Chương 2: Gia đình.
Giờ học trên trường kết thúc, học sinh kéo nhau ra về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau giờ học, Bách Tùng qua nhà Hoàng Minh. Hai người đi vào căn nhà rộng lớn không có một ai bóng tối bao trùm cả căn phòng, cậu đi vào bật điện lên lúc này căn phòng mới được thắp sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại sao hôm qua mày lại bùng kèo tao?"Nam sinh ngồi xuống sô - pha, khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào thành ghế, lồng ngực của cậu phập phồng, lớp áo cũng không che giấu được đường nét của cơ bắp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam sinh đối diện mỉm cười, ánh mắt cậu ây vô tình rơi vào lồng ngực săn chắc ấy lại nở một nụ cười quái dị, bàn tay không chút do dự mà đặt lên ngực Bách Tùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thật ra thì chuyện cũng hơi dài… Nhưng mà cơ của mày dạo này to vậy, hơn tao luôn rồi, có lén tao đi tập gym không đấy?" Cậu ấy sờ mò loạn xạ, khoảng cách bắt đầu lại gần nhau, xoa dịu sự tức giận của bạn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng đánh giá cậu ấy qua ánh mắt và kết luận bằng lời nói: "Thằng điên, tránh ra, đừng có đánh trống lảng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mày thật sự muốn nghe hả?" Hoàng Minh không đùa giỡn nữa, cũng dựa người vào ghế giống Bách Tùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng nhìn cậu ấy suy nghĩ, có vẻ một lời khó nói hết thật: "Thôi không nói nữa, tao để bụng rồi tính sau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ô thật hả?" Hoàng Minh quay sang nhìn bạn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tối nay ngủ lại đây không?" Hoàng Mình chợt nhớ ra ngày bố Bách Tùng về nhà, cậu ấy hiểu rõ mối quan hệ của hai người không tốt lắm, gặp nhau là có chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng dường như chưa nhớ ra chuyện gì, cậu đáp: "Cho ngủ…" Rồi cậu ngắt câu đột ngột, có vẻ như đã nhớ ra điều gì đó rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng thở dài, kí ức chạy nhanh trong đầu cậu. Lần nào cũng thế khi nhắc đến người đàn ông ấy là trong ngực cậu bị đè nén lại, khó chịu không nói thành lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy thì cậu phải về muộn một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người hoc bài rồi chơi điện tử cùng nhau đến bảy giờ tối, lúc này Bách Tùng đã sắp bát đũa ra bàn, cậu định ăn xong rồi mới về bên nhà. Đúng lúc này điện thoại của ai trong số hai người đổ chuông, cậu dừng tay rồi đi ra phòng khách xem vì Hoàng Minh đang trong bếp nấu món ăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng ra đến nơi, cậu đứng nhìn màn hình điện thoại đang sáng và chiếc điện thoại đang đổ chuông mà rơi vào trầm ngâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Màn hình điện thoại hiển thị số gọi đến là 'Mẹ'.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai giây sau cậu thở một hơi dài, cầm chiếc điện thoại lên vuốt sang chế độ nhận cuộc gọi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Alo mẹ!" Giọng Bách Tùng hạ thấp xuống vài phần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con đang ở bên nhà thằng Minh, mẹ gọi con có việc gì ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bọn con đang chuẩn bị ăn tối."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu dây bên kia nói gì đó với cậu, chỉ thấy hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vâng, con về ngay."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Hoàng Minh đi từ phòng bếp ra, cậu ấy nghe qua có thể đoán được nội dung của cuộc trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Bách Tùng khi người lại đã thấy bạn mình đứng ở đây từ bao giờ, hai ngươi nhìn nhau không nói mà hiểu ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bữa sau anh bù cho chú, giờ anh về." Cái vẫy tay chào tạm biệt bạn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy là cậu chưa kịp ăn bữa tối cùng bạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhà cậu và nhà Hoàng Minh nằm chéo nhau, đứng ở nhà Hoàng Minh nhìn sang thấy cánh cửa màu đen đó chính là nhà của cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài trời đã ngã sắc đen, hình ảnh cơ thể cậu như hòa mình vào cảnh vật, bóng lưng cao lớn bước đi trên con đường ngắng rồi tiến vào bên trong căn nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng vào trong nhà, điện đã mở sáng, cậu cởi giày để nó lên kệ rồi lấy chiếc dép đi vào trong nhà, cậu nghe thấy có tiếng người nói, mà vốn dĩ trước nay căn nhà này chỉ có một mình cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi vào bên trong, tiếng nói càng rõ, cậu có thể đoán được phải ba hoặc bốn người. Lấy làm lạ, Bách Tùng tiến vào nhà bếp thấy nhiều người ở bên trong, ngoài bố mẹ cậu ra còn có ba người lạ mặt khác, tổng cộng có năm người tất cả đấy chắc chắn những người mà mẹ cậu nói khi gọi điện thoại, các vị khách mời đặc biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con về rồi à?" Thấy cậu, mẹ lên tiếng làm đứt đoạn suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quay trở về hiện tại, cậu đáp: "Vâng, con chào mọi người."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có vẻ hôm nay bố và mẹ đều rất có hứng nên khuôn mặt ai nấy cũng mang vẻ vui tươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chào chào cháu nhé!" Một người phụ nữ tầm tuổi mẹ cậu đi đến trước mặt chào hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng lịch sự chào lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chà tôi không ngờ con trai nhà anh chị lại cao lớn từng này rồi, lại còn đẹp trai nữa chứ." Bà ấy có vẻ rất thích thú khi nói về Bách Tùng, giọng điệu cử chỉ lời khen là thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn về phần mẹ cậu là bà Phương nghe xong thì nói: "Được cái cao thôi chứ đẹp trai thì khối đứa đẹp. Tôi thích con bé Kiều Diễm nhà bà hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thích là thích thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cười của hai người phụ nữ vang lên trong căn phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái tên là Kiều Diễm kia nghe cũng không có phản ứng gì đặc sắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng đi vào bếp phụ giúp, sau đó mới biết em trai cậu có về và nó đang ở trên phòng, nhiệm vụ của cậu bây giờ phải đi gọi nó xuống nhà ăn bữa tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu lên tầng đi đến phòng em trai, đứng trước cửa gõ rồi cất giọng: "Lâm ơi, xuống ăn cơm đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa đầy một tíc tắc cánh cửa đã mở ra, có lẽ em trai cậu vốn đã định đi xuống nhà rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi cánh cửa mở ra, khuôn mặt vừa lạ vừa quen hiện ra ngay trước mắt, sau bao nhiêu năm không gặp lại nhau tình cảm cũng đã nhạt nhòa đi phần nào. Và cũng có lẽ không cần Bách Tùng gọi thì em ấy vẫn sẽ xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng còn đang suy nghĩ nên nói gì tiếp theo khi chào nhau nhưng biểu cảm không chút gì gọi là ngạc nhiên của Bách Lâm làm cậu bỏ ý nghĩ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người không nói không rằng đi xuống tầng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bữa ăn hôm nay có thêm người mới, đó là gia đình bạn thân của bố mẹ cậu, không nhớ đã gặp họ từ khi nào nhưng hai người họ luôn miệng nhắc về ngày cậu hồi bé, có vẻ như gặp nhau thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí trên bàn ăn được thả lỏng, ít nhất cậu cũng không phải nhìn sắc mặt u ám của ai đó. Mặc dù có người lạ những cậu coi đó là may mắn. Thỉnh thoảng bác gái nhà bên nhắc đến cậu, họ giới thiệu cô con gái của họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Kiều Diễm sẽ chuyển đến trường trung học Trí Khiêm đấy, có lẽ hai đứa nó sẽ học cùng nhau." Bác gái có vẻ là một người hòa nhã và dễ dàng bắt chuyện với người khác, kể cả cậu cũng suýt chút bị cuốn vào câu chuyện của bác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn bác trai là người trầm hơn, có phần nào đó giống bố cậu mặc dù hai người đàn ông đang thể hiện cái vui tươi nhất của họ nhưng cậu vẫn có thể phán đoán được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn cô con gái…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị bắt gặp rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt cậu bị bắt gặp trong lúc đang chú ý quan sát mọi người, có vẻ như cô gái này để ý cậu lâu rồi, chỉ chờ cậu nhìn lại thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Lâm đột nhiên lên tiếng: "Bao giờ cậu chuyển đến trường mới?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải nói với cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng chuyên tâm ăn món ăn trên bàn, tai chăm phát huy hết công lực nghe mỗi nơi một ngả, bên người lớn toàn những thứ khô khan nên cậu sẽ nghe chuyện của hai người cùng tuổi mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có một điều mà cậu rất giỏi, đó là ngụy trang, tạo cho mình một lớp bọc bên ngoài, vờ như một người bất cần không quan tâm đến xung quanh nhưng thực chất cậu lại là người rất thích quan sát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kiều Diễm trả lời: "Chắc trong tuần này, nhập học sớm để còn đuổi kịp tiến độ lớp mới. Tôi nghe nói trường Trí Khiêm là người tốt nhất ở thành phố, học sinh ở đây lớp thường cũng không thể xem thường."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái này là một người quan tâm đến học hành, chắc đã tìm hiểu về tường mới của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô ấy lại nói tiếp: "Cậu cũng chuyển về đúng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Lâm đáp: "Có lẽ là vậy, tôi với cậu chắc sẽ học cùng nhau đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thật hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chắc thế, tôi đoán vậy." Bách Lâm mỉm cười với Kiều Diễm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Bách Tùng như sượng lại, tay cầm đũa của cậu khựng lại… Bách Lâm sẽ chuyển về đây học sao? Vậy sao không ai nói cho cậu biết? Bách Tùng chợt nhận ra những chuyện nói với cậu dường như không còn, họ chỉ đã bỏ quên cậu khi cần thì mới nhớ ra, giữa họ hai chữ 'thân thiết' đã phai nhòa. Chuyện này sớm muộn thì cũng sẽ nói cho cậu biết, chắc có lẽ sau bữa ăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng không tham gia vào cuộc nói chuyện của hai nhóm, cậu ngồi ăn đến hết bữa ăn, sau đó giúp dọn dẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khách rời đi, trả lại sự yên ắng cho căn nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiễn khách ra về, hai người lớn trở lại phòng khách thấy Bách Tùng đang ngồi xem đi ti-vi, trên tay cậu còn có một gói bánh quy. Hai người lớn trở lại phòng khách thấy Bách Tùng đang ngồi xem đi ti-vi, trên tay cậu còn có một gói bánh quy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có vẻ như ông Bình không hài lòng với điều này ông lên tiếng: "Nghỉ ngơi vậy chưa đủ hay sao mà còn ngồi xem ti-vi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có lời đáp lại, ông Bình nhíu mày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bố nói con kìa." Bà Phương khẽ lên tiếng nhắc nhở con trai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng quay lại nhìn ông ấy, vẻ mặt không được vui vẻ cho lắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bố gọi con có chuyện gì ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong mắt ông người con trai này đã thay đổi, ông thấy cậu bất cần và không có một tác phong nghiêm chỉnh nào. Cũng may đứa con thứ hai của ông không cái tính đó. Nó hoàn hảo một cách xuất sắc, nhưng tại sao một đứa tài giỏi như thế còn một đứa vô tri chẳng lo lắng về điều gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cũng sắp lên lớp mười hai rồi, bạn bè con có khi người ta đang ôn bài đấy. Con cũng nên tự giác đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em trai con tuần này sẽ chuyển về đây ở cùng con, bố mẹ cũng sẽ thường xuyên về nhà để quán xuyến hai đứa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hôm trước cô giáo gửi bảng điểm kiểm tra đội tuyển học sinh giỏi, thành tích của con vẫn không thay đổi, vẫn không đột phá lên được nhỉ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bách Tùng nhìn hai người trước mắt, hai mắt cậu mờ đi rồi lại hiện rõ khuôn mặt ấy, mới đầu cậu đã chuẩn bị sẵn rồi nhưng khi nhắc đến chuyện này trong lòng cậu lại ngứa ngáy không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu thật sự muốn nói cho ông ấy tức điên lên, và cách làm cho ông ấy nổi giận không khó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu con cảm thấy học ở trung tâm cùng bạn bè không tập trung được thì bố sẽ thuê gia sư cho con học. Em trai con chuyển đến trường Trí Khiêm học nó cũng sẽ học lớp chọn và tham gia đội tuyển, không thể để người khác nghĩ rằng hai anh em một người giỏi giang một người yếu kém được." Giọng ông không gắt gỏng nhưng chứa đầy gai nhọn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc tất cả công sức mà cậu bỏ ra đều bị phủi bỏ bằng lời nói ông ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị