Chương 2: Mặt nạ
Nhờ việc chữa trị tiến triển, nên cơ thể Nhút Nhát dần dần hồi phục. Nhưng cùng lúc với sự hồi phục, trái tim của Nhút Nhát càng lúc càng chùng xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá mà mình cứ nằm viện mãi mãi, Nhút Nhát nghĩ vậy. Giá mà trường học biến mất. Giá mà lớp của cậu biến mất khỏi thế giới này. Nếu như sau khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã ở một trường học khác, chuyển sang một lớp không có tụi Mặt Mụn, thì hạnh phúc biết mấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những bông hoa thủy tiên héo úa vào ngày thứ tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó hai ngày, vừa tan làm, bố Nhút Nhát đã vào phòng bệnh với vẻ sung sướng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tốt rồi ! Họ nói ngày mai con có thể xuất viện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mấy ngày nay, cơ thể Nhút Nhát đã trở về bình thường, cậu cũng không còn đau bụng nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chúng ta phải mua quà cảm ơn các bạn cùng lớp con thôi. Chắc dụng cụ học tập là phù hợp nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát khẽ thở dài. Chẳng bao giờ cậu hiểu được tâm trạng vui vẻ của bố mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cảm ơn ấy ạ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hôm trước các bạn tới thăm con mà. Chắc con đã làm cả lớp lo lắng rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lo lắng ư? Mọi người trong lớp tại sao lại thực lòng lo lắng cho cậu chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày xuất viện, bố đến đón Nhút Nhát về nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày hôm sau, Nhút Nhát được bố dẫn đến tới trường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơ thể rõ ràng khỏe mạnh, nhưng tâm trạng cậu thì chìm xuống tận đáy. Cặp khoác trên vai nặng như không đeo nổi. Càng tới gần trường, tim cậu càng đập to hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới trước cổng trường, Nhút Nhát cứ nép vào sau lưng bố. Trong mắt Nhút Nhát, trông nó giống cánh cổng dẫn tới địa ngục. Sau khi tới phòng giáo viên và nói lời cảm ơn thầy chủ nhiệm, bố đưa cho Nhút Nhát hai túi giấy. Một túi đựng các loại bánh kẹo, túi còn lại chứa bút chì và tập vở để gởi tặng các bạn trong lớp cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đứng trước cửa lớp, Nhút Nhát cảm thấy một bầu không khí dị thường. Mọi người trong lớp đều lấy hai tay che mũi miệng của mình lại. Những đôi mắt lặng lẽ đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Nhút Nhát. Nhút Nhát co mình lại, gần như là nín thở. Cậu nhận thấy cơ thể mình đang cứng đờ ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Các em về chỗ ngồi nào. Nhút Nhát cũng đừng đứng yên ở đó, mau vào lớp đi. Thầy đã nói các em làm thế này hơi quá rồi. Ngộ độc thực phẩm chỉ là bệnh bình thường thôi. Nó không có lây lan gì cả đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi nói mấy câu như an ủi, thầy cười lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai nói gì với Nhút Nhát cả. Khi giờ học bắt đầu, ngay cả tiếng trò chuyện cũng biến mất. Chỉ có tiếng phấn viết trên bảng vang vọng khắp lớp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến giờ nghỉ, mọi người lại vội vàng lấy tay che mũi miệng và chỉ bỏ ra khi ra khỏi lớp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ôi, che tay như vầy hoài khó thở thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đâu còn cách nào khác. Lỡ như nó bị bệnh truyền nhiễm gì thì sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nhưng thầy đã nói là không sao mà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ai biết thế nào được. Trông thì giống như khỏi rồi, nhưng có khi nó lại tha virus từ bệnh viện về rồi phát tán ra xung quanh không biết chừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đúng là vẫn chưa nên tới gần Nhút Nhát nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát gục mặt xuống bàn, cõi lòng cứ chết dần đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá mà ngày hôm nay thời gian trôi nhanh hơn một trăm lần, sẽ nhẹ nhàng biết mấy. Nếu như có thể không đến ngôi trường này nữa, sẽ dễ chịu biết mấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tại sao mình lại bị bắt nạt thế nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát tự hỏi mình, nhưng không thể nhớ ra một cách rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bắt đầu bị cả lớp ngó lơ từ khi học lớp 3, từ khi có Mặt Mụn vào lớp. Có lẽ vì học tốt và hiền lành nên Nhút Nhát rất được thầy cô quý mến. Từ năm lớp 3, cậu đã giành giải trong các kỳ thi của quận ở môn Toán và vẽ tranh. Cậu còn từng được thầy cô nhờ trang trí cho những lễ hội của trường với tư cách là đại diện cho học sinh nữa. Trong mắt mọi người, cậu được thầy cô yêu quý cũng chẳng có gì lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa năm lớp 3, trong giờ học, có một phong trào "thư chuyền tay" do Mặt Mụn khởi xướng. Hầu như chúng chỉ là những mẩu giấy vớ vẩn. Khi nhận được chúng, Nhút Nhát không đọc mà chuyển luôn xuống cho bàn dưới. Cậu cũng không tham gia vào hội "lén lút" – hội những đứa mang bánh kẹo và truyện tranh tới lớp, trao đổi cho nhau rồi lén ăn hoặc lén đọc trong giờ học hoặc giờ nghỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, khi nhận được mảnh giấy vẽ thầy giáo do Mặt Mụn chuyền tới, Nhút Nhát mặt mũi nhăn nhó, cậu nói một cách khó chịu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Này, không cần chuyền tới chỗ của mình nữa đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hả? Học giỏi rồi lên mặt à. Làm như tao thèm chuyền cho mày lắm à. Mày chỉ là đồ mọt sách chứ có gì đâu. Chuyển xuống bàn dưới cho tao mau. Thằng khùng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Mặt Mụn dùng đầu bút chì đâm vào tay Nhút Nhát. Nhút Nhát la toáng lên vì đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau vụ đó, thầy phát hiện ra, nên trò chuyền thư tay hay hội lén lút đều không còn nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng lẽ chuyện này là nguyên nhân khiến cả lớp tẩy chay cậu đến thế ? Nếu đúng là vậy thì con người tàn nhẫn biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho tới năm lớp 3, Nhút Nhát vẫn là một học sinh chăm chỉ và say mê học hành, nhưng lên tới lớp 4, cậu chỉ muốn trốn khỏi lớp học này, và thực sự không muốn tới trường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nghe nói mẹ của Nhút Nhát từng đi tù đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nghe đồn mẹ nó có dính dáng đến xã hội đen nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lên lớp 4, tin đồn đó lan truyền trong lớp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người lan truyền tin đồn ấy là Mặt Mụn. Nhút Nhát nghĩ, chắc nó ép Bốn Mắt kể ra đây mà. Bốn Mắt là bạn học cùng trường mẫu giáo với Nhút Nhát, là bạn thân nhất của Nhút Nhát khi đó. Đương nhiên 2 đứa đã cùng chơi với nhau rất vui, đi đâu cũng có nhau. Lên lớp 1, họ vẫn là đôi bạn rất thân thiết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho tới khi học lên lớp 3, khi mà Mặt Mụn chuyển sang học cùng lớp...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện mẹ cậu từng ở tù là thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dĩ nhiên Bốn Mắt cũng biết chuyện đó. Những ngày họp lớp, Nhút Nhát nhớ lại cảnh những bà mẹ khác cau mày nhìn mình, họ to nhỏ với nhau những chuyện đồn đại về mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lừa đảo gì cơ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thì bà ấy gạt hết tiền của người khác ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thật hả ? Thế thì mẹ của nó không tốt chút nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Rõ thế còn gì. Không thấy bố nó còn xấu hổ không đến họp cho nó à.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát không biết lừa đảo là như thế nào. Không biết, cũng không muốn biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát chỉ biết lúc đó cậu sống cùng bố mẹ ở trong ngôi nhà nhỏ xinh. Bố thì đi làm ở cơ quan còn mẹ thì bán quán ăn. Khi đó, mẹ luôn luôn là người dậy sớm nhất và ra khỏi nhà. Bố phụ trách việc đưa đón cậu đi học. Buổi tối, khi cậu đã lên giường ngủ, mẹ mới trở về nhà với cái giỏ xách rất nặng chứa đầy vật dụng của quán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát biết vẫn hay có những người với bộ dạng rất hung dữ đến tìm mẹ, và đòi tiền mẹ đã mượn của họ, bố Nhút Nhát phải ra tiếp chuyện họ trong lúc mẹ cậu tìm chỗ lánh đi. Những lúc như thế, Nhút Nhát thấy ánh mắt của bố cậu ươn ướt, và bữa cơm gia đình như khó nuốt hơn mọi lần. Hình bóng người mẹ trên chiếc xe cảnh sát dần rời xa hai bố con đã khắc sâu vào tâm trí Nhút Nhát đến tận bây giờ, như một ký ức đen tối khiến cậu không muốn nhớ đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Việc bắt nạt leo thang là do mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến tận bây giờ, đâu đó trong lòng mình, Nhút Nhát vẫn không thể tha thứ cho mẹ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hết tiết học sáng là giờ ăn trưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi người kê bàn sát lại nhau và ngồi thành nhóm. Chỉ khi đó, mọi người mới thôi bịt mũi miệng khi ở kế bên Nhút Nhát. Có những người vừa ăn vừa nói thao thao bất tuyệt, có những người tránh đụng đũa vào món rau mình ghét, lại có những người lặng lẽ chăm chú ăn. Có rất nhiều kiểu ăn cơm, chỉ có duy nhất một điều không thay đổi. Đó là tất cả mọi người trong lớp đều cố tình phớt lờ Nhút Nhát, hoặc liếc những ánh mắt lạnh băng về phía cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau giờ học, khi đang chuẩn bị về, lớp trưởng Mắt To đã tới vỗ vai Nhút Nhát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Mừng bạn khỏe lại nhé. Bạn nhập viện lâu quá, làm mình thực sự lo lắng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lấy tay che mũi miệng như mọi người, Mắt To vừa cười vừa nói. Khi cô bé dùng tay hất một lọn tóc dài tới vai qua phía sau, Nhút Nhát ngửi thấy một mùi hương hoa rất ngọt ngào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bạn nói chuyện với mình như vậy có sao không ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không sao, không sao. Nhút Nhát hết bệnh rồi mà. Vì Mặt Mụn cứ kêu gọi mọi người làm hành động đó. Mình đành phải làm cho giống mọi người, nhưng mình thấy chuyện đó thật ngốc nghếch. Làm vậy có ý nghĩa gì đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa hấp háy đôi mắt to tròn, cô bé vừa thở phù ra một hơi. Hai gò má trắng trẻo và tròn căng. Mắt To là một cô bé hay cười, và dễ dàng nói chuyện với tất cả mọi người, nên được cả các bạn nam và các bạn nữ quý mến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- À, mình vẫn chưa cảm ơn bạn. Cảm ơn vì bữa trước đã tới thăm mình nhé.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chuyện đó là đương nhiên thôi. Chúng ta là bạn cùng lớp mà. Mà này, bó hoa thủy tiên đó, đẹp quá phải không ? Sau khi Nhút Nhát vào viện, chính tay mình đã tiếp tục tưới nước cho chúng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bé kể rằng mình đã ứng cử vị trí thi vẽ tranh thay cho Nhút Nhát. Cô còn cười lớn kể rằng mình đã rất xúc động trước vẻ đẹp của những bông hoa thủy tiên đua nở, và chính cô bé đã đề nghị việc lấy hoa thủy tiên làm quà đi thăm bệnh Nhút Nhát, để động viên tinh thần cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Mọi người trong lớp đã gửi gắm những lời chúc tốt đẹp vào những bông hoa thủy tiên để dành tặng bạn đấy. Thật ý nghĩa phải không ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ...Ừ. Cảm ơn bạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát thực lòng vui mừng vì những cây thủy tiên đã có thể nở hoa mà không bị chết héo. Nghe nói Mắt To đã tới trường và tiếp tục tưới nước cho cây ngay cả khi vào ngày nghỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ôi, thôi chết. Mình phải đi học thêm đây. Từ mai mình sẽ không làm cái trò bịt miệng gì đó nữa. Mình cũng sẽ nói với các bạn khác như thế. Vậy nên ngày mai bạn phải khỏe mạnh, vui vẻ tới trường đó nha, Bái bai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những ngón tay mảnh dẻ của Mắt To vẫy vẫy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười của Mắt To như một phép màu. Nụ cười ấy đã làm Nhút Nhát quên hẳn sự khó chịu. Trái tim Nhút Nhát bỗng nhiên nhẹ bẫng không ngờ. Nhờ có Mắt To, mà ngày mai có lẽ sẽ không còn là một ngày đen tối với cậu nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhút Nhát duỗi hai tay lên bầu trời rộng lớn, và thay vì thở dài, cậu hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị