệt...

Bình luận đoạn
"... Không muốn." Cô nghẹn ngào đáp, trong lòng vẫn còn sợ hãi vì giấc mơ vừa rồi, cô đã mơ thấy những cảnh tượng trong quá khứ, giống như những lần trước, nhưng hôm nay lại có điểm khác biệt...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy nghe lời ta, đừng khóc nữa có được không?" Anh dỗ dành giọng nói đầy yêu thương và dịu dàng, anh thật sự không ngờ có một ngày mình có thể có đủ kiên nhẫn để dỗ dành một người nín khóc như thế.

Bình luận đoạn
"Vậy nghe lời ta, đừng khóc nữa có được không?" Anh dỗ dành giọng nói đầy yêu thương và dịu dàng, anh thật sự không ngờ có một ngày mình có thể có đủ kiên nhẫn để dỗ dành một người nín khóc như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là tình yêu có thể làm cho con người ta thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Bình luận đoạn
Đúng là tình yêu có thể làm cho con người ta thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..Ừm.. Không... khóc nữa..." Dù nói thế, nhưng nước mắt cô vẫn tuôn rơi, chỉ là không còn nhiều như trước.

Bình luận đoạn
"..Ừm.. Không... khóc nữa..." Dù nói thế, nhưng nước mắt cô vẫn tuôn rơi, chỉ là không còn nhiều như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh tiếp tục vỗ về cô, cũng hỏi luôn lý do tại sao cô khóc.

Bình luận đoạn
Anh tiếp tục vỗ về cô, cũng hỏi luôn lý do tại sao cô khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nàng đừng khóc nữa, hay là nàng nói ta biết tại sao nàng khóc được không? Biết đâu nói ra sẽ khiến nàng cảm thấy đỡ hơn?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nàng đừng khóc nữa, hay là nàng nói ta biết tại sao nàng khóc được không? Biết đâu nói ra sẽ khiến nàng cảm thấy đỡ hơn?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Muội mơ thấy ngày hôm đó tại cung Lăng tiêu..." khi đã bớt nghẹn ngào, cô chậm rãi kể về giấc mơ của mình.

Bình luận đoạn
"Muội mơ thấy ngày hôm đó tại cung Lăng tiêu..." khi đã bớt nghẹn ngào, cô chậm rãi kể về giấc mơ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mơ thấy, cái ngày mà cô cùng Long Vương, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới bắt Nhị Lang phải thú nhận sự thật về cây Ngọc thụ.

Bình luận đoạn
Cô mơ thấy, cái ngày mà cô cùng Long Vương, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới bắt Nhị Lang phải thú nhận sự thật về cây Ngọc thụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc đó, dù cô quả thật có trách mắng anh nhưng tuyệt nhiên không hề muốn lấy tình cảm của anh ra để mà uy hiếp anh.

Bình luận đoạn
Lúc đó, dù cô quả thật có trách mắng anh nhưng tuyệt nhiên không hề muốn lấy tình cảm của anh ra để mà uy hiếp anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã nói, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, sẽ không làm tổn thương người đã yêu thương mình.

Bình luận đoạn
Cô đã nói, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, sẽ không làm tổn thương người đã yêu thương mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tình huống đó, đúng thật là con đường duy nhất để cứu Trầm Hương khỏi sự truy sát của Thiên Đình.

Bình luận đoạn
Nhưng tình huống đó, đúng thật là con đường duy nhất để cứu Trầm Hương khỏi sự truy sát của Thiên Đình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... ngay cả trong thời điểm đó, cái ý nghĩ sẽ đem sự cố này nói ra chưa một lần xuất hiện trong đầu cô.

Bình luận đoạn
Chỉ là... ngay cả trong thời điểm đó, cái ý nghĩ sẽ đem sự cố này nói ra chưa một lần xuất hiện trong đầu cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói đúng hơn, dẫu cho Dương Tiễn có làm những điều xấu xa, quá đáng cỡ nào, cô chưa bao giờ muốn đem sự tình này ra để đe dọa anh...

Bình luận đoạn
Hay nói đúng hơn, dẫu cho Dương Tiễn có làm những điều xấu xa, quá đáng cỡ nào, cô chưa bao giờ muốn đem sự tình này ra để đe dọa anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy nên, khi bước vào cung Lăng tiêu, biết được kế hoạch của Tôn Ngộ Không cùng hai người kia, trái tim cô bỗng thắt lại.

Bình luận đoạn
Vậy nên, khi bước vào cung Lăng tiêu, biết được kế hoạch của Tôn Ngộ Không cùng hai người kia, trái tim cô bỗng thắt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra, cô không nên đến đây mới đúng.

Bình luận đoạn
Lẽ ra, cô không nên đến đây mới đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không dám đối mặt với Dương Tiễn khi cô bước đến.

Bình luận đoạn
Cô không dám đối mặt với Dương Tiễn khi cô bước đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cô không thể không nhìn lại khi cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người cô.

Bình luận đoạn
Nhưng cô không thể không nhìn lại khi cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt ngạc nhiên cùng bất lực, sự cay đắng và thất vọng trong đó khiến cô ngộp thở, cô thật sự muốn tổn thương anh sao?

Bình luận đoạn
Đôi mắt ngạc nhiên cùng bất lực, sự cay đắng và thất vọng trong đó khiến cô ngộp thở, cô thật sự muốn tổn thương anh sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không, không, cô không hề muốn như vậy...

Bình luận đoạn
Không, không, cô không hề muốn như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy nên khi Ngọc Đế hỏi cô về chuyện Ngọc thụ bị hủy, thay vì nói thẳng ra sự thật chính Nhị Lang đã phá hủy nó, cô chỉ nói đã bẩm báo với Nhị Lang Yhần, hoàn toàn đưa quyền quyết định vào tay anh.

Bình luận đoạn
Vì vậy nên khi Ngọc Đế hỏi cô về chuyện Ngọc thụ bị hủy, thay vì nói thẳng ra sự thật chính Nhị Lang đã phá hủy nó, cô chỉ nói đã bẩm báo với Nhị Lang Yhần, hoàn toàn đưa quyền quyết định vào tay anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô rốt cuộc vẫn là không nỡ.

Bình luận đoạn
Cô rốt cuộc vẫn là không nỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng lại không ngờ, dưới sự lừa gạt của Tôn Ngộ Không, mọi chuyện cuối cùng vẫn là bị phơi bày và anh cũng đã trả lại bông tai đó cho cô với ánh mắt đầy miễn cưỡng...

Bình luận đoạn
Nhưng lại không ngờ, dưới sự lừa gạt của Tôn Ngộ Không, mọi chuyện cuối cùng vẫn là bị phơi bày và anh cũng đã trả lại bông tai đó cho cô với ánh mắt đầy miễn cưỡng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân cô chứng kiến toàn cảnh như vậy, trong lòng thất vọng bản thân tột đỉnh, nói thế nào thì chính cô cũng đã đem chuyện Nhị Lang thích mình kể cho Tứ công chúa, dẫn đến truyền tai cho người khác, cứ như vậy, bí mật giữa ba người giờ đây lại thành cái cớ để ai ai cũng có thể uy hiếp anh...

Bình luận đoạn
Bản thân cô chứng kiến toàn cảnh như vậy, trong lòng thất vọng bản thân tột đỉnh, nói thế nào thì chính cô cũng đã đem chuyện Nhị Lang thích mình kể cho Tứ công chúa, dẫn đến truyền tai cho người khác, cứ như vậy, bí mật giữa ba người giờ đây lại thành cái cớ để ai ai cũng có thể uy hiếp anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật là ngu xuẩn mà!

Bình luận đoạn
Thật là ngu xuẩn mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô cười nhạo bản thân tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác, không cần biết vì mục đích gì, chính cô đã là người sai từ lúc ban đầu...

Bình luận đoạn
Cô cười nhạo bản thân tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác, không cần biết vì mục đích gì, chính cô đã là người sai từ lúc ban đầu...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là lần đầu tiên trong suốt mấy ngày qua, cô mơ về khung cảnh này rõ rệt và chân thực như vậy.

Bình luận đoạn
Đây là lần đầu tiên trong suốt mấy ngày qua, cô mơ về khung cảnh này rõ rệt và chân thực như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức, khi cô tiến tới gần Nhị Lang trong mơ, cô cũng cảm nhận được nỗi đau thấu lòng không thể nói thành lời của anh!

Bình luận đoạn
Đến mức, khi cô tiến tới gần Nhị Lang trong mơ, cô cũng cảm nhận được nỗi đau thấu lòng không thể nói thành lời của anh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự buồn bã đó khiến cô vô thức muốn chạm vào anh.

Bình luận đoạn
Sự buồn bã đó khiến cô vô thức muốn chạm vào anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng sau đó khung cảnh chuyển đổi.

Bình luận đoạn
Nhưng sau đó khung cảnh chuyển đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này là ở trong phòng của anh, cô nhìn thấy tấm lưng đơn độc của anh đang ngâm mình dưới trăng, khuôn mặt bị che phủ bởi bóng đêm trong phòng, không thể nhìn ra được anh đang nghĩ gì, chỉ có thể cảm giác sự tuyệt vọng cùng nặng nề đang đè nặng lên đôi vai anh.

Bình luận đoạn
Lần này là ở trong phòng của anh, cô nhìn thấy tấm lưng đơn độc của anh đang ngâm mình dưới trăng, khuôn mặt bị che phủ bởi bóng đêm trong phòng, không thể nhìn ra được anh đang nghĩ gì, chỉ có thể cảm giác sự tuyệt vọng cùng nặng nề đang đè nặng lên đôi vai anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng lưng đó... sao lại cô đơn đến như vậy?

Bình luận đoạn
Bóng lưng đó... sao lại cô đơn đến như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô như bị thôi miên lại gần anh, cho đến khi chỉ còn cách anh ba bước thì anh đột nhiên quay lại, đôi mắt anh đầy giận dữ và căm phẫn, khiến cô ngạc nhiên đến sửng sốt.

Bình luận đoạn
Cô như bị thôi miên lại gần anh, cho đến khi chỉ còn cách anh ba bước thì anh đột nhiên quay lại, đôi mắt anh đầy giận dữ và căm phẫn, khiến cô ngạc nhiên đến sửng sốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho dù trước đây cô có nói những lời gì với anh, hoặc là anh sẽ né tránh ánh nhìn của cô, hoặc là sẽ nhìn thẳng với tình ý nồng nàn trong đó, chứ không phải như lúc này...

Bình luận đoạn
Cho dù trước đây cô có nói những lời gì với anh, hoặc là anh sẽ né tránh ánh nhìn của cô, hoặc là sẽ nhìn thẳng với tình ý nồng nàn trong đó, chứ không phải như lúc này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phẫn nộ, bi ai, uất ức...

Bình luận đoạn
Phẫn nộ, bi ai, uất ức...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ biết đứng như trời trồng ở đó mà nghe thấy tiếng hét đầy tức giận của anh.

Bình luận đoạn
Chúng khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ biết đứng như trời trồng ở đó mà nghe thấy tiếng hét đầy tức giận của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?"

Bình luận đoạn
"Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã yêu ngươi đến điên dại, hoàn toàn yêu ngươi đến cực hạn, đến mức ngay cả tôn nghiêm của bản thân cũng có thể sẵn sàng đặt xuống chân vì ngươi!"

Bình luận đoạn
"Ta đã yêu ngươi đến điên dại, hoàn toàn yêu ngươi đến cực hạn, đến mức ngay cả tôn nghiêm của bản thân cũng có thể sẵn sàng đặt xuống chân vì ngươi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà ngươi! Vì biết tình cảm như vậy của ta dành cho ngươi, hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta, xem thường ta, quan trọng nhất, là ngươi luôn phủ nhận tình cảm chân thành mà ta dành cho người."

Bình luận đoạn
"Nhưng mà ngươi! Vì biết tình cảm như vậy của ta dành cho ngươi, hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta, xem thường ta, quan trọng nhất, là ngươi luôn phủ nhận tình cảm chân thành mà ta dành cho người."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao vậy Hằng Nga?!"

Bình luận đoạn
"Tại sao vậy Hằng Nga?!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không phải ngươi đã nói sẽ không bao giờ làm tổn thương người yêu thương mình sao? Không phải ngươi nói dù cho ngươi không có tình cảm hồi đáp lại ta, nhưng cũng sẽ cảm thấy như đang nợ ta một thứ gì đó sao? Những lời nói đó... Ngươi đã quên hết rồi sao? Hả!?"

Bình luận đoạn
"Không phải ngươi đã nói sẽ không bao giờ làm tổn thương người yêu thương mình sao? Không phải ngươi nói dù cho ngươi không có tình cảm hồi đáp lại ta, nhưng cũng sẽ cảm thấy như đang nợ ta một thứ gì đó sao? Những lời nói đó... Ngươi đã quên hết rồi sao? Hả!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi nói chuyện Ngọc thụ chỉ có ngươi và Tam muội biết, vậy thì vì sao mà hiện giờ ai ai cũng đều biết điều đó để đem ra uy hiếp ta!?"

Bình luận đoạn
"Ngươi nói chuyện Ngọc thụ chỉ có ngươi và Tam muội biết, vậy thì vì sao mà hiện giờ ai ai cũng đều biết điều đó để đem ra uy hiếp ta!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đồ dối trá! Ngươi đúng là đồ lừa gạt, ngụy biện!"

Bình luận đoạn
"Đồ dối trá! Ngươi đúng là đồ lừa gạt, ngụy biện!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trái tim ta dâng trọn hết cho ngươi, nhưng ngươi lần nào cũng khiến nó tan nát không còn lại gì. Dù ta có cố gắng nhặt từng mảnh vỡ nó như thế nào, ngươi cũng liền như thế chà đạp và xé nát nó ra lần nữa!"

Bình luận đoạn
"Trái tim ta dâng trọn hết cho ngươi, nhưng ngươi lần nào cũng khiến nó tan nát không còn lại gì. Dù ta có cố gắng nhặt từng mảnh vỡ nó như thế nào, ngươi cũng liền như thế chà đạp và xé nát nó ra lần nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, tại sao ngươi lại độc ác và nhẫn tâm như vậy!?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, tại sao ngươi lại độc ác và nhẫn tâm như vậy!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ngươi thật sự vô lương tâm!"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ngươi thật sự vô lương tâm!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hận ngươi, ta ước gì mình có thể giết chết ngươi rồi sau đó tự sát... Nhưng ta không thể, vì thế mà ta càng hận chính mình vì đã để cho bản thân quá lún sâu vào mối tình đơn phương ngàn năm này với ngươi. Hằng Nga, ngươi nói cho ta biết. Ta phải làm sao đây..."

Bình luận đoạn
"Ta hận ngươi, ta ước gì mình có thể giết chết ngươi rồi sau đó tự sát... Nhưng ta không thể, vì thế mà ta càng hận chính mình vì đã để cho bản thân quá lún sâu vào mối tình đơn phương ngàn năm này với ngươi. Hằng Nga, ngươi nói cho ta biết. Ta phải làm sao đây..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn ghét ngươi, muốn nói những câu từ thật sắc bén nhất để làm ngươi tổn thương, nhưng lại sợ nhìn thấy ngươi vì thế mà oán hận ta, tránh xa ta, rời bỏ ta mà đi."

Bình luận đoạn
"Ta muốn ghét ngươi, muốn nói những câu từ thật sắc bén nhất để làm ngươi tổn thương, nhưng lại sợ nhìn thấy ngươi vì thế mà oán hận ta, tránh xa ta, rời bỏ ta mà đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn giết ngươi, nhưng lại không nỡ nhìn thấy ngươi đau đớn, khổ sở, chỉ muốn ngươi sống thật khỏe mạnh và bình an."

Bình luận đoạn
"Ta muốn giết ngươi, nhưng lại không nỡ nhìn thấy ngươi đau đớn, khổ sở, chỉ muốn ngươi sống thật khỏe mạnh và bình an."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn hận ngươi, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của ngươi, thậm chí là bóng hình ngươi từ đằng xa, thì mọi sự hận thù trong ta đều lập tức tan biến như mây khói."

Bình luận đoạn
"Ta muốn hận ngươi, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của ngươi, thậm chí là bóng hình ngươi từ đằng xa, thì mọi sự hận thù trong ta đều lập tức tan biến như mây khói."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn ngó lơ ngươi, lại chỉ vì sự đến thăm của ngươi mà bối rối lẫn vui mừng dù cho mục đích ngươi đến tìm ta chỉ vì người khác."

Bình luận đoạn
"Ta muốn ngó lơ ngươi, lại chỉ vì sự đến thăm của ngươi mà bối rối lẫn vui mừng dù cho mục đích ngươi đến tìm ta chỉ vì người khác."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đau đớn quá, cũng kiệt sức rồi, nói cho ta... Hằng Nga! Làm ơn nói cho ta biết, ta nên làm gì với tình yêu tuyệt vọng này đây, tiến không được mà lui cũng không xong."

Bình luận đoạn
"Ta đau đớn quá, cũng kiệt sức rồi, nói cho ta... Hằng Nga! Làm ơn nói cho ta biết, ta nên làm gì với tình yêu tuyệt vọng này đây, tiến không được mà lui cũng không xong."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ai có thể nhìn thấu nỗi bi thương trong thâm tâm của ta? Ai sẽ để ý đến những giọt lệ ta đang rơi thầm lặng? Đêm tịch mịch, ai sẽ đến bầu bạn cùng ta? Trái tim ta đã từng mong ngóng người đó sẽ là ngươi, nhưng tới tận giờ phút này, nó thực sự đã mệt nhoài, những dòng tình cảm chân thành không được hồi đáp khiến ta đau đớn vô cùng..."

Bình luận đoạn
"Ai có thể nhìn thấu nỗi bi thương trong thâm tâm của ta? Ai sẽ để ý đến những giọt lệ ta đang rơi thầm lặng? Đêm tịch mịch, ai sẽ đến bầu bạn cùng ta? Trái tim ta đã từng mong ngóng người đó sẽ là ngươi, nhưng tới tận giờ phút này, nó thực sự đã mệt nhoài, những dòng tình cảm chân thành không được hồi đáp khiến ta đau đớn vô cùng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm giác này ngươi có hiểu không? Mà cũng đúng, làm sao ngươi có thể hiểu được. Trong lòng ngươi từ trước tới giờ chỉ có băng giá và lạnh lẽo, làm sao có thể biết được cảm xúc lúc này của ta..."

Bình luận đoạn
"Cảm giác này ngươi có hiểu không? Mà cũng đúng, làm sao ngươi có thể hiểu được. Trong lòng ngươi từ trước tới giờ chỉ có băng giá và lạnh lẽo, làm sao có thể biết được cảm xúc lúc này của ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ tức giận chuyển sang đau thương, rồi cười nhạo bản thân và cô, nỗi bi ai thấu tận trời xanh, ai thể nhìn rõ?

Bình luận đoạn
Từ tức giận chuyển sang đau thương, rồi cười nhạo bản thân và cô, nỗi bi ai thấu tận trời xanh, ai thể nhìn rõ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đau... đau quá, cô không thể thở được, tất cả cảm xúc dồn nén của anh đều được phóng đại và hướng thẳng đến cô, khiến cô choáng ngợp và đau lòng khôn xiết, cô biết cô đã phạm quá nhiều sai lầm, lời lẽ sắc bén chất vấn của anh quá chính xác, đều nhằm trúng tâm can cô, khiến cô không thốt được một lời nào. Mọi ngôn từ đều bị kẹt lại cổ họng, nước mắt giờ đây lại đầy mặt, cảm giác hiện tại đau đến tê tâm liệt phế, cố gắng lắm mới có thể nói ra vài chữ rời rạc.

Bình luận đoạn
Đau... đau quá, cô không thể thở được, tất cả cảm xúc dồn nén của anh đều được phóng đại và hướng thẳng đến cô, khiến cô choáng ngợp và đau lòng khôn xiết, cô biết cô đã phạm quá nhiều sai lầm, lời lẽ sắc bén chất vấn của anh quá chính xác, đều nhằm trúng tâm can cô, khiến cô không thốt được một lời nào. Mọi ngôn từ đều bị kẹt lại cổ họng, nước mắt giờ đây lại đầy mặt, cảm giác hiện tại đau đến tê tâm liệt phế, cố gắng lắm mới có thể nói ra vài chữ rời rạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta ... xin lỗi, làm ơn.... tha thứ cho ta..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta ... xin lỗi, làm ơn.... tha thứ cho ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ha.. nếu xin lỗi có thể giải quyết được mọi chuyện, trên thế gian này cần gì tới luật pháp nữa..."

Bình luận đoạn
"Ha.. nếu xin lỗi có thể giải quyết được mọi chuyện, trên thế gian này cần gì tới luật pháp nữa..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không phải ngươi nói, chính vì đã ngồi lên vị trí nên hãy làm theo những gì mà Tư Pháp Thiên Thần cần phải làm sao... Ta hết sức rồi, nhưng chỉ đổi lấy sự khinh thường từ ngươi..."

Bình luận đoạn
"Không phải ngươi nói, chính vì đã ngồi lên vị trí nên hãy làm theo những gì mà Tư Pháp Thiên Thần cần phải làm sao... Ta hết sức rồi, nhưng chỉ đổi lấy sự khinh thường từ ngươi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, anh quay lưng lại, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm

Bình luận đoạn
Nói đến đây, anh quay lưng lại, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga tiên tử, từ nay về sau, giữa ta và ngươi, không còn gì cả

Bình luận đoạn
"Hằng Nga tiên tử, từ nay về sau, giữa ta và ngươi, không còn gì cả

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngươi đi đường quang lộ của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta

Bình luận đoạn
Ngươi đi đường quang lộ của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai chúng ta, hãy chấm dứt tại đây!

Bình luận đoạn
Hai chúng ta, hãy chấm dứt tại đây!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù ta có chết hay xảy ra chuyện, cũng không tới lượt ngươi bày tỏ ra lòng thương hại đầy giả tạo đó!"

Bình luận đoạn
Dù ta có chết hay xảy ra chuyện, cũng không tới lượt ngươi bày tỏ ra lòng thương hại đầy giả tạo đó!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bước đi mà không một lần ngoảnh lại.

Bình luận đoạn
Anh bước đi mà không một lần ngoảnh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không... Khoan đã... Đừng đi... Đừng bỏ ta lại. Ta sai rồi... làm ơn đừng đi..." Cô thảng thốt chạy tới, cô muốn xin lỗi anh, nói rằng cô biết sai rồi, làm ơn đừng bỏ cô lại...

Bình luận đoạn
"Không... Khoan đã... Đừng đi... Đừng bỏ ta lại. Ta sai rồi... làm ơn đừng đi..." Cô thảng thốt chạy tới, cô muốn xin lỗi anh, nói rằng cô biết sai rồi, làm ơn đừng bỏ cô lại...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô liên tục gào thét khản họng như vậy, nhưng anh lại không hề nghe thấy.

Bình luận đoạn
Cô liên tục gào thét khản họng như vậy, nhưng anh lại không hề nghe thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù cố gắng chạy theo anh mức nào, bóng dáng anh cũng dần rời xa cô, khi đôi tay duỗi ra của cô sắp chạm được đến anh thì anh hoàn toàn rơi vào trong khoảng đêm đen vô tận.

Bình luận đoạn
Dù cố gắng chạy theo anh mức nào, bóng dáng anh cũng dần rời xa cô, khi đôi tay duỗi ra của cô sắp chạm được đến anh thì anh hoàn toàn rơi vào trong khoảng đêm đen vô tận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn!"

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, huynh đừng có nghĩ đến việc lấy đại một món đồ nào đó để tặng cho tụi nhỏ, như vậy có vẻ không được thành ý." Cô nhướng mày, không hiểu sao cô có thể đoán ra được tâm ý anh nhanh như vậy.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, huynh đừng có nghĩ đến việc lấy đại một món đồ nào đó để tặng cho tụi nhỏ, như vậy có vẻ không được thành ý." Cô nhướng mày, không hiểu sao cô có thể đoán ra được tâm ý anh nhanh như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh giật thót, vẻ mặt ái ngại nhìn cô.

Bình luận đoạn
Anh giật thót, vẻ mặt ái ngại nhìn cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thở dài, sau đó mỉm cười an ủi anh.

Bình luận đoạn
Cô thở dài, sau đó mỉm cười an ủi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, đừng lo nữa, ta chỉ đùa thôi. Về phần lễ vật, từ khi nhận được thiệp mời của Tam Thánh Mẫu, cũng biết được huynh sẽ không nhớ gì tới chuyện này, nên ta đã chuẩn bị sẵn hai phần quà tặng luôn rồi. Nhị Lang, bây giờ, huynh có thể an tâm mà ngủ rồi."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, đừng lo nữa, ta chỉ đùa thôi. Về phần lễ vật, từ khi nhận được thiệp mời của Tam Thánh Mẫu, cũng biết được huynh sẽ không nhớ gì tới chuyện này, nên ta đã chuẩn bị sẵn hai phần quà tặng luôn rồi. Nhị Lang, bây giờ, huynh có thể an tâm mà ngủ rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôi, cô đúng là nữ thần của anh mà!

Bình luận đoạn
Ôi, cô đúng là nữ thần của anh mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chắc chắn sau này, cô sẽ là một người vợ vô cùng tài giỏi và thông minh nhất của anh!

Bình luận đoạn
Anh chắc chắn sau này, cô sẽ là một người vợ vô cùng tài giỏi và thông minh nhất của anh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nở nụ cười hạnh phúc, gấp chiếc quạt lại, tiến về phía cô, một tay choàng qua eo cô kéo cô lại gần, tay còn lại vuốt ve khuôn mặt không tì vết của cô, đôi mắt đầy sủng nịnh chỉ chứa duy nhất hình bóng cô trong đó.

Bình luận đoạn
Anh nở nụ cười hạnh phúc, gấp chiếc quạt lại, tiến về phía cô, một tay choàng qua eo cô kéo cô lại gần, tay còn lại vuốt ve khuôn mặt không tì vết của cô, đôi mắt đầy sủng nịnh chỉ chứa duy nhất hình bóng cô trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vất vả rồi."

Bình luận đoạn
"Nàng vất vả rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, người vất vả nhất chính là huynh, chút chuyện nhỏ này, nếu có thể giúp huynh, ta nhất định sẽ giúp. Huynh cứ yên tâm lo công việc của mình, những chuyện khác, ta sẽ cố gắng thay huynh sắp xếp chúng."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, người vất vả nhất chính là huynh, chút chuyện nhỏ này, nếu có thể giúp huynh, ta nhất định sẽ giúp. Huynh cứ yên tâm lo công việc của mình, những chuyện khác, ta sẽ cố gắng thay huynh sắp xếp chúng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, cô nhẹ nhàng chạm vào gương mặt anh, gương mặt nay có da có thịt hơn xíu, nhưng dưới hai mắt anh vẫn còn quầng thâm, lại thấm nhuộm vẻ mặt mỏi, trong lòng không khỏi thương xót, tuy đã nhắc nhở anh rất nhiều, anh cũng ậm ừ cho qua nhưng chính là khi cô quay lưng đi liền không tuân theo những gì cô dặn!

Bình luận đoạn
Nói xong, cô nhẹ nhàng chạm vào gương mặt anh, gương mặt nay có da có thịt hơn xíu, nhưng dưới hai mắt anh vẫn còn quầng thâm, lại thấm nhuộm vẻ mặt mỏi, trong lòng không khỏi thương xót, tuy đã nhắc nhở anh rất nhiều, anh cũng ậm ừ cho qua nhưng chính là khi cô quay lưng đi liền không tuân theo những gì cô dặn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy nên lần này, cô mới quyết định sẽ ở bên anh, không phải anh nói có cô ở bên sẽ dễ ngủ hơn sao? Cô là đang làm theo đúng như vậy đó thôi!

Bình luận đoạn
Vì vậy nên lần này, cô mới quyết định sẽ ở bên anh, không phải anh nói có cô ở bên sẽ dễ ngủ hơn sao? Cô là đang làm theo đúng như vậy đó thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không tin mình không thể "nuôi" anh trở lại khỏe mạnh và đẹp trai như trước!

Bình luận đoạn
Cô không tin mình không thể "nuôi" anh trở lại khỏe mạnh và đẹp trai như trước!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy lông mày và ánh mắt cô dịu dàng cùng lo lắng, trong lòng anh tựa như ngàn mật ngọt được rót vào, khiến anh quyến luyến cùng không nỡ để đôi tay mịn màng đó rời khỏi khuôn mặt mình, lại thấy cô không hề có ý định thoát ra khỏi vòng tay của mình.

Bình luận đoạn
Thấy lông mày và ánh mắt cô dịu dàng cùng lo lắng, trong lòng anh tựa như ngàn mật ngọt được rót vào, khiến anh quyến luyến cùng không nỡ để đôi tay mịn màng đó rời khỏi khuôn mặt mình, lại thấy cô không hề có ý định thoát ra khỏi vòng tay của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có thể nhân cơ hội này mà xin xỏ thêm không nhỉ?

Bình luận đoạn
Không biết có thể nhân cơ hội này mà xin xỏ thêm không nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt anh ánh lên vẻ xảo quyệt.

Bình luận đoạn
Mắt anh ánh lên vẻ xảo quyệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đêm nay, ta ngủ với nàng được không?" Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói trầm khàn đầy nam tính.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đêm nay, ta ngủ với nàng được không?" Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói trầm khàn đầy nam tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơi thở anh phả vào tai cũng như cổ cô khiến Hằng Nga có hơi nhột.

Bình luận đoạn
Hơi thở anh phả vào tai cũng như cổ cô khiến Hằng Nga có hơi nhột.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, huynh đã hứa với ta sẽ chờ đến ngày thành hôn mà." Cô chớp mắt, cô không để anh dụ dỗ nữa đâu!

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, huynh đã hứa với ta sẽ chờ đến ngày thành hôn mà." Cô chớp mắt, cô không để anh dụ dỗ nữa đâu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hứa sẽ không làm gì nàng đâu, ta chỉ muốn ôm nàng ngủ thôi..." Giọng anh dịu lại, đôi mắt lấp lánh nhìn cô đầy hi vọng và nài nỉ.

Bình luận đoạn
"Ta hứa sẽ không làm gì nàng đâu, ta chỉ muốn ôm nàng ngủ thôi..." Giọng anh dịu lại, đôi mắt lấp lánh nhìn cô đầy hi vọng và nài nỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không được" Cô nhướng mày đồng thời tay véo nhẹ lên mũi anh.

Bình luận đoạn
"Không được" Cô nhướng mày đồng thời tay véo nhẹ lên mũi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ỉu xìu cúi đầu, vậy là không thể ôm cô ngủ rồi...

Bình luận đoạn
Anh ỉu xìu cúi đầu, vậy là không thể ôm cô ngủ rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao anh có thể ngủ mà không có cô trong vòng tay?

Bình luận đoạn
Làm sao anh có thể ngủ mà không có cô trong vòng tay?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như trước khi tình huống kia xảy ra thì anh sẽ không sao, nhưng một khi đã ôm được vầng trăng vào lòng mà ngủ, anh đã không còn muốn ngủ một mình nữa.

Bình luận đoạn
Nếu như trước khi tình huống kia xảy ra thì anh sẽ không sao, nhưng một khi đã ôm được vầng trăng vào lòng mà ngủ, anh đã không còn muốn ngủ một mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật nhàm chán.

Bình luận đoạn
Thật nhàm chán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngủ ngon Nhị Lang" Cô nhướng người ôm lên một bên má của anh, như để an ủi nỗi thất vọng của anh.

Bình luận đoạn
"Ngủ ngon Nhị Lang" Cô nhướng người ôm lên một bên má của anh, như để an ủi nỗi thất vọng của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không thể làm gì khác.

Bình luận đoạn
Cô không thể làm gì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy anh mở to mắt nhìn mình, như thể không tin được cô có thể chủ động như vậy, gương mặt cô cũng thoáng hồng lên, nhanh nhẹn luồn khỏi vòng tay anh mà đến bên giường ngủ, nằm lên đó và xoay lưng về phía anh.

Bình luận đoạn
Thấy anh mở to mắt nhìn mình, như thể không tin được cô có thể chủ động như vậy, gương mặt cô cũng thoáng hồng lên, nhanh nhẹn luồn khỏi vòng tay anh mà đến bên giường ngủ, nằm lên đó và xoay lưng về phía anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi định thần lại, thì cũng đã thấy cô rời khỏi vòng tay mình, vừa vui mừng hạnh phúc mà cũng vừa nuối tiếc.

Bình luận đoạn
Đến khi định thần lại, thì cũng đã thấy cô rời khỏi vòng tay mình, vừa vui mừng hạnh phúc mà cũng vừa nuối tiếc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ước gì anh có thể được ôm cô vào lòng mà ngủ.

Bình luận đoạn
Ước gì anh có thể được ôm cô vào lòng mà ngủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy sẽ tốt biết mấy...

Bình luận đoạn
Như vậy sẽ tốt biết mấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở dài ngao ngán, ánh mắt ủy khuất nhìn vào tấm lưng của cô, chỉ có thể không cam tâm mà nằm xuống chiếc mền ấm áp mà cô đã trải mà trong lòng rạo rực. Đây đúng là cực hình với anh mà...

Bình luận đoạn
Anh thở dài ngao ngán, ánh mắt ủy khuất nhìn vào tấm lưng của cô, chỉ có thể không cam tâm mà nằm xuống chiếc mền ấm áp mà cô đã trải mà trong lòng rạo rực. Đây đúng là cực hình với anh mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào khiến anh không thể ngủ được, cảm thấy rất bứt rứt khó chịu, chỉ có thể dời ánh mắt về hướng trăng tròn chiếu sáng ngoài khung cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn

Bình luận đoạn
Vì chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào khiến anh không thể ngủ được, cảm thấy rất bứt rứt khó chịu, chỉ có thể dời ánh mắt về hướng trăng tròn chiếu sáng ngoài khung cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trăng đêm nay thật đẹp...

Bình luận đoạn
Trăng đêm nay thật đẹp...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... người bên cạnh còn đẹp hơn, khiến lòng anh cứ mãi xao xuyến không thôi...

Bình luận đoạn
Nhưng... người bên cạnh còn đẹp hơn, khiến lòng anh cứ mãi xao xuyến không thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Việc ngắm trăng ở khoảng cách này khiến anh nhớ lại cái đêm trên bờ biển Tây hải chờ Thốn Tâm ngàn năm trước, lúc đó anh cứ mãi đứng đó, chờ đợi muội ấy nhưng chỉ trong lòng anh mới biết mình đang nhớ tới ai.

Bình luận đoạn
Việc ngắm trăng ở khoảng cách này khiến anh nhớ lại cái đêm trên bờ biển Tây hải chờ Thốn Tâm ngàn năm trước, lúc đó anh cứ mãi đứng đó, chờ đợi muội ấy nhưng chỉ trong lòng anh mới biết mình đang nhớ tới ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp nơi, những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng. Ánh trăng bàng bạc nhuộm cả một vùng biển một màu sắc lung linh và huyền ảo.

Bình luận đoạn
Màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp nơi, những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng. Ánh trăng bàng bạc nhuộm cả một vùng biển một màu sắc lung linh và huyền ảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh trăng thật tinh khiết và trong vắt, nó gieo dắt muôn vàn ánh sáng xuống khắp thế gian, bao gồm cả nơi mà anh đứng. Nhưng Dương Tiễn lần này không còn có thể thoải mái mà tắm mình trong ánh trăng sáng như mọi lần nữa, vì từ hôm nay, anh đã không còn được làm điều ấy nữa...

Bình luận đoạn
Ánh trăng thật tinh khiết và trong vắt, nó gieo dắt muôn vàn ánh sáng xuống khắp thế gian, bao gồm cả nơi mà anh đứng. Nhưng Dương Tiễn lần này không còn có thể thoải mái mà tắm mình trong ánh trăng sáng như mọi lần nữa, vì từ hôm nay, anh đã không còn được làm điều ấy nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật đau xót quá...

Bình luận đoạn
Thật đau xót quá...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lặng lẽ ngắm nhìn trời đêm, tận hưởng cái se lạnh của gió biển thổi vào người, đêm này thật đầy sao, có lẽ người bình thường nếu thấy cảnh tượng này sẽ thấy như cả thế giới hiện ra trong từng vì sao đó.

Bình luận đoạn
Anh lặng lẽ ngắm nhìn trời đêm, tận hưởng cái se lạnh của gió biển thổi vào người, đêm này thật đầy sao, có lẽ người bình thường nếu thấy cảnh tượng này sẽ thấy như cả thế giới hiện ra trong từng vì sao đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thế giới của anh... luôn chỉ gói gọn ở một vầng trăng sáng mà thôi.

Bình luận đoạn
Nhưng thế giới của anh... luôn chỉ gói gọn ở một vầng trăng sáng mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mong ước của anh đã luôn là ánh trăng xinh đẹp đó.

Bình luận đoạn
Mong ước của anh đã luôn là ánh trăng xinh đẹp đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh biết mình không thể với tới được.

Bình luận đoạn
Nhưng anh biết mình không thể với tới được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không chỉ vì khoảng cách hàng nghìn dặm giữa anh và mặt trăng mà còn vì chính bản thân cũng không thể tham lam mà ham muốn những thứ không thuộc về mình...

Bình luận đoạn
Không chỉ vì khoảng cách hàng nghìn dặm giữa anh và mặt trăng mà còn vì chính bản thân cũng không thể tham lam mà ham muốn những thứ không thuộc về mình...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh dùng Thiên nhãn của mình để nhìn rõ hơn vào bên trong cung trăng, nhìn thấy được hình bóng lượn lờ mờ ảo của cô đang ngắm xuống nhân gian...

Bình luận đoạn
Anh dùng Thiên nhãn của mình để nhìn rõ hơn vào bên trong cung trăng, nhìn thấy được hình bóng lượn lờ mờ ảo của cô đang ngắm xuống nhân gian...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mộng xinh đẹp anh hằng khao khát đã tan thành tro bụi khi anh chấp nhận cưới Thốn Tâm

Bình luận đoạn
Giấc mộng xinh đẹp anh hằng khao khát đã tan thành tro bụi khi anh chấp nhận cưới Thốn Tâm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt phượng dài của anh dâng trào nước mắt, từng giọt lệ như muốn chực chờ rơi xuống khuôn mặt anh nhưng anh vẫn có thể kìm lại được.

Bình luận đoạn
Đôi mắt phượng dài của anh dâng trào nước mắt, từng giọt lệ như muốn chực chờ rơi xuống khuôn mặt anh nhưng anh vẫn có thể kìm lại được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thốn Tâm đã ghen đủ rồi.

Bình luận đoạn
Thốn Tâm đã ghen đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không muốn khi muội ấy xuất hiện lại nhìn thấy bản thân mình như thế này rồi lại cãi nhau nữa.

Bình luận đoạn
Anh không muốn khi muội ấy xuất hiện lại nhìn thấy bản thân mình như thế này rồi lại cãi nhau nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy... cũng coi như là duyên phận của anh và cô đã chấm dứt đi.

Bình luận đoạn
Như vậy... cũng coi như là duyên phận của anh và cô đã chấm dứt đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu như Hằng Nga cũng như muội, dù biết sẽ phạm phải luật trời cũng muốn ở bên huynh, thì huynh sẽ làm gì?"

Bình luận đoạn
"Nếu như Hằng Nga cũng như muội, dù biết sẽ phạm phải luật trời cũng muốn ở bên huynh, thì huynh sẽ làm gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu hỏi lần trước của Thốn Tâm ùa vào tâm trí Dương Tiễn và anh đã chối bỏ nó một cách thẳng thừng. Điều đó không thể xảy ra.

Bình luận đoạn
Câu hỏi lần trước của Thốn Tâm ùa vào tâm trí Dương Tiễn và anh đã chối bỏ nó một cách thẳng thừng. Điều đó không thể xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chắc chắn sẽ không chọn anh, vì tâm cô quá rộng lớn, không chỉ chứa riêng một mình anh.

Bình luận đoạn
Cô chắc chắn sẽ không chọn anh, vì tâm cô quá rộng lớn, không chỉ chứa riêng một mình anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... giờ nghĩ lại, nếu cô thật sự làm vậy...

Bình luận đoạn
Nhưng... giờ nghĩ lại, nếu cô thật sự làm vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh... sẽ làm gì?

Bình luận đoạn
Anh... sẽ làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giọng nói mơ hồ trong thâm tâm đáp lại khiến anh hoảng sợ mà lảng tránh nó, tập trung vào sóng biển dập dềnh trước mắt.

Bình luận đoạn
Một giọng nói mơ hồ trong thâm tâm đáp lại khiến anh hoảng sợ mà lảng tránh nó, tập trung vào sóng biển dập dềnh trước mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu trả lời lúc đó chính là... Ta sẽ bảo vệ tiên tử cho đến hơi thở cuối cùng. Chỉ cần ta còn sống, tiên tử sẽ mãi mãi được an toàn!

Bình luận đoạn
Câu trả lời lúc đó chính là... Ta sẽ bảo vệ tiên tử cho đến hơi thở cuối cùng. Chỉ cần ta còn sống, tiên tử sẽ mãi mãi được an toàn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài trong lòng, anh trong quá khứ thật yếu đuối, cả tình cảm trong lòng cũng không dám thẳng thắn đối mặt, ngay cả câu trả lời cho câu hỏi của Thốn Tâm cũng khiến anh lúc ấy hoảng sợ, luống cuống như thế thì còn làm ăn được gì!?

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài trong lòng, anh trong quá khứ thật yếu đuối, cả tình cảm trong lòng cũng không dám thẳng thắn đối mặt, ngay cả câu trả lời cho câu hỏi của Thốn Tâm cũng khiến anh lúc ấy hoảng sợ, luống cuống như thế thì còn làm ăn được gì!?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến cả Hao Thiên Khuyển cũng biết trái tim anh muốn gì nhưng tất cả đều do anh ngu ngốc, bướng bỉnh gạt bỏ nó đi.

Bình luận đoạn
Đến cả Hao Thiên Khuyển cũng biết trái tim anh muốn gì nhưng tất cả đều do anh ngu ngốc, bướng bỉnh gạt bỏ nó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... Thật may là anh và cô bây giờ vẫn có thể tới với nhau.

Bình luận đoạn
Haiz... Thật may là anh và cô bây giờ vẫn có thể tới với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... nằm một mình thật không quen.

Bình luận đoạn
Nhưng... nằm một mình thật không quen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc đang vọng nguyệt để tự xoa dịu sự buồn tủi bản thân, đột nhiên anh nghe thấy một tiếng nức nở nhỏ từ trên giường.

Bình luận đoạn
Trong lúc đang vọng nguyệt để tự xoa dịu sự buồn tủi bản thân, đột nhiên anh nghe thấy một tiếng nức nở nhỏ từ trên giường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn qua thấy cô đã xoay người, hướng về phía anh

Bình luận đoạn
Nhìn qua thấy cô đã xoay người, hướng về phía anh

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nương vào ánh trăng sáng và khoảng cách giữa anh và cô, anh có thể thấy rõ từng giọt nước mắt đang chảy dài từ đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mày cô nhíu lại, mồ hôi rịn ra từ vầng trán bóng loáng. Khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, miệng lẩm nhẩm gì đó như muội xin lỗi, làm ơn tha thứ cho ta, đừng bỏ ta...

Bình luận đoạn
Nương vào ánh trăng sáng và khoảng cách giữa anh và cô, anh có thể thấy rõ từng giọt nước mắt đang chảy dài từ đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mày cô nhíu lại, mồ hôi rịn ra từ vầng trán bóng loáng. Khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, miệng lẩm nhẩm gì đó như muội xin lỗi, làm ơn tha thứ cho ta, đừng bỏ ta...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh sững người, lại nghĩ tới câu nói của Ngọc Thỏ

Bình luận đoạn
Anh sững người, lại nghĩ tới câu nói của Ngọc Thỏ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều, dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng hốc hác, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Bình luận đoạn
"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều, dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng hốc hác, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ngờ, cho đến tận mấy hôm trước, mặc dù đã xác nhận mối quan hệ, nhưng anh không ngờ cô vẫn ghi nhớ những nỗi đau khổ, tổn thương mà cô đã gây ra cho anh trong quá khứ...

Bình luận đoạn
Không ngờ, cho đến tận mấy hôm trước, mặc dù đã xác nhận mối quan hệ, nhưng anh không ngờ cô vẫn ghi nhớ những nỗi đau khổ, tổn thương mà cô đã gây ra cho anh trong quá khứ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đau lòng nghĩ, không biết cô đã tự hành hạ bản thân đến mức như vậy.

Bình luận đoạn
Anh đau lòng nghĩ, không biết cô đã tự hành hạ bản thân đến mức như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những chuyện khiến cô đau lòng đó, là chủ ý lúc đầu của anh, nhằm khiến cô thương xót và hối hận dằn vặt, có thể qua đó mà từ từ tiếp nhận anh và cũng là 1 trừng phạt nhỏ mà anh dành cho cô... Nhưng lại không ngờ điều đó lại trở thành nỗi ám ảnh, bóng ma lớn nhất của cô.

Bình luận đoạn
Những chuyện khiến cô đau lòng đó, là chủ ý lúc đầu của anh, nhằm khiến cô thương xót và hối hận dằn vặt, có thể qua đó mà từ từ tiếp nhận anh và cũng là 1 trừng phạt nhỏ mà anh dành cho cô... Nhưng lại không ngờ điều đó lại trở thành nỗi ám ảnh, bóng ma lớn nhất của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có chút quá đáng rồi...

Bình luận đoạn
Có chút quá đáng rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ anh nên nghĩ cách khác nhẹ nhàng hơn với cô chăng...

Bình luận đoạn
Có lẽ anh nên nghĩ cách khác nhẹ nhàng hơn với cô chăng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải hôm nay anh níu kéo cô ở lại, anh mãi mãi sẽ không biết được cô đã và vẫn luôn tự dằn vặt mình trong những giấc mơ như thế, dù cho anh và cô đã là người yêu của nhau, nỗi day dứt đó vẫn không thể buông xuống trong lòng cô, như một bóng ma luẩn quẩn mãi không cách nào phai mờ.

Bình luận đoạn
Nếu không phải hôm nay anh níu kéo cô ở lại, anh mãi mãi sẽ không biết được cô đã và vẫn luôn tự dằn vặt mình trong những giấc mơ như thế, dù cho anh và cô đã là người yêu của nhau, nỗi day dứt đó vẫn không thể buông xuống trong lòng cô, như một bóng ma luẩn quẩn mãi không cách nào phai mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lo lắng lại gần cô, một tay vuốt nhẹ tóc cô, một tay chạm vào bàn tay đang nắm chặt lấy chăn đắp, khẽ khàng kêu cô dậy.

Bình luận đoạn
Anh lo lắng lại gần cô, một tay vuốt nhẹ tóc cô, một tay chạm vào bàn tay đang nắm chặt lấy chăn đắp, khẽ khàng kêu cô dậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, Hằng Nga"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, Hằng Nga"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, mau tỉnh lại"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, mau tỉnh lại"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đó chỉ là giấc mơ thôi, tỉnh dậy đi."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đó chỉ là giấc mơ thôi, tỉnh dậy đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó thấy cô bất ngờ mở choàng đôi mắt, sự hoảng sợ cùng thất kinh hồn vía vẫn còn tồn đọng trong mắt cô.

Bình luận đoạn
Sau đó thấy cô bất ngờ mở choàng đôi mắt, sự hoảng sợ cùng thất kinh hồn vía vẫn còn tồn đọng trong mắt cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nhìn nhau trong giây lát, sau đó cô đột nhiên ôm chầm lấy anh, cả người run run, tiếng nức nở của cô truyền rõ ràng đến tai anh.

Bình luận đoạn
Hai người nhìn nhau trong giây lát, sau đó cô đột nhiên ôm chầm lấy anh, cả người run run, tiếng nức nở của cô truyền rõ ràng đến tai anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bối rối, tay chân có phần luống cuống, chỉ biết ôm cô vỗ về mà trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, không biết nên nói gì để an ủi cô hay là cứ để mặc cho cô khóc thỏa thích, dù sao, ngoại trừ Tam muội ra, anh chưa từng phải tỏ ra nhẹ nhàng với bất cứ người con gái nào.

Bình luận đoạn
Anh bối rối, tay chân có phần luống cuống, chỉ biết ôm cô vỗ về mà trong lòng cảm thấy mâu thuẫn, không biết nên nói gì để an ủi cô hay là cứ để mặc cho cô khóc thỏa thích, dù sao, ngoại trừ Tam muội ra, anh chưa từng phải tỏ ra nhẹ nhàng với bất cứ người con gái nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện này...

Bình luận đoạn
Chuyện này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng khóc cô ngày một lớn hơn, vang vọng khắp căn phòng, cô cũng ôm anh ngày càng chặt hơn, như thể chỉ cần làm thế, cô sẽ không còn cảm thấy đau khổ trong lòng nữa...

Bình luận đoạn
Tiếng khóc cô ngày một lớn hơn, vang vọng khắp căn phòng, cô cũng ôm anh ngày càng chặt hơn, như thể chỉ cần làm thế, cô sẽ không còn cảm thấy đau khổ trong lòng nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được nước mắt thấm đẫm vai áo mình. Anh thở dài, trong lòng ngày càng thấy tội lỗi với thủ đoạn này của mình.

Bình luận đoạn
Cảm nhận được nước mắt thấm đẫm vai áo mình. Anh thở dài, trong lòng ngày càng thấy tội lỗi với thủ đoạn này của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được rồi, Hằng Nga, đừng khóc"

Bình luận đoạn
"Được rồi, Hằng Nga, đừng khóc"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngoan, đừng khóc nữa mà"

Bình luận đoạn
"Ngoan, đừng khóc nữa mà"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"...Hic"

Bình luận đoạn
"...Hic"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng khóc khiến tâm can ta đau đớn vô cùng, nàng muốn làm ta tổn thương nữa sao?" Anh hỏi

Bình luận đoạn
"Nàng khóc khiến tâm can ta đau đớn vô cùng, nàng muốn làm ta tổn thương nữa sao?" Anh hỏi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Không muốn." Cô nghẹn ngào đáp, trong lòng vẫn còn sợ hãi vì giấc mơ vừa rồi, cô đã mơ thấy những cảnh tượng trong quá khứ, giống như những lần trước, nhưng hôm nay lại có điểm khác biệt...

Bình luận đoạn
"... Không muốn." Cô nghẹn ngào đáp, trong lòng vẫn còn sợ hãi vì giấc mơ vừa rồi, cô đã mơ thấy những cảnh tượng trong quá khứ, giống như những lần trước, nhưng hôm nay lại có điểm khác biệt...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy nghe lời ta, đừng khóc nữa có được không?" Anh dỗ dành giọng nói đầy yêu thương và dịu dàng, anh thật sự không ngờ có một ngày mình có thể có đủ kiên nhẫn để dỗ dành một người nín khóc như thế.

Bình luận đoạn
"Vậy nghe lời ta, đừng khóc nữa có được không?" Anh dỗ dành giọng nói đầy yêu thương và dịu dàng, anh thật sự không ngờ có một ngày mình có thể có đủ kiên nhẫn để dỗ dành một người nín khóc như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là tình yêu có thể làm cho con người ta thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Bình luận đoạn
Đúng là tình yêu có thể làm cho con người ta thay đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..Ừm.. Không... khóc nữa..." Dù nói thế, nhưng nước mắt cô vẫn tuôn rơi, chỉ là không còn nhiều như trước.

Bình luận đoạn
"..Ừm.. Không... khóc nữa..." Dù nói thế, nhưng nước mắt cô vẫn tuôn rơi, chỉ là không còn nhiều như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh tiếp tục vỗ về cô, cũng hỏi luôn lý do tại sao cô khóc.

Bình luận đoạn
Anh tiếp tục vỗ về cô, cũng hỏi luôn lý do tại sao cô khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nàng đừng khóc nữa, hay là nàng nói ta biết tại sao nàng khóc được không? Biết đâu nói ra sẽ khiến nàng cảm thấy đỡ hơn?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nàng đừng khóc nữa, hay là nàng nói ta biết tại sao nàng khóc được không? Biết đâu nói ra sẽ khiến nàng cảm thấy đỡ hơn?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Muội mơ thấy ngày hôm đó tại cung Lăng tiêu..." khi đã bớt nghẹn ngào, cô chậm rãi kể về giấc mơ của mình.

Bình luận đoạn
"Muội mơ thấy ngày hôm đó tại cung Lăng tiêu..." khi đã bớt nghẹn ngào, cô chậm rãi kể về giấc mơ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mơ thấy, cái ngày mà cô cùng Long Vương, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới bắt Nhị Lang phải thú nhận sự thật về cây Ngọc thụ.

Bình luận đoạn
Cô mơ thấy, cái ngày mà cô cùng Long Vương, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới bắt Nhị Lang phải thú nhận sự thật về cây Ngọc thụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc đó, dù cô quả thật có trách mắng anh nhưng tuyệt nhiên không hề muốn lấy tình cảm của anh ra để mà uy hiếp anh.

Bình luận đoạn
Lúc đó, dù cô quả thật có trách mắng anh nhưng tuyệt nhiên không hề muốn lấy tình cảm của anh ra để mà uy hiếp anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã nói, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, sẽ không làm tổn thương người đã yêu thương mình.

Bình luận đoạn
Cô đã nói, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, sẽ không làm tổn thương người đã yêu thương mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tình huống đó, đúng thật là con đường duy nhất để cứu Trầm Hương khỏi sự truy sát của Thiên Đình.

Bình luận đoạn
Nhưng tình huống đó, đúng thật là con đường duy nhất để cứu Trầm Hương khỏi sự truy sát của Thiên Đình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... ngay cả trong thời điểm đó, cái ý nghĩ sẽ đem sự cố này nói ra chưa một lần xuất hiện trong đầu cô.

Bình luận đoạn
Chỉ là... ngay cả trong thời điểm đó, cái ý nghĩ sẽ đem sự cố này nói ra chưa một lần xuất hiện trong đầu cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói đúng hơn, dẫu cho Dương Tiễn có làm những điều xấu xa, quá đáng cỡ nào, cô chưa bao giờ muốn đem sự tình này ra để đe dọa anh...

Bình luận đoạn
Hay nói đúng hơn, dẫu cho Dương Tiễn có làm những điều xấu xa, quá đáng cỡ nào, cô chưa bao giờ muốn đem sự tình này ra để đe dọa anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy nên, khi bước vào cung Lăng tiêu, biết được kế hoạch của Tôn Ngộ Không cùng hai người kia, trái tim cô bỗng thắt lại.

Bình luận đoạn
Vậy nên, khi bước vào cung Lăng tiêu, biết được kế hoạch của Tôn Ngộ Không cùng hai người kia, trái tim cô bỗng thắt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra, cô không nên đến đây mới đúng.

Bình luận đoạn
Lẽ ra, cô không nên đến đây mới đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không dám đối mặt với Dương Tiễn khi cô bước đến.

Bình luận đoạn
Cô không dám đối mặt với Dương Tiễn khi cô bước đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cô không thể không nhìn lại khi cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người cô.

Bình luận đoạn
Nhưng cô không thể không nhìn lại khi cảm nhận được ánh mắt anh rơi trên người cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt ngạc nhiên cùng bất lực, sự cay đắng và thất vọng trong đó khiến cô ngộp thở, cô thật sự muốn tổn thương anh sao?

Bình luận đoạn
Đôi mắt ngạc nhiên cùng bất lực, sự cay đắng và thất vọng trong đó khiến cô ngộp thở, cô thật sự muốn tổn thương anh sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không, không, cô không hề muốn như vậy...

Bình luận đoạn
Không, không, cô không hề muốn như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy nên khi Ngọc Đế hỏi cô về chuyện Ngọc thụ bị hủy, thay vì nói thẳng ra sự thật chính Nhị Lang đã phá hủy nó, cô chỉ nói đã bẩm báo với Nhị Lang Yhần, hoàn toàn đưa quyền quyết định vào tay anh.

Bình luận đoạn
Vì vậy nên khi Ngọc Đế hỏi cô về chuyện Ngọc thụ bị hủy, thay vì nói thẳng ra sự thật chính Nhị Lang đã phá hủy nó, cô chỉ nói đã bẩm báo với Nhị Lang Yhần, hoàn toàn đưa quyền quyết định vào tay anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô rốt cuộc vẫn là không nỡ.

Bình luận đoạn
Cô rốt cuộc vẫn là không nỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng lại không ngờ, dưới sự lừa gạt của Tôn Ngộ Không, mọi chuyện cuối cùng vẫn là bị phơi bày và anh cũng đã trả lại bông tai đó cho cô với ánh mắt đầy miễn cưỡng...

Bình luận đoạn
Nhưng lại không ngờ, dưới sự lừa gạt của Tôn Ngộ Không, mọi chuyện cuối cùng vẫn là bị phơi bày và anh cũng đã trả lại bông tai đó cho cô với ánh mắt đầy miễn cưỡng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân cô chứng kiến toàn cảnh như vậy, trong lòng thất vọng bản thân tột đỉnh, nói thế nào thì chính cô cũng đã đem chuyện Nhị Lang thích mình kể cho Tứ công chúa, dẫn đến truyền tai cho người khác, cứ như vậy, bí mật giữa ba người giờ đây lại thành cái cớ để ai ai cũng có thể uy hiếp anh...

Bình luận đoạn
Bản thân cô chứng kiến toàn cảnh như vậy, trong lòng thất vọng bản thân tột đỉnh, nói thế nào thì chính cô cũng đã đem chuyện Nhị Lang thích mình kể cho Tứ công chúa, dẫn đến truyền tai cho người khác, cứ như vậy, bí mật giữa ba người giờ đây lại thành cái cớ để ai ai cũng có thể uy hiếp anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật là ngu xuẩn mà!

Bình luận đoạn
Thật là ngu xuẩn mà!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô cười nhạo bản thân tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác, không cần biết vì mục đích gì, chính cô đã là người sai từ lúc ban đầu...

Bình luận đoạn
Cô cười nhạo bản thân tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác, không cần biết vì mục đích gì, chính cô đã là người sai từ lúc ban đầu...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là lần đầu tiên trong suốt mấy ngày qua, cô mơ về khung cảnh này rõ rệt và chân thực như vậy.

Bình luận đoạn
Đây là lần đầu tiên trong suốt mấy ngày qua, cô mơ về khung cảnh này rõ rệt và chân thực như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức, khi cô tiến tới gần Nhị Lang trong mơ, cô cũng cảm nhận được nỗi đau thấu lòng không thể nói thành lời của anh!

Bình luận đoạn
Đến mức, khi cô tiến tới gần Nhị Lang trong mơ, cô cũng cảm nhận được nỗi đau thấu lòng không thể nói thành lời của anh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự buồn bã đó khiến cô vô thức muốn chạm vào anh.

Bình luận đoạn
Sự buồn bã đó khiến cô vô thức muốn chạm vào anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng sau đó khung cảnh chuyển đổi.

Bình luận đoạn
Nhưng sau đó khung cảnh chuyển đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này là ở trong phòng của anh, cô nhìn thấy tấm lưng đơn độc của anh đang ngâm mình dưới trăng, khuôn mặt bị che phủ bởi bóng đêm trong phòng, không thể nhìn ra được anh đang nghĩ gì, chỉ có thể cảm giác sự tuyệt vọng cùng nặng nề đang đè nặng lên đôi vai anh.

Bình luận đoạn
Lần này là ở trong phòng của anh, cô nhìn thấy tấm lưng đơn độc của anh đang ngâm mình dưới trăng, khuôn mặt bị che phủ bởi bóng đêm trong phòng, không thể nhìn ra được anh đang nghĩ gì, chỉ có thể cảm giác sự tuyệt vọng cùng nặng nề đang đè nặng lên đôi vai anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng lưng đó... sao lại cô đơn đến như vậy?

Bình luận đoạn
Bóng lưng đó... sao lại cô đơn đến như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô như bị thôi miên lại gần anh, cho đến khi chỉ còn cách anh ba bước thì anh đột nhiên quay lại, đôi mắt anh đầy giận dữ và căm phẫn, khiến cô ngạc nhiên đến sửng sốt.

Bình luận đoạn
Cô như bị thôi miên lại gần anh, cho đến khi chỉ còn cách anh ba bước thì anh đột nhiên quay lại, đôi mắt anh đầy giận dữ và căm phẫn, khiến cô ngạc nhiên đến sửng sốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho dù trước đây cô có nói những lời gì với anh, hoặc là anh sẽ né tránh ánh nhìn của cô, hoặc là sẽ nhìn thẳng với tình ý nồng nàn trong đó, chứ không phải như lúc này...

Bình luận đoạn
Cho dù trước đây cô có nói những lời gì với anh, hoặc là anh sẽ né tránh ánh nhìn của cô, hoặc là sẽ nhìn thẳng với tình ý nồng nàn trong đó, chứ không phải như lúc này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phẫn nộ, bi ai, uất ức...

Bình luận đoạn
Phẫn nộ, bi ai, uất ức...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ biết đứng như trời trồng ở đó mà nghe thấy tiếng hét đầy tức giận của anh.

Bình luận đoạn
Chúng khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ biết đứng như trời trồng ở đó mà nghe thấy tiếng hét đầy tức giận của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?"

Bình luận đoạn
"Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã yêu ngươi đến điên dại, hoàn toàn yêu ngươi đến cực hạn, đến mức ngay cả tôn nghiêm của bản thân cũng có thể sẵn sàng đặt xuống chân vì ngươi!"

Bình luận đoạn
"Ta đã yêu ngươi đến điên dại, hoàn toàn yêu ngươi đến cực hạn, đến mức ngay cả tôn nghiêm của bản thân cũng có thể sẵn sàng đặt xuống chân vì ngươi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà ngươi! Vì biết tình cảm như vậy của ta dành cho ngươi, hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta, xem thường ta, quan trọng nhất, là ngươi luôn phủ nhận tình cảm chân thành mà ta dành cho người."

Bình luận đoạn
"Nhưng mà ngươi! Vì biết tình cảm như vậy của ta dành cho ngươi, hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta, xem thường ta, quan trọng nhất, là ngươi luôn phủ nhận tình cảm chân thành mà ta dành cho người."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao vậy Hằng Nga?!"

Bình luận đoạn
"Tại sao vậy Hằng Nga?!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không phải ngươi đã nói sẽ không bao giờ làm tổn thương người yêu thương mình sao? Không phải ngươi nói dù cho ngươi không có tình cảm hồi đáp lại ta, nhưng cũng sẽ cảm thấy như đang nợ ta một thứ gì đó sao? Những lời nói đó... Ngươi đã quên hết rồi sao? Hả!?"

Bình luận đoạn
"Không phải ngươi đã nói sẽ không bao giờ làm tổn thương người yêu thương mình sao? Không phải ngươi nói dù cho ngươi không có tình cảm hồi đáp lại ta, nhưng cũng sẽ cảm thấy như đang nợ ta một thứ gì đó sao? Những lời nói đó... Ngươi đã quên hết rồi sao? Hả!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi nói chuyện Ngọc thụ chỉ có ngươi và Tam muội biết, vậy thì vì sao mà hiện giờ ai ai cũng đều biết điều đó để đem ra uy hiếp ta!?"

Bình luận đoạn
"Ngươi nói chuyện Ngọc thụ chỉ có ngươi và Tam muội biết, vậy thì vì sao mà hiện giờ ai ai cũng đều biết điều đó để đem ra uy hiếp ta!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đồ dối trá! Ngươi đúng là đồ lừa gạt, ngụy biện!"

Bình luận đoạn
"Đồ dối trá! Ngươi đúng là đồ lừa gạt, ngụy biện!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trái tim ta dâng trọn hết cho ngươi, nhưng ngươi lần nào cũng khiến nó tan nát không còn lại gì. Dù ta có cố gắng nhặt từng mảnh vỡ nó như thế nào, ngươi cũng liền như thế chà đạp và xé nát nó ra lần nữa!"

Bình luận đoạn
"Trái tim ta dâng trọn hết cho ngươi, nhưng ngươi lần nào cũng khiến nó tan nát không còn lại gì. Dù ta có cố gắng nhặt từng mảnh vỡ nó như thế nào, ngươi cũng liền như thế chà đạp và xé nát nó ra lần nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, tại sao ngươi lại độc ác và nhẫn tâm như vậy!?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, tại sao ngươi lại độc ác và nhẫn tâm như vậy!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ngươi thật sự vô lương tâm!"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ngươi thật sự vô lương tâm!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hận ngươi, ta ước gì mình có thể giết chết ngươi rồi sau đó tự sát... Nhưng ta không thể, vì thế mà ta càng hận chính mình vì đã để cho bản thân quá lún sâu vào mối tình đơn phương ngàn năm này với ngươi. Hằng Nga, ngươi nói cho ta biết. Ta phải làm sao đây..."

Bình luận đoạn
"Ta hận ngươi, ta ước gì mình có thể giết chết ngươi rồi sau đó tự sát... Nhưng ta không thể, vì thế mà ta càng hận chính mình vì đã để cho bản thân quá lún sâu vào mối tình đơn phương ngàn năm này với ngươi. Hằng Nga, ngươi nói cho ta biết. Ta phải làm sao đây..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn ghét ngươi, muốn nói những câu từ thật sắc bén nhất để làm ngươi tổn thương, nhưng lại sợ nhìn thấy ngươi vì thế mà oán hận ta, tránh xa ta, rời bỏ ta mà đi."

Bình luận đoạn
"Ta muốn ghét ngươi, muốn nói những câu từ thật sắc bén nhất để làm ngươi tổn thương, nhưng lại sợ nhìn thấy ngươi vì thế mà oán hận ta, tránh xa ta, rời bỏ ta mà đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn giết ngươi, nhưng lại không nỡ nhìn thấy ngươi đau đớn, khổ sở, chỉ muốn ngươi sống thật khỏe mạnh và bình an."

Bình luận đoạn
"Ta muốn giết ngươi, nhưng lại không nỡ nhìn thấy ngươi đau đớn, khổ sở, chỉ muốn ngươi sống thật khỏe mạnh và bình an."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn hận ngươi, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của ngươi, thậm chí là bóng hình ngươi từ đằng xa, thì mọi sự hận thù trong ta đều lập tức tan biến như mây khói."

Bình luận đoạn
"Ta muốn hận ngươi, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của ngươi, thậm chí là bóng hình ngươi từ đằng xa, thì mọi sự hận thù trong ta đều lập tức tan biến như mây khói."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn ngó lơ ngươi, lại chỉ vì sự đến thăm của ngươi mà bối rối lẫn vui mừng dù cho mục đích ngươi đến tìm ta chỉ vì người khác."

Bình luận đoạn
"Ta muốn ngó lơ ngươi, lại chỉ vì sự đến thăm của ngươi mà bối rối lẫn vui mừng dù cho mục đích ngươi đến tìm ta chỉ vì người khác."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đau đớn quá, cũng kiệt sức rồi, nói cho ta... Hằng Nga! Làm ơn nói cho ta biết, ta nên làm gì với tình yêu tuyệt vọng này đây, tiến không được mà lui cũng không xong."

Bình luận đoạn
"Ta đau đớn quá, cũng kiệt sức rồi, nói cho ta... Hằng Nga! Làm ơn nói cho ta biết, ta nên làm gì với tình yêu tuyệt vọng này đây, tiến không được mà lui cũng không xong."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ai có thể nhìn thấu nỗi bi thương trong thâm tâm của ta? Ai sẽ để ý đến những giọt lệ ta đang rơi thầm lặng? Đêm tịch mịch, ai sẽ đến bầu bạn cùng ta? Trái tim ta đã từng mong ngóng người đó sẽ là ngươi, nhưng tới tận giờ phút này, nó thực sự đã mệt nhoài, những dòng tình cảm chân thành không được hồi đáp khiến ta đau đớn vô cùng..."

Bình luận đoạn
"Ai có thể nhìn thấu nỗi bi thương trong thâm tâm của ta? Ai sẽ để ý đến những giọt lệ ta đang rơi thầm lặng? Đêm tịch mịch, ai sẽ đến bầu bạn cùng ta? Trái tim ta đã từng mong ngóng người đó sẽ là ngươi, nhưng tới tận giờ phút này, nó thực sự đã mệt nhoài, những dòng tình cảm chân thành không được hồi đáp khiến ta đau đớn vô cùng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm giác này ngươi có hiểu không? Mà cũng đúng, làm sao ngươi có thể hiểu được. Trong lòng ngươi từ trước tới giờ chỉ có băng giá và lạnh lẽo, làm sao có thể biết được cảm xúc lúc này của ta..."

Bình luận đoạn
"Cảm giác này ngươi có hiểu không? Mà cũng đúng, làm sao ngươi có thể hiểu được. Trong lòng ngươi từ trước tới giờ chỉ có băng giá và lạnh lẽo, làm sao có thể biết được cảm xúc lúc này của ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ tức giận chuyển sang đau thương, rồi cười nhạo bản thân và cô, nỗi bi ai thấu tận trời xanh, ai thể nhìn rõ?

Bình luận đoạn
Từ tức giận chuyển sang đau thương, rồi cười nhạo bản thân và cô, nỗi bi ai thấu tận trời xanh, ai thể nhìn rõ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đau... đau quá, cô không thể thở được, tất cả cảm xúc dồn nén của anh đều được phóng đại và hướng thẳng đến cô, khiến cô choáng ngợp và đau lòng khôn xiết, cô biết cô đã phạm quá nhiều sai lầm, lời lẽ sắc bén chất vấn của anh quá chính xác, đều nhằm trúng tâm can cô, khiến cô không thốt được một lời nào. Mọi ngôn từ đều bị kẹt lại cổ họng, nước mắt giờ đây lại đầy mặt, cảm giác hiện tại đau đến tê tâm liệt phế, cố gắng lắm mới có thể nói ra vài chữ rời rạc.

Bình luận đoạn
Đau... đau quá, cô không thể thở được, tất cả cảm xúc dồn nén của anh đều được phóng đại và hướng thẳng đến cô, khiến cô choáng ngợp và đau lòng khôn xiết, cô biết cô đã phạm quá nhiều sai lầm, lời lẽ sắc bén chất vấn của anh quá chính xác, đều nhằm trúng tâm can cô, khiến cô không thốt được một lời nào. Mọi ngôn từ đều bị kẹt lại cổ họng, nước mắt giờ đây lại đầy mặt, cảm giác hiện tại đau đến tê tâm liệt phế, cố gắng lắm mới có thể nói ra vài chữ rời rạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta ... xin lỗi, làm ơn.... tha thứ cho ta..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta ... xin lỗi, làm ơn.... tha thứ cho ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ha.. nếu xin lỗi có thể giải quyết được mọi chuyện, trên thế gian này cần gì tới luật pháp nữa..."

Bình luận đoạn
"Ha.. nếu xin lỗi có thể giải quyết được mọi chuyện, trên thế gian này cần gì tới luật pháp nữa..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không phải ngươi nói, chính vì đã ngồi lên vị trí nên hãy làm theo những gì mà Tư Pháp Thiên Thần cần phải làm sao... Ta hết sức rồi, nhưng chỉ đổi lấy sự khinh thường từ ngươi..."

Bình luận đoạn
"Không phải ngươi nói, chính vì đã ngồi lên vị trí nên hãy làm theo những gì mà Tư Pháp Thiên Thần cần phải làm sao... Ta hết sức rồi, nhưng chỉ đổi lấy sự khinh thường từ ngươi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, anh quay lưng lại, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm

Bình luận đoạn
Nói đến đây, anh quay lưng lại, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga tiên tử, từ nay về sau, giữa ta và ngươi, không còn gì cả

Bình luận đoạn
"Hằng Nga tiên tử, từ nay về sau, giữa ta và ngươi, không còn gì cả

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngươi đi đường quang lộ của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta

Bình luận đoạn
Ngươi đi đường quang lộ của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai chúng ta, hãy chấm dứt tại đây!

Bình luận đoạn
Hai chúng ta, hãy chấm dứt tại đây!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù ta có chết hay xảy ra chuyện, cũng không tới lượt ngươi bày tỏ ra lòng thương hại đầy giả tạo đó!"

Bình luận đoạn
Dù ta có chết hay xảy ra chuyện, cũng không tới lượt ngươi bày tỏ ra lòng thương hại đầy giả tạo đó!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bước đi mà không một lần ngoảnh lại.

Bình luận đoạn
Anh bước đi mà không một lần ngoảnh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không... Khoan đã... Đừng đi... Đừng bỏ ta lại. Ta sai rồi... làm ơn đừng đi..." Cô thảng thốt chạy tới, cô muốn xin lỗi anh, nói rằng cô biết sai rồi, làm ơn đừng bỏ cô lại...

Bình luận đoạn
"Không... Khoan đã... Đừng đi... Đừng bỏ ta lại. Ta sai rồi... làm ơn đừng đi..." Cô thảng thốt chạy tới, cô muốn xin lỗi anh, nói rằng cô biết sai rồi, làm ơn đừng bỏ cô lại...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô liên tục gào thét khản họng như vậy, nhưng anh lại không hề nghe thấy.

Bình luận đoạn
Cô liên tục gào thét khản họng như vậy, nhưng anh lại không hề nghe thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù cố gắng chạy theo anh mức nào, bóng dáng anh cũng dần rời xa cô, khi đôi tay duỗi ra của cô sắp chạm được đến anh thì anh hoàn toàn rơi vào trong khoảng đêm đen vô tận.

Bình luận đoạn
Dù cố gắng chạy theo anh mức nào, bóng dáng anh cũng dần rời xa cô, khi đôi tay duỗi ra của cô sắp chạm được đến anh thì anh hoàn toàn rơi vào trong khoảng đêm đen vô tận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn!"

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!