Truyện
Trước Sau
Cá Tháng Tư · Yên Hoa · 7/8/2024 4:35:03 PM · 0 0

Chương 1.2: Sinh nhật 7 tuổi của Ánh Dương

  Sau bao ngày mong ngóng, Ánh Dương cũng chờ được ngày sinh nhật của mình. Cô bé thức dậy từ sớm, xếp gọn chăn gối, tự vệ sinh cá nhân, thay quần áo, lon ton ôm cặp chạy xuống lầu. Xếp gọn chiếc balo kéo màu hồng nhạt, in hình búp bê của mình dựa vào một góc tường, cô bé con kéo chiếc ghế đẩu gần đấy đến bên dưới bộ lịch treo tường. Em cẩn thận đứng lên ghế, vừa ngân nga một giai điệu vui tai, vừa xé đi tờ lịch của ngày 31 tháng 3 mà em đã nhắm đến từ tận mấy hôm trước.

Bình luận đoạn
  Sau bao ngày mong ngóng, Ánh Dương cũng chờ được ngày sinh nhật của mình. Cô bé thức dậy từ sớm, xếp gọn chăn gối, tự vệ sinh cá nhân, thay quần áo, lon ton ôm cặp chạy xuống lầu. Xếp gọn chiếc balo kéo màu hồng nhạt, in hình búp bê của mình dựa vào một góc tường, cô bé con kéo chiếc ghế đẩu gần đấy đến bên dưới bộ lịch treo tường. Em cẩn thận đứng lên ghế, vừa ngân nga một giai điệu vui tai, vừa xé đi tờ lịch của ngày 31 tháng 3 mà em đã nhắm đến từ tận mấy hôm trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Con dậy rồi à?"

Bình luận đoạn
  "Con dậy rồi à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Trong bếp truyền đến âm thanh dịu dàng của người phụ nữ cùng tiếng xèo xèo của đồ ăn trên chảo nóng.

Bình luận đoạn
  Trong bếp truyền đến âm thanh dịu dàng của người phụ nữ cùng tiếng xèo xèo của đồ ăn trên chảo nóng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương đáp ngay bằng cái giọng dẻo quẹo, non nớt:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương đáp ngay bằng cái giọng dẻo quẹo, non nớt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Dạ mẹ."

Bình luận đoạn
  "Dạ mẹ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương xuống bếp theo tiếng gọi của mẹ và mùi đồ ăn thơm nức mũi, vừa đi vừa tíu tít:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương xuống bếp theo tiếng gọi của mẹ và mùi đồ ăn thơm nức mũi, vừa đi vừa tíu tít:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Mẹ có biết hôm nay sao con lại dậy sớm thế không ạ?"

Bình luận đoạn
  "Mẹ có biết hôm nay sao con lại dậy sớm thế không ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Mẹ không biết."

Bình luận đoạn
  "Mẹ không biết."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Thế mẹ đoán đi."

Bình luận đoạn
  "Thế mẹ đoán đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Mẹ của Ánh Dương cúi người, nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của con, nhẹ mỉm cười, dịu dàng nói:

Bình luận đoạn
  Mẹ của Ánh Dương cúi người, nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của con, nhẹ mỉm cười, dịu dàng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Nhìn vào mắt của con hiện giờ, mẹ đoán là..."

Bình luận đoạn
  "Nhìn vào mắt của con hiện giờ, mẹ đoán là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô cố ý ngân dài. Ánh Dương mở to đôi mắt tròn xoe trông đợi. Đôi mắt tròn xoe mở to, đôi mày đậm màu bất giác nhướng lên, chiếc miệng chúm chím mở hé. Bộ dạng của cô bé lúc này trông hết sức đáng yêu.

Bình luận đoạn
  Cô cố ý ngân dài. Ánh Dương mở to đôi mắt tròn xoe trông đợi. Đôi mắt tròn xoe mở to, đôi mày đậm màu bất giác nhướng lên, chiếc miệng chúm chím mở hé. Bộ dạng của cô bé lúc này trông hết sức đáng yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Con đang rất hào hứng, có lẽ là vì con đã rất trông đợi vào ngày hôm nay, phải không?"

Bình luận đoạn
  "Con đang rất hào hứng, có lẽ là vì con đã rất trông đợi vào ngày hôm nay, phải không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương chăm chú nhìn mẹ, gật đầu. Đến thở mạnh cũng chẳng dám, em sợ chỉ cần mình chớp mắt, mẹ sẽ chẳng thể nhìn ra tâm ý của em nữa.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương chăm chú nhìn mẹ, gật đầu. Đến thở mạnh cũng chẳng dám, em sợ chỉ cần mình chớp mắt, mẹ sẽ chẳng thể nhìn ra tâm ý của em nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Ngày mà con cảm thấy trông chờ nhất sao? Là ngày gì nhỉ? Có phải là Trung Thu không?"

Bình luận đoạn
  "Ngày mà con cảm thấy trông chờ nhất sao? Là ngày gì nhỉ? Có phải là Trung Thu không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Nghỉ hè xong mới tới Trung Thu chứ ạ! Hôm nay mới tháng 4."

Bình luận đoạn
  "Nghỉ hè xong mới tới Trung Thu chứ ạ! Hôm nay mới tháng 4."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương phụng phịu, bác bỏ câu trả lời của mẹ.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương phụng phịu, bác bỏ câu trả lời của mẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "À... vậy sao? Mẹ cứ tưởng sắp đến Trung Thu rồi chứ. Vậy... con gợi ý cho mẹ xíu đi."

Bình luận đoạn
  "À... vậy sao? Mẹ cứ tưởng sắp đến Trung Thu rồi chứ. Vậy... con gợi ý cho mẹ xíu đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Mẹ cô bé vờ như chẳng đoán được tâm tư của con trẻ, cố ý trêu chọc.

Bình luận đoạn
  Mẹ cô bé vờ như chẳng đoán được tâm tư của con trẻ, cố ý trêu chọc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Đôi mắt sớm đã rưng rưng, Ánh Dương lại nhỏ giọng nói:

Bình luận đoạn
  Đôi mắt sớm đã rưng rưng, Ánh Dương lại nhỏ giọng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Hôm nay là ngày 1 tháng 4 đó mẹ."

Bình luận đoạn
  "Hôm nay là ngày 1 tháng 4 đó mẹ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Ngày 1 tháng 4 hả? Là ngày quốc tế nói dối nhỉ?"

Bình luận đoạn
  "Ngày 1 tháng 4 hả? Là ngày quốc tế nói dối nhỉ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Không phải! Con giận mẹ luôn."

Bình luận đoạn
  "Không phải! Con giận mẹ luôn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương khoanh tay trước ngực, quay mặt sang hướng khác, xụ mặt nói.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương khoanh tay trước ngực, quay mặt sang hướng khác, xụ mặt nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô Hạ đưa tay xoa đầu con, dỗ dành:

Bình luận đoạn
  Cô Hạ đưa tay xoa đầu con, dỗ dành:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Thôi nào, mẹ giỡn với con tí thôi, sinh nhật con gái yêu của mẹ thì làm sao mẹ lại không nhớ. Chiều nay, bố đi công tác về đấy. Con muốn ăn bánh kem kiểu nào thì bảo bố, bố chở đi mua nhé."

Bình luận đoạn
  "Thôi nào, mẹ giỡn với con tí thôi, sinh nhật con gái yêu của mẹ thì làm sao mẹ lại không nhớ. Chiều nay, bố đi công tác về đấy. Con muốn ăn bánh kem kiểu nào thì bảo bố, bố chở đi mua nhé."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cả ngày trên trường, Ánh Dương chẳng thể chú tâm vào bài học, mãi mê nghĩ tới tiệc sinh nhật của mình. Cuối cùng, tiếng trống trường báo hiệu kết thúc ngày học cũng vang lên, kéo cô bé từ chín tầng mây xuống mặt đất. Cuối cùng, em cũng có thể về nhà rồi, cô bé mừng đến chẳng giấu nổi niềm vui ở trên khuôn mặt, khuôn miêng chúm chím treo sẵn một nụ cười hạnh phúc.

Bình luận đoạn
  Cả ngày trên trường, Ánh Dương chẳng thể chú tâm vào bài học, mãi mê nghĩ tới tiệc sinh nhật của mình. Cuối cùng, tiếng trống trường báo hiệu kết thúc ngày học cũng vang lên, kéo cô bé từ chín tầng mây xuống mặt đất. Cuối cùng, em cũng có thể về nhà rồi, cô bé mừng đến chẳng giấu nổi niềm vui ở trên khuôn mặt, khuôn miêng chúm chím treo sẵn một nụ cười hạnh phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Vừa đến cổng trường, Ánh Dương đã nhìn thấy bố cùng chiếc tay ga đời mới nhất đứng đợi sẵn. Cô bé vội vã tạm biệt mấy cô bạn chung lớp để chạy đến bên bố. Trước khi đi, em còn không quên nhắc nhở bọn nó nhớ phải đến sinh nhật mình vào buổi chiều.

Bình luận đoạn
  Vừa đến cổng trường, Ánh Dương đã nhìn thấy bố cùng chiếc tay ga đời mới nhất đứng đợi sẵn. Cô bé vội vã tạm biệt mấy cô bạn chung lớp để chạy đến bên bố. Trước khi đi, em còn không quên nhắc nhở bọn nó nhớ phải đến sinh nhật mình vào buổi chiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Mấy cậu phải đến đấy nhé. Không đến, mình bảo mấy bạn khác bo xì ráng chịu!"

Bình luận đoạn
  "Mấy cậu phải đến đấy nhé. Không đến, mình bảo mấy bạn khác bo xì ráng chịu!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Một cô bạn mặc chiếc áo trắng hơi nhàu, ố vàng chạy đến bên sát bên cạnh Ánh Dương, dè dặt nắm lấy một góc áo em, hơi lúng túng, lí nhí nói:

Bình luận đoạn
  Một cô bạn mặc chiếc áo trắng hơi nhàu, ố vàng chạy đến bên sát bên cạnh Ánh Dương, dè dặt nắm lấy một góc áo em, hơi lúng túng, lí nhí nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Nhưng mình... chắc mình không đi đâu, Ánh Dương. Mình... mình... mình không đủ tiền mua quà sinh nhật cho cậu."

Bình luận đoạn
  "Nhưng mình... chắc mình không đi đâu, Ánh Dương. Mình... mình... mình không đủ tiền mua quà sinh nhật cho cậu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương kéo cô bạn gái ấy sang một bên, nói nhỏ:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương kéo cô bạn gái ấy sang một bên, nói nhỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Riêng cậu thì không cần mua quà đâu, cứ đến đi nhé. Nếu thấy ngại, cậu cứ lấy giấy gói đại thứ gì đó rồi đưa cho mình cũng được. Tú tặng gì, mình cũng sẽ thích hết, yên tâm!"

Bình luận đoạn
  "Riêng cậu thì không cần mua quà đâu, cứ đến đi nhé. Nếu thấy ngại, cậu cứ lấy giấy gói đại thứ gì đó rồi đưa cho mình cũng được. Tú tặng gì, mình cũng sẽ thích hết, yên tâm!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô bé tên Tú khẽ gật đầu, xong lại lắc đầu, không nói gì nhưng ánh mắt tràn ngập nỗi buồn.

Bình luận đoạn
  Cô bé tên Tú khẽ gật đầu, xong lại lắc đầu, không nói gì nhưng ánh mắt tràn ngập nỗi buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương đột nhiên hỏi:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương đột nhiên hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Tú biết gấp hạc giấy không?"

Bình luận đoạn
  "Tú biết gấp hạc giấy không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tú thoáng ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của bạn, xong cũng khẽ gật đầu.

Bình luận đoạn
  Tú thoáng ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của bạn, xong cũng khẽ gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương lại kéo cô bạn tên Tú kia đến gần rồi nhỏ giọng thương lượng:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương lại kéo cô bạn tên Tú kia đến gần rồi nhỏ giọng thương lượng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Mình đang xếp một nghìn con hạc để tặng cho một người, nhưng mà chỉ mới xếp được hơn trăm con thôi. Cậu xếp phụ mình trăm con, xem như làm quà sinh nhật tặng mình."

Bình luận đoạn
  "Mình đang xếp một nghìn con hạc để tặng cho một người, nhưng mà chỉ mới xếp được hơn trăm con thôi. Cậu xếp phụ mình trăm con, xem như làm quà sinh nhật tặng mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Quà sinh nhật là những con hạc giấy, vừa nghe thôi đã thấy siêu ý nghĩa rồi phải không?"

Bình luận đoạn
  "Quà sinh nhật là những con hạc giấy, vừa nghe thôi đã thấy siêu ý nghĩa rồi phải không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương vừa nói, vừa nhìn sang biểu cảm của cô bạn bên cạnh. Khi thấy cô bé kia chỉ trầm ngâm suy nghĩ chứ không hề từ chối quyết liệt như ban nãy, Ánh Dương bất thình lình nắm lấy tay Tú, vỗ nhẹ lên mu bàn tay của cô bạn, hào sảng nói một câu rồi nhanh chóng chạy đi mất để lại Tú đứng ngơ ngác nhìn theo:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương vừa nói, vừa nhìn sang biểu cảm của cô bạn bên cạnh. Khi thấy cô bé kia chỉ trầm ngâm suy nghĩ chứ không hề từ chối quyết liệt như ban nãy, Ánh Dương bất thình lình nắm lấy tay Tú, vỗ nhẹ lên mu bàn tay của cô bạn, hào sảng nói một câu rồi nhanh chóng chạy đi mất để lại Tú đứng ngơ ngác nhìn theo:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Quyết định vậy đi. Buổi chiều, mình chờ Tú ở nhà, nếu cậu không đến, mình sẽ nghỉ chơi với cậu thật đó. Quà thì khi nào xong, đưa mình sau cũng được."

Bình luận đoạn
  "Quyết định vậy đi. Buổi chiều, mình chờ Tú ở nhà, nếu cậu không đến, mình sẽ nghỉ chơi với cậu thật đó. Quà thì khi nào xong, đưa mình sau cũng được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Bố đưa Ánh Dương đến một cửa hàng bánh kem có tiếng ở phố. Cô bé vui sướng áp mặt vào cửa kính của chiếc tủ bảo quản bánh kem đã làm sẵn của cửa tiệm, ngắm nghía từng chiếc một.

Bình luận đoạn
  Bố đưa Ánh Dương đến một cửa hàng bánh kem có tiếng ở phố. Cô bé vui sướng áp mặt vào cửa kính của chiếc tủ bảo quản bánh kem đã làm sẵn của cửa tiệm, ngắm nghía từng chiếc một.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Chọn đi chọn lại cả buổi, bố và em cuối cùng cũng chọn được kiểu bánh ưng ý cho buổi tiệc tối nay. Một chiếc bánh chocolate ba tầng cỡ lớn, trên đỉnh bánh có một cô công chúa nhỏ mặc váy dạ hội trắng. Vì cảm thấy cô công chúa đứng một mình giữa chiếc bánh lớn quá cô đơn, Ánh Dương lại nài nỉ bố tặng cho nàng thêm một chàng hoàng tử đứng bên cạnh để bầu bạn. Vậy nên, chiếc bánh sinh nhật chẳng mấy chốc lại biến thành một chiếc bánh cưới màu nâu chocolate.

Bình luận đoạn
  Chọn đi chọn lại cả buổi, bố và em cuối cùng cũng chọn được kiểu bánh ưng ý cho buổi tiệc tối nay. Một chiếc bánh chocolate ba tầng cỡ lớn, trên đỉnh bánh có một cô công chúa nhỏ mặc váy dạ hội trắng. Vì cảm thấy cô công chúa đứng một mình giữa chiếc bánh lớn quá cô đơn, Ánh Dương lại nài nỉ bố tặng cho nàng thêm một chàng hoàng tử đứng bên cạnh để bầu bạn. Vậy nên, chiếc bánh sinh nhật chẳng mấy chốc lại biến thành một chiếc bánh cưới màu nâu chocolate.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Kết quả, khi cả nhà nhận được bánh kem từ người giao hàng, cả hai bố con bị mẹ và bà nội mắng cho một trận.

Bình luận đoạn
  Kết quả, khi cả nhà nhận được bánh kem từ người giao hàng, cả hai bố con bị mẹ và bà nội mắng cho một trận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Thấy con ở mãi trên phòng chẳng xuống, mẹ Ánh Dương nhờ bà nội canh giúp nồi súp ở trên bếp, rồi chạy vội lên phòng để xem con gái, giúp em mặc chiếc váy công chúa cô Ngọc Hạnh - mẹ của anh em Nhật An và Tịch Vũ mua tặng cho con bé vào dịp Tết vừa rồi. Lần đầu nhìn thấy chiếc váy, Ánh Dương mê lắm nhưng mẹ lại chỉ cho em mặc thử một lần trước mặt cô Hạnh, sau lại không cho mặc nữa vì sợ em làm hỏng váy. Hôm nay cuối cùng cũng có thể lần nữa mặc chiếc váy xinh xắn ấy, Ánh Dương vui đến cười tít mắt.

Bình luận đoạn
  Thấy con ở mãi trên phòng chẳng xuống, mẹ Ánh Dương nhờ bà nội canh giúp nồi súp ở trên bếp, rồi chạy vội lên phòng để xem con gái, giúp em mặc chiếc váy công chúa cô Ngọc Hạnh - mẹ của anh em Nhật An và Tịch Vũ mua tặng cho con bé vào dịp Tết vừa rồi. Lần đầu nhìn thấy chiếc váy, Ánh Dương mê lắm nhưng mẹ lại chỉ cho em mặc thử một lần trước mặt cô Hạnh, sau lại không cho mặc nữa vì sợ em làm hỏng váy. Hôm nay cuối cùng cũng có thể lần nữa mặc chiếc váy xinh xắn ấy, Ánh Dương vui đến cười tít mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Đứng trước gương, tỉ mỉ ngắm nghía bản thân từ đầu đến chân, Ánh Dương chợt thấy mình giống như một nàng công chúa nhỏ sống trong tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ. Và khi em bước xuống sảnh tiệc, dưới chân cầu thang, chàng hoàng tử Nhật An đứng đấy, mỉm cười đón em. Cả hai cùng khiêu vũ dưới ánh trăng và hạnh phúc mãi mãi về sau giống như những câu chuyện cổ tích mẹ thường hay kể. Cô bé dường như cũng đã thấy được cảnh đám bạn lóa mắt, trầm trồ khi trông thấy bộ dạng này của em. Bọn họ sẽ ghen tị đỏ mắt cho mà xem!

Bình luận đoạn
  Đứng trước gương, tỉ mỉ ngắm nghía bản thân từ đầu đến chân, Ánh Dương chợt thấy mình giống như một nàng công chúa nhỏ sống trong tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ. Và khi em bước xuống sảnh tiệc, dưới chân cầu thang, chàng hoàng tử Nhật An đứng đấy, mỉm cười đón em. Cả hai cùng khiêu vũ dưới ánh trăng và hạnh phúc mãi mãi về sau giống như những câu chuyện cổ tích mẹ thường hay kể. Cô bé dường như cũng đã thấy được cảnh đám bạn lóa mắt, trầm trồ khi trông thấy bộ dạng này của em. Bọn họ sẽ ghen tị đỏ mắt cho mà xem!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nghĩ đến đấy, Ánh Dương lại không nhịn được mà cười hì hì. Song, cô bé bị mẹ tét mông vì tội lơ đãng, không tập trung nghe lời mẹ dặn.

Bình luận đoạn
  Nghĩ đến đấy, Ánh Dương lại không nhịn được mà cười hì hì. Song, cô bé bị mẹ tét mông vì tội lơ đãng, không tập trung nghe lời mẹ dặn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Mặc cho các bạn đều đã đến đông đủ, cô bé vẫn cứ đứng ở cửa ngóng mãi, chẳng chịu vào.

Bình luận đoạn
  Mặc cho các bạn đều đã đến đông đủ, cô bé vẫn cứ đứng ở cửa ngóng mãi, chẳng chịu vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Sao gia đình bác Hoàng mãi vẫn chưa qua nhỉ? Đói bụng quá đi mất!"

Bình luận đoạn
  "Sao gia đình bác Hoàng mãi vẫn chưa qua nhỉ? Đói bụng quá đi mất!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương buồn thiu, đá mấy hòn sỏi ở dưới chân, khẽ than thở.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương buồn thiu, đá mấy hòn sỏi ở dưới chân, khẽ than thở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Một mũi giày da lộn, một đôi bàn chân chỉ to hơn của Ánh Dương một chút đột nhiên xuất hiện trước mặt em. Cô bé ngẩng đầu, lập tức cười niềm nở, reo lên đầy vui sướng: "Tịch Vũ!"

Bình luận đoạn
  Một mũi giày da lộn, một đôi bàn chân chỉ to hơn của Ánh Dương một chút đột nhiên xuất hiện trước mặt em. Cô bé ngẩng đầu, lập tức cười niềm nở, reo lên đầy vui sướng: "Tịch Vũ!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Song, cô bé lại nhìn ra phía sau, rồi nhìn sang căn biệt thự màu trắng ở bên cạnh như đang tìm kiếm ai đó. Nhưng xung quanh, ngoài em và anh Tịch Vũ, chẳng còn ai cả. Như nhận ra những suy nghĩ trong đầu của Ánh Dương, Tịch Vũ gãi đầu, cười hì hì, giải thích:

Bình luận đoạn
  Song, cô bé lại nhìn ra phía sau, rồi nhìn sang căn biệt thự màu trắng ở bên cạnh như đang tìm kiếm ai đó. Nhưng xung quanh, ngoài em và anh Tịch Vũ, chẳng còn ai cả. Như nhận ra những suy nghĩ trong đầu của Ánh Dương, Tịch Vũ gãi đầu, cười hì hì, giải thích:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Bố anh có việc đột xuất nên về trễ, mẹ anh với anh Nhật An ở nhà chờ bố rồi mới qua. Anh nôn quá, không chờ được nên tự chạy sang đây với em luôn."

Bình luận đoạn
  "Bố anh có việc đột xuất nên về trễ, mẹ anh với anh Nhật An ở nhà chờ bố rồi mới qua. Anh nôn quá, không chờ được nên tự chạy sang đây với em luôn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ lục lọi chiếc túi giấy màu hồng in hình hai chú thỏ trắng đáng yêu cùng dòng chữ "Happy Birthday", đựng những thứ mà cậu chắc chắn rằng Ánh Dương sẽ thích mê, lấy ra một chiếc hộp thiếc hình chữ nhật, loại nhỏ, có hoạt tiết sặc sỡ bắt mắt đặt vào tay cô bé, nói nhỏ:

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ lục lọi chiếc túi giấy màu hồng in hình hai chú thỏ trắng đáng yêu cùng dòng chữ "Happy Birthday", đựng những thứ mà cậu chắc chắn rằng Ánh Dương sẽ thích mê, lấy ra một chiếc hộp thiếc hình chữ nhật, loại nhỏ, có hoạt tiết sặc sỡ bắt mắt đặt vào tay cô bé, nói nhỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Đây là món quà đặc biệt. Đến tối, khi không còn ai bên cạnh nữa, em hãy mở ra nha."

Bình luận đoạn
  "Đây là món quà đặc biệt. Đến tối, khi không còn ai bên cạnh nữa, em hãy mở ra nha."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương nhận lấy chiếc hộp, khẽ gật đầu.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương nhận lấy chiếc hộp, khẽ gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Em hứa đi."

Bình luận đoạn
  "Em hứa đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Em hứa."

Bình luận đoạn
  "Em hứa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Móc ngoéo."

Bình luận đoạn
  "Móc ngoéo."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ chìa ngón út ra trước mặt Ánh Dương, nói.

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ chìa ngón út ra trước mặt Ánh Dương, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Trước sự dai dẳng của Tịch Vũ, cô bé Ánh Dương chỉ biết cười khổ, chiều theo lời người anh trai lớn hơn mình hai tuổi nhưng lúc nào cũng khiến cho cô bé có cảm giác như mình mới là chị này.

Bình luận đoạn
  Trước sự dai dẳng của Tịch Vũ, cô bé Ánh Dương chỉ biết cười khổ, chiều theo lời người anh trai lớn hơn mình hai tuổi nhưng lúc nào cũng khiến cho cô bé có cảm giác như mình mới là chị này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Em nhớ đọc cả lá thư bên trong mà anh viết đấy nhé, tâm huyết lắm đấy!"

Bình luận đoạn
  "Em nhớ đọc cả lá thư bên trong mà anh viết đấy nhé, tâm huyết lắm đấy!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Trước khi cả hai cùng đi đến bàn để ăn tiệc, Tịch Vũ còn chú ý nhắc nhở Ánh Dương.

Bình luận đoạn
  Trước khi cả hai cùng đi đến bàn để ăn tiệc, Tịch Vũ còn chú ý nhắc nhở Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô bé quay lại, hơi cộc cằn đáp:

Bình luận đoạn
  Cô bé quay lại, hơi cộc cằn đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Em biết rồi. Anh không nhắc, em cũng tự biết đọc mà. Em đói lắm rồi, chúng ta đi ăn thôi. Anh cứ lải nhải như bà già ấy!"

Bình luận đoạn
  "Em biết rồi. Anh không nhắc, em cũng tự biết đọc mà. Em đói lắm rồi, chúng ta đi ăn thôi. Anh cứ lải nhải như bà già ấy!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương dẫn Tịch Vũ vào trong, không ở ngoài đợi Nhật An nữa. Cô bé đói đến phát bực, nếu còn không được ăn, có lẽ em sẽ không kiểm soát được mà vô cớ cáu kỉnh với mọi người mất. Ánh Dương có một tật xấu, cứ mỗi lần đói hay buồn ngủ, cô bé sẽ rất dễ nổi giận. Tuy nhiều lần bị mẹ mắng vì cái tật ấy nhưng cô bé vẫn không bỏ được, có lẽ là "bệnh" ngấm trong máu, bằng chứng là bố em cũng rất hay cáu kỉnh mỗi khi đói bụng.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương dẫn Tịch Vũ vào trong, không ở ngoài đợi Nhật An nữa. Cô bé đói đến phát bực, nếu còn không được ăn, có lẽ em sẽ không kiểm soát được mà vô cớ cáu kỉnh với mọi người mất. Ánh Dương có một tật xấu, cứ mỗi lần đói hay buồn ngủ, cô bé sẽ rất dễ nổi giận. Tuy nhiều lần bị mẹ mắng vì cái tật ấy nhưng cô bé vẫn không bỏ được, có lẽ là "bệnh" ngấm trong máu, bằng chứng là bố em cũng rất hay cáu kỉnh mỗi khi đói bụng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ ngoan ngoãn, để mặc cho Ánh Dương nắm tay dẫn đến bàn ăn còn lại ba chỗ trống, nơi có vài cô bạn gái thân thiết của cô bé đang ngồi ở đấy. Cô bé giới thiệu mọi người với Tịch Vũ, rồi lại tiếp tục giới thiệu cậu ấy với các bạn của mình. Đôi bên đều rất thân thiện, bầu không khí giữa đám trẻ nhanh chóng trở nên hòa hợp như thể đã quen từ lâu. Bọn trẻ con thường là vậy, rất dễ kết thân và chơi chung với nhau, có lẽ là vì trong bộ óc non nớt của chúng chẳng có dư nhiều chỗ cho những nỗi bận tâm như người lớn.

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ ngoan ngoãn, để mặc cho Ánh Dương nắm tay dẫn đến bàn ăn còn lại ba chỗ trống, nơi có vài cô bạn gái thân thiết của cô bé đang ngồi ở đấy. Cô bé giới thiệu mọi người với Tịch Vũ, rồi lại tiếp tục giới thiệu cậu ấy với các bạn của mình. Đôi bên đều rất thân thiện, bầu không khí giữa đám trẻ nhanh chóng trở nên hòa hợp như thể đã quen từ lâu. Bọn trẻ con thường là vậy, rất dễ kết thân và chơi chung với nhau, có lẽ là vì trong bộ óc non nớt của chúng chẳng có dư nhiều chỗ cho những nỗi bận tâm như người lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nhưng không phải tất cả mọi đứa trẻ trên thế giới này đều có thể sống vô tư, vô nghĩ như thế. Tịch Vũ bất chợt chú ý đến một cô bé trông ngô ngố, đen nhẻm ngồi đối diện với Ánh Dương. Cô bé có vẻ khá tự ti, ít nói và nhút nhát. Mặc cho mọi người xung quanh huyên náo, cười nói vui vẻ thế nào, nó chỉ ngồi im lặng, dáng vẻ gầy gò thu mình trên chiếc ghế nhựa, chốc chốc lại dùng cả hai tay cẩn thận cầm ly nước ngọt trên bàn lên, uống một ngụm nhỏ rồi lại thận trọng đặt lại xuống bàn, cả quá trình không gây ra bất cứ tiếng động nào. Chiếc áo thun cũ kĩ đã sờn màu, mái tóc buộc thấp bằng đồ cột tóc bằng vải đã bung ra vài sợi thun trắng, chiếc quần jean dài đến nửa gối loang lổ chỗ đậm chỗ nhạt, cùng đôi dép nhựa rẻ tiền. Nhìn con bé từ đầu đến chân, từ vẻ ngoài đến cả cốt cách đều toát ra hai chữ "nghèo khổ".

Bình luận đoạn
  Nhưng không phải tất cả mọi đứa trẻ trên thế giới này đều có thể sống vô tư, vô nghĩ như thế. Tịch Vũ bất chợt chú ý đến một cô bé trông ngô ngố, đen nhẻm ngồi đối diện với Ánh Dương. Cô bé có vẻ khá tự ti, ít nói và nhút nhát. Mặc cho mọi người xung quanh huyên náo, cười nói vui vẻ thế nào, nó chỉ ngồi im lặng, dáng vẻ gầy gò thu mình trên chiếc ghế nhựa, chốc chốc lại dùng cả hai tay cẩn thận cầm ly nước ngọt trên bàn lên, uống một ngụm nhỏ rồi lại thận trọng đặt lại xuống bàn, cả quá trình không gây ra bất cứ tiếng động nào. Chiếc áo thun cũ kĩ đã sờn màu, mái tóc buộc thấp bằng đồ cột tóc bằng vải đã bung ra vài sợi thun trắng, chiếc quần jean dài đến nửa gối loang lổ chỗ đậm chỗ nhạt, cùng đôi dép nhựa rẻ tiền. Nhìn con bé từ đầu đến chân, từ vẻ ngoài đến cả cốt cách đều toát ra hai chữ "nghèo khổ".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tuy bà ngoại nói đi nói lại vào tai cậu không được kết bạn với những đứa trẻ nghèo ấy, nhưng đó là bạn của Ánh Dương, cậu không thể tỏ rõ thái độ với đứa trẻ ấy được.

Bình luận đoạn
  Tuy bà ngoại nói đi nói lại vào tai cậu không được kết bạn với những đứa trẻ nghèo ấy, nhưng đó là bạn của Ánh Dương, cậu không thể tỏ rõ thái độ với đứa trẻ ấy được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Tú ơi, bạn qua đây ngồi với mình này."

Bình luận đoạn
  "Tú ơi, bạn qua đây ngồi với mình này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Một lát, anh Nhật An đến, anh bảo anh ấy ngồi sang bàn gia đình nhà em nhé, đừng qua đây. Em đi vệ sinh một lát, anh đừng có làm phiền bạn Tú của em đấy, bạn ấy không thích nói chuyện với người lạ lắm đâu. Lát em lên mà thấy anh làm bạn ấy khó chịu thì đừng trách em!"

Bình luận đoạn
  "Một lát, anh Nhật An đến, anh bảo anh ấy ngồi sang bàn gia đình nhà em nhé, đừng qua đây. Em đi vệ sinh một lát, anh đừng có làm phiền bạn Tú của em đấy, bạn ấy không thích nói chuyện với người lạ lắm đâu. Lát em lên mà thấy anh làm bạn ấy khó chịu thì đừng trách em!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương ghé vào tai Tịch Vũ, nhỏ giọng dặn dò ít câu rồi chạy đi mất.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương ghé vào tai Tịch Vũ, nhỏ giọng dặn dò ít câu rồi chạy đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương đột nhiên gọi "cô bạn nghèo khổ" đến gần rồi chạy mất, để lại Tịch Vũ đến thở cũng chẳng dám thở mạnh. Khi thấy cô bé tên Tú kia đột nhiên quay sang nhìn mình, mở miệng định nói gì đó, Tịch Vũ đã nhanh miệng đáp: "Không."

Bình luận đoạn
  Ánh Dương đột nhiên gọi "cô bạn nghèo khổ" đến gần rồi chạy mất, để lại Tịch Vũ đến thở cũng chẳng dám thở mạnh. Khi thấy cô bé tên Tú kia đột nhiên quay sang nhìn mình, mở miệng định nói gì đó, Tịch Vũ đã nhanh miệng đáp: "Không."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô bé rụt tay về, cầm bát đồ ăn đã được cô bạn Ánh Dương tốt bụng gắp đầy ụ đồ ăn trước mặt lên, cúi mặt gắp từng miếng cho vào miệng.

Bình luận đoạn
  Cô bé rụt tay về, cầm bát đồ ăn đã được cô bạn Ánh Dương tốt bụng gắp đầy ụ đồ ăn trước mặt lên, cúi mặt gắp từng miếng cho vào miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Khóe miệng bên phải anh dính đồ ăn."

Bình luận đoạn
  "Khóe miệng bên phải anh dính đồ ăn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương đã đi vệ sinh xong và quay lại chỗ ngồi. Khi đi ngang qua ông anh trai đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn của mình, cô bé khẽ vỗ vai, nhỏ giọng nhắc nhở.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương đã đi vệ sinh xong và quay lại chỗ ngồi. Khi đi ngang qua ông anh trai đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn của mình, cô bé khẽ vỗ vai, nhỏ giọng nhắc nhở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Lúc này, Tịch Vũ dường như mới vỡ lẽ ra mọi chuyện. Về lý do vì sao các cô gái ngồi trong bàn cứ nhìn cậu cười lạ lùng, về cả việc con bé tên Tú kia đột nhiên lại muốn bắt chuyện với cậu, bây giờ cậu đều đã hiểu cả.

Bình luận đoạn
  Lúc này, Tịch Vũ dường như mới vỡ lẽ ra mọi chuyện. Về lý do vì sao các cô gái ngồi trong bàn cứ nhìn cậu cười lạ lùng, về cả việc con bé tên Tú kia đột nhiên lại muốn bắt chuyện với cậu, bây giờ cậu đều đã hiểu cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

   Tịch Vũ vội vội vàng vàng đưa tay lên lau đi, chẳng còn để tâm đến hình tượng thiếu gia nhà giàu của mình. Ánh Dương thấy vậy, với lấy bịch khăn giấy ở chiếc ghế gần đó đưa cho cậu. Mấy giây nhếch nhác vừa rồi nhanh chóng trôi vào quên lãng, Tịch Vũ lại ngồi thẳng lưng, khôi phục dáng vẻ thiếu gia bảnh bao như trước.

Bình luận đoạn
   Tịch Vũ vội vội vàng vàng đưa tay lên lau đi, chẳng còn để tâm đến hình tượng thiếu gia nhà giàu của mình. Ánh Dương thấy vậy, với lấy bịch khăn giấy ở chiếc ghế gần đó đưa cho cậu. Mấy giây nhếch nhác vừa rồi nhanh chóng trôi vào quên lãng, Tịch Vũ lại ngồi thẳng lưng, khôi phục dáng vẻ thiếu gia bảnh bao như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Đợi Nhật An ăn xong, Ánh Dương liền lẽo đẽo theo sau cậu nhóc, từ ngoài sân vào phòng khách, xuống phòng bếp, đến cả nhà vệ sinh cũng đi theo.

Bình luận đoạn
  Đợi Nhật An ăn xong, Ánh Dương liền lẽo đẽo theo sau cậu nhóc, từ ngoài sân vào phòng khách, xuống phòng bếp, đến cả nhà vệ sinh cũng đi theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Ánh Dương, anh đi vệ sinh. Đừng có đi theo anh nữa!"

Bình luận đoạn
  "Ánh Dương, anh đi vệ sinh. Đừng có đi theo anh nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nhật An xoay người, cau mày, gắt lên.

Bình luận đoạn
  Nhật An xoay người, cau mày, gắt lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương dừng lại ở bức tường cách nhà vệ sinh một đoạn, cười tươi, đáp lời anh:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương dừng lại ở bức tường cách nhà vệ sinh một đoạn, cười tươi, đáp lời anh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Vậy anh đi đi, em đợi ở đây."

Bình luận đoạn
  "Vậy anh đi đi, em đợi ở đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Khi Nhật An ra khỏi nhà vệ sinh, Ánh Dương vẫn đứng ở đấy đợi cậu. Bên cạnh cô bé từ lúc nào đã có thêm Tịch Vũ, người vừa nhìn thấy anh trai của mình đã nhe răng cười vui vẻ, nói:

Bình luận đoạn
  Khi Nhật An ra khỏi nhà vệ sinh, Ánh Dương vẫn đứng ở đấy đợi cậu. Bên cạnh cô bé từ lúc nào đã có thêm Tịch Vũ, người vừa nhìn thấy anh trai của mình đã nhe răng cười vui vẻ, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Anh ấy ra rồi kìa. Em thử hỏi xem, có phải như anh đã nói với em không."

Bình luận đoạn
  "Anh ấy ra rồi kìa. Em thử hỏi xem, có phải như anh đã nói với em không."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Vẻ mặt cô bé Ánh Dương chẳng còn vui vẻ, mong chờ như ban nãy, lại gần Nhật An. Cô bé bắt chước hành động Tịch Vũ làm ban nãy, giơ ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình chữ "c", điều chỉnh khoảng cách vài lần rồi phụng phịu hỏi anh trai lớn:

Bình luận đoạn
  Vẻ mặt cô bé Ánh Dương chẳng còn vui vẻ, mong chờ như ban nãy, lại gần Nhật An. Cô bé bắt chước hành động Tịch Vũ làm ban nãy, giơ ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình chữ "c", điều chỉnh khoảng cách vài lần rồi phụng phịu hỏi anh trai lớn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Anh định tặng cho em một cuốn sổ dày như này ạ?"

Bình luận đoạn
  "Anh định tặng cho em một cuốn sổ dày như này ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Ừ."

Bình luận đoạn
  "Ừ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nhật An đáp bằng vẻ mặt không cảm xúc.

Bình luận đoạn
  Nhật An đáp bằng vẻ mặt không cảm xúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Thật sao ạ?"

Bình luận đoạn
  "Thật sao ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Vẻ mặt Ánh Dương có chút ủ rũ, hỏi lại.

Bình luận đoạn
  Vẻ mặt Ánh Dương có chút ủ rũ, hỏi lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Ừ."

Bình luận đoạn
  "Ừ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nhật An lại điềm nhiên đáp.

Bình luận đoạn
  Nhật An lại điềm nhiên đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Anh đã bảo rồi mà."

Bình luận đoạn
  "Anh đã bảo rồi mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ vỗ vai Ánh Dương, cười đắc ý, nói.

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ vỗ vai Ánh Dương, cười đắc ý, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Anh nói đúng thì sao chứ? Làm người ta mất hứng gần chết! Quà sinh nhật thì phải bất ngờ chứ, ai lại nói quỵt tẹt ra thế?"

Bình luận đoạn
  "Anh nói đúng thì sao chứ? Làm người ta mất hứng gần chết! Quà sinh nhật thì phải bất ngờ chứ, ai lại nói quỵt tẹt ra thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương giận dỗi, đáp.

Bình luận đoạn
  Ánh Dương giận dỗi, đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ tích cực phân trần:

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ tích cực phân trần:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Sớm muộn gì thì em cũng nhìn thấy nó mà, anh nói trước cho em đỡ tò mò."

Bình luận đoạn
  "Sớm muộn gì thì em cũng nhìn thấy nó mà, anh nói trước cho em đỡ tò mò."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tịch Vũ cứ bám theo không buông, tíu tít bên tai Ánh Dương:

Bình luận đoạn
  Tịch Vũ cứ bám theo không buông, tíu tít bên tai Ánh Dương:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Anh ấy còn chẳng thèm gói cuốn sổ ấy lại. Em muốn xem liền không? Anh dẫn em ra chỗ mẹ anh, bảo mẹ anh cho em xem."

Bình luận đoạn
  "Anh ấy còn chẳng thèm gói cuốn sổ ấy lại. Em muốn xem liền không? Anh dẫn em ra chỗ mẹ anh, bảo mẹ anh cho em xem."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Ánh Dương lạnh nhạt từ chối:

Bình luận đoạn
  Ánh Dương lạnh nhạt từ chối:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  "Em không muốn. Em đi ra chơi với bạn đây."

Bình luận đoạn
  "Em không muốn. Em đi ra chơi với bạn đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Nói rồi, con bé đi thật nhanh ra sân, hòa vào đám con gái đang cười đùa bên ngoài, để lại hai cậu trai nhìn theo với tâm trạng trái ngược hoàn toàn.

Bình luận đoạn
  Nói rồi, con bé đi thật nhanh ra sân, hòa vào đám con gái đang cười đùa bên ngoài, để lại hai cậu trai nhìn theo với tâm trạng trái ngược hoàn toàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cô bé chẳng rõ rốt cuộc mình giận vì điều gì. Là vì anh Tịch Vũ đã tiết lộ món quà kia, khiến em mất hứng? Hay là vì món quà mà em mong chờ ấy lại chỉ được chọn lựa một cách tùy tiện như thế? Em cũng không biết nữa.

Bình luận đoạn
  Cô bé chẳng rõ rốt cuộc mình giận vì điều gì. Là vì anh Tịch Vũ đã tiết lộ món quà kia, khiến em mất hứng? Hay là vì món quà mà em mong chờ ấy lại chỉ được chọn lựa một cách tùy tiện như thế? Em cũng không biết nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi cho đến khi tiệc tàn, chỉ còn lại gia đình của Ánh Dương và bố mẹ của hai anh em Nhật An và Tịch Vũ, cô bé mới được mẹ cho phép khui quà. Từng món quà của các vị khách đến tham dự chầm chậm được mở ra. Món quà nào con bé cũng thích, từ những món đắt tiền hay cả những món đồ bình dân, con bé đều ngắm nghía rất cẩn thận. Ánh Dương vui lắm, cười đến tít cả mắt.

Bình luận đoạn
Mãi cho đến khi tiệc tàn, chỉ còn lại gia đình của Ánh Dương và bố mẹ của hai anh em Nhật An và Tịch Vũ, cô bé mới được mẹ cho phép khui quà. Từng món quà của các vị khách đến tham dự chầm chậm được mở ra. Món quà nào con bé cũng thích, từ những món đắt tiền hay cả những món đồ bình dân, con bé đều ngắm nghía rất cẩn thận. Ánh Dương vui lắm, cười đến tít cả mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Và rồi, trong một thoáng tình cờ, em vô tình nhìn thấy cô Hạnh lén nhét một chiếc túi giấy giống với cái của Tịch Vũ vào tay của Nhật An, nói gì đó. Ban đầu, Nhật An vẫn luôn đẩy món quà lại cho mẹ, ý muốn từ chối lời đề nghị của bà. Song, cuối cùng, sau khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị và không hài lòng của bố, cậu lại ngoan ngoãn làm theo. Khuôn mặt lạnh tanh, chẳng có bất cứ biểu cảm nào, cậu nhóc cầm chiếc túi giấy màu hồng nhạt ấy đưa tận tay Ánh Dương.

Bình luận đoạn
  Và rồi, trong một thoáng tình cờ, em vô tình nhìn thấy cô Hạnh lén nhét một chiếc túi giấy giống với cái của Tịch Vũ vào tay của Nhật An, nói gì đó. Ban đầu, Nhật An vẫn luôn đẩy món quà lại cho mẹ, ý muốn từ chối lời đề nghị của bà. Song, cuối cùng, sau khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị và không hài lòng của bố, cậu lại ngoan ngoãn làm theo. Khuôn mặt lạnh tanh, chẳng có bất cứ biểu cảm nào, cậu nhóc cầm chiếc túi giấy màu hồng nhạt ấy đưa tận tay Ánh Dương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Anh ghét em đến vậy ư? Em phiền phức quá phải không?

Bình luận đoạn
  Anh ghét em đến vậy ư? Em phiền phức quá phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Mọi việc đều được thu vào trong đáy mắt của Ánh Dương, em cũng đoán được vài phần nhưng cô bé lại vờ như chẳng biết gì cả. Tuy ngoài mặt vẫn vui vẻ, nụ cười vẫn tươi tắn như hoa nhưng đáy lòng đã sớm dâng lên một cảm giác thất vọng.

Bình luận đoạn
  Mọi việc đều được thu vào trong đáy mắt của Ánh Dương, em cũng đoán được vài phần nhưng cô bé lại vờ như chẳng biết gì cả. Tuy ngoài mặt vẫn vui vẻ, nụ cười vẫn tươi tắn như hoa nhưng đáy lòng đã sớm dâng lên một cảm giác thất vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Khác với Tịch Vũ, từ nhỏ, Ánh Dương đã chẳng thể chơi cùng Nhật An. Một phần vì cậu nhóc hơn cô bé đến tận 6 tuổi, còn là một "ông cụ non" chính hiệu được mọi người công nhận, một phần còn là vì cậu nhóc và cô bé con có tính cách khá trái ngược. Giống như cái tên của mình, Ánh Dương là một đứa nhỏ vui vẻ, hoạt bát và thích cười. Nhật An lại là một đứa trẻ trầm tĩnh, ôn hòa và ít nói.

Bình luận đoạn
  Khác với Tịch Vũ, từ nhỏ, Ánh Dương đã chẳng thể chơi cùng Nhật An. Một phần vì cậu nhóc hơn cô bé đến tận 6 tuổi, còn là một "ông cụ non" chính hiệu được mọi người công nhận, một phần còn là vì cậu nhóc và cô bé con có tính cách khá trái ngược. Giống như cái tên của mình, Ánh Dương là một đứa nhỏ vui vẻ, hoạt bát và thích cười. Nhật An lại là một đứa trẻ trầm tĩnh, ôn hòa và ít nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Khi ấy, mọi người đều cảm thấy bọn chúng thật khác nhau, bản thân bọn chúng cũng thấy thế. Nhưng thật ra, chúng rất giống nhau, chỉ là "vai diễn" mà chúng chọn để biểu diễn cho thế giới không giống nhau mà thôi.

Bình luận đoạn
  Khi ấy, mọi người đều cảm thấy bọn chúng thật khác nhau, bản thân bọn chúng cũng thấy thế. Nhưng thật ra, chúng rất giống nhau, chỉ là "vai diễn" mà chúng chọn để biểu diễn cho thế giới không giống nhau mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!