CHƯƠNG 1: VONG QUỐC
LỜI TỰA
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những gì bạn sắp đọc không phải là lịch sử. Đây là một dòng thời gian đã rẽ nhánh ở một vũ trụ song song, nơi cát bụi nghìn năm không còn tuân theo dòng chảy quen thuộc trong sách sử. Một thế giới nơi truyền thuyết về Rồng và Tiên không chỉ là huyền thoại được kể lại bên bếp lửa, mà là máu thịt, là linh hồn của một nền văn minh bị xâm lăng. Một số cái tên được lấy cảm hứng nhưng đã được thay đổi cho khác với lịch sử thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở thế giới ấy, Triệu Đát – một kẻ không bao giờ được nhắc đến trong sử thật – đã chinh phục Âu Lạc, không phải bằng một trận chiến, mưu hèn kế bẩn sau đó là nhiều năm đồng hóa, trấn áp, và thao túng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở thế giới ấy, Long Quân và Tiên Nữ không chỉ là tổ tiên trong thần thoại, mà còn để lại dòng máu thức tỉnh trong những người con mang vận mệnh thay đổi thời cuộc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây không phải lịch sử. Nhưng nó là một tấm gương phản chiếu của khát vọng độc lập, máu đổ cho tự do và những mối tình ẩn trong bóng tối thời loạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả diễn ra trong một thế giới gọi là Đông Địa – không có thật trong bất kỳ ghi chép nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nếu bạn tin rằng lịch sử vốn là câu chuyện của những kẻ chiến thắng, thì có lẽ... những người thua trận vẫn còn điều để kể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
CHƯƠNG 1: VONG QUỐC
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thuở hồng hoang đất trời còn chưa phân ranh giới, giữa lòng biển sâu phương Nam đã sinh ra một vị thần mình rồng, đầu người, mắt sáng như ánh mặt trời – gọi là Long Quân. Ngài là con trai của Thần Long cai quản biển cả, mang dòng máu của nước, gió, và sấm sét.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở nơi rừng thẳm núi cao phương Bắc, Tiên Nữ, con gái của Nữ Thần Núi, kết tụ linh khí trời đất mà ra đời, giỏi thuật trị thương, khéo tay dệt lụa, lòng nhân hậu như mạch suối xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời không ngăn, đất không cấm. Long Quân và Tiên Nữ kết duyên, sinh ra trăm người con – năm mươi theo cha về miền biển, năm mươi theo mẹ lên non cao. Họ là tổ tiên của các bộ tộc Lạc Việt, lập nên trăm họ Bách Việt, dựng nước gọi là Vạn Lạc. Người đứng đầu xưng là Hùng Vương, từ khi dựng nước trải qua mười tám đời vua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau hàng trăm năm thịnh trị, đến đời Âu Dương Vương của nước Âu Việt tiếp quản đất Vạn Lạc, sáp nhập hai nước đổi tên thành Âu Lạc. Vua dời đô vùng đất trung tâm, xây thành ốc xoắn đặt là Đại Loa, chế nỏ thần giữ nước, khiến thiên hạ nể sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng năm ấy vận trời xoay chuyển. Từ phương Bắc, Triệu Đát, một viên tướng loạn triều nhà Tần, xưng vương đất Nam Hải, thống nhất các bộ tộc phương Bắc, rồi giương gươm về phương Nam.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong bốn năm trời mưa máu nhưng không thể khuất phục Âu Lạc, Triệu Đát cử con trai qua hòa thân rồi dùng mỹ nam kế làm nỏ thần mất linh, thành Đại Loa thất thủ. Âu Dương Vương tự vẫn nơi núi Mộ Dạ, Âu Lạc diệt vong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời tháng Chạp phủ mây xám như tro. Gió gào trên đỉnh thành Đại Loa mang theo mùi đồng sắt và máu tươi. Từng cánh cổng cung điện cháy rụi, trụ đỡ gãy như cành tre mục, cờ xí nhà Âu Lạc bị xé toạc nằm lẫn trong xác lính, xác hầu, xác những hoàng thân không kịp chạy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không để sót một đứa!” – tiếng hét sắc như thép vang lên từ ngọn tháp trung tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tướng quân Triệu Cát – em ruột của Triệu Đát – vung thanh trường kiếm nhuộm màu máu, giẫm lên tấm hoàng bào rách nát dưới chân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giết cả bào thai, đốt sạch gia phả! Ai để lọt một giọt máu vương thất thì phải chết thay nó!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phía sau hắn, lính Triệu xông vào nội điện. Một thị nữ trẻ vừa mở cánh cửa hậu cung liền bị đâm xuyên bụng, không kịp kêu. Hai tiểu hoàng tử bị lôi từ dưới gầm giường ra, một đứa khóc ngặt nghẽo, đứa còn lại cố che em bằng tấm áo mỏng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ta… ta là con của Thục Phán Âu Dương Vương, không phải dòng Hùng Vương… xin tha…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tên lính không nói một lời, rút đoản đao đâm thẳng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Máu đỏ nhuộm nền ngọc trắng. Ngoài sân, lửa đã bén đến giàn sen đá cổ – nơi từng là nơi tế lễ thần Long Quân. Khói cay mắt, tiếng trẻ con khóc, tiếng đàn bà gào lẫn tiếng ngựa hí điên dại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở một làng nhỏ phía Nam, cùng lúc đó:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong bóng tối của một túp lều tranh giữa vùng đầm lầy Yên Cơ, một ông lão râu bạc, mắt sâu, đang run rẩy thổi lửa đun nước thuốc. Cạnh ông là một thiếu nữ khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc áo nâu sờn, ôm đứa bé trai nhỏ run rẩy trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiếu nữ thì thầm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“ Ngoại… bọn chúng tới rồi phải không? Khói lửa phía kinh thành… con thấy… mùi máu tanh theo gió…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông lão rít khẽ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phải. Đại Loa thành đã mất. Âu Lạc diệt rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái run lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con… con họ Hùng… nếu họ biết…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông già vội quay lại, giọng khàn mà dứt khoát:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không! Không ai được biết. Kể cả chính con. Từ giờ phút này, con chỉ là con gái nhà họ Cao, chài lưới nơi đầm lầy, sống cho đến khi nào đất trời cho phép ngẩng đầu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông quay về phía bóng tối, ánh lửa hắt lên vách đất nứt nẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông nói như nguyền:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
” Một ngày nào đó… khi máu dân Lạc còn chưa khô dưới gót giày Triệu tộc, thì hồn của các vua Hùng chưa yên.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúng tưởng đốt được thành, là đốt được linh căn đất này? Ngạo mạn!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại phủ Nam Định – doanh trại Triệu Đát
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triệu Đát, trong bộ giáp chạm khắc hình đầu giao long, đang uống rượu dưới trướng da hổ, nhìn một bản đồ da dê vẽ vùng phía nam.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tả tướng Triệu Cát bước vào, cúi đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nội điện đã dọn sạch. Còn nhóm nữ quyến nhà Hùng – nghe nói sau khi nhường ngôi cho Dương Vương, họ đã phân tán theo đường buôn ven sông, sống ẩn danh trong dân.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triệu Đát gật đầu, mắt vẫn không rời bản đồ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Giết cả.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng thưa bệ hạ, không có chứng cứ ai là hậu duệ…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triệu Đát khẽ cười, giọng rít qua kẽ răng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cái giống dân Lạc ấy, cứ để sống là sẽ lại mọc. Mười năm, trăm năm sau… lại sẽ có một thằng rừng rú giơ cờ Long Quân đứng lên.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không, Triệu gia ta không cần mầm họa.” Hắn siết nắm đấm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cái gì không thể đồng hóa… thì phải tận diệt.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó Triệu Đát thiết lập triều Nam Triệu, phong con là Triệu Thừa làm thái tử, cho người cai trị người Lạc Việt bằng chính pháp lệnh phương Bắc, nhưng dưới lớp vỏ hòa bình là trấn áp, thu thuế, và đồng hóa âm thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô con gái họ Cao hát ru con trai ngủ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khi con hỏi mẹ: máu chảy có màu gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ đáp: máu người Lạc đỏ như đất, nhưng khi rơi xuống cỏ non, cỏ sẽ nhớ mãi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuyết danh, chép lại từ lời ru bên đống tro Cửu Cơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầm Yên Cơ – 6 tháng sau ngày Âu Lạc diệt vong
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời về chiều, mặt nước đầm Yên Cơ óng ánh như tấm gương đồng cũ, phản chiếu vạt nắng sắp tắt cùng làn khói mỏng từ mái tranh của những nóc nhà chài rải rác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng chày đập cá vang lên thưa thớt, xen lẫn tiếng trẻ con gọi nhau từ bờ cát. Mùi khói rơm, mùi nước mắm lên men, mùi da người đã phơi nắng cả ngày... tất cả quyện vào nhau tạo nên mùi của một ngôi làng cũ kỹ, yên ổn, và... quá đỗi quen thuộc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới gốc sung già nghiêng bóng xuống mép nước, người mẹ trẻ đang ngồi vá lưới. Cạnh cô là một cậu bé chừng bảy tuổi, gầy gò, khuôn mặt dính bụi và một vết rách ở đầu gối chưa kịp khô máu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ…” – cậu chống cằm, nhìn mấy con cá nhỏ trong rổ ngọ nguậy – “…sao tên con là Mộc?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ ngước lên, mỉm cười khẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vì mẹ nhặt được con dưới một gốc cây già… một mình, không ai ẵm bồng. Thế là đặt tên là Mộc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không tin đâu!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao lại không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bé chun mũi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con mơ thấy có người gọi con là Lạc Lang. Mấy lần rồi. Làm gì có ai tên đó trong làng mình?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ khựng tay. Kim vá lưới run lên nhè nhẹ. Một lát sau, cô cười, nhưng không nhìn con.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ờ, chắc là tên trong giấc mơ thôi. Người mà con mơ thấy… có tóc dài không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu gật đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dài lắm! Mặc áo trắng, đứng giữa ruộng cỏ, nhưng không có mặt. Người đó không quay lại, chỉ đưa tay ra…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ siết chặt tay vào lòng lưới. Ánh nắng cuối cùng trong ngày in lên gương mặt cô, hắt một tia buồn khó gọi tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mộc này. Dù con mơ thấy điều gì, con vẫn là con của mẹ. Thế là đủ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu im lặng một lúc rồi cất tiếng hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu mai không thấy mẹ đâu nữa con phải làm sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ ngẩng lên. Lần này cô nhìn con thẳng, mắt không né tránh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu mai mẹ chết… thì con phải sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu cau mày:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chết? Con … một mình?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừ. Một mình cũng phải sống. Như gốc cây bị chặt cành, nó vẫn vươn mầm nếu rễ còn bám đất.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dù chẳng ai chăm, gió có vặn mình, nắng có làm nứt vỏ… nó vẫn lớn. Đó là cách người Lạc Việt ta sống.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bé nín lặng, rồi hỏi nhỏ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ… có phải là người làng này thật không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ sững người, rồi vuốt tóc con, khẽ đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ là người… từng có gia đình. Gia đình đó bị thiêu rụi, giống như mấy con thuyền trôi nổi ngoài đầm ấy. Nhưng mẹ lượm được con từ trong tro.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng trống cá vang lên ở đầu làng. Một ngư dân hô lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lưới về! Có cá lạ ngoài cửa sông!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ liếc về hướng tây, ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa liếm ngang mặt nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nói nhỏ, gần như chỉ cho chính mình nghe:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cá lạ bơi vào sông... thường là điềm chẳng lành.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió từ lòng đầm nổi lên, mang theo tiếng gióng trống… và từ xa, có một làn bụi mờ đang hiện dần ở cuối chân trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vài ngày sau, sông Đào Lạc nước trong như gương. Mặt trời sắp lặn, vạt nắng vàng rải từng lằn ánh sáng nhảy nhót theo nhịp sóng lăn tăn. Mùi nước giặt vải hòa với mùi bùn sông, ngai ngái nhưng quen thuộc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ đang quỳ bên tảng đá, tay vắt mạnh mảnh vải nhuộm chàm. Cậu bé Mộc đứng chênh vênh ở mép bờ, dùng que tre vẽ ngoằn ngoèo xuống cát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ, hôm nay giặt nhiều thế?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Càng gần mồng một, người ta càng gửi thêm. Lúc nghèo, áo sạch cũng là cách giữ phẩm giá, con à.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bé gật gù, rồi bỗng ngẩng đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có nghe không mẹ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng vó ngựa. Nhỏ, rồi to dần. Cả hai cùng lặng đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thấp đầu xuống!” – Người mẹ nói rất khẽ, nhưng gấp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô giật tay con, kéo chạy ngược theo triền cỏ lau. Không về lối chính mà men theo bờ nước, luồn vào lối mòn cũ phủ đầy rễ cây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp thở, họ đã nhìn thấy làng chài Yên Cơ phía xa, thấp thoáng sau những tán tre.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mùi khói. Và… tiếng la hét.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ khụy người, ôm con nằm rạp trong đám cỏ dại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đừng thở mạnh. Nghe thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng roi vun vút. Một giọng rít lên bằng thứ tiếng Việt pha lẫn âm Triệu cứng đanh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hậu duệ họ Hùng đâu? Khai ra! Ai giấu dòng Hùng thì tội như đồng đảng!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một ông già bị lôi ra giữa sân. Máu me đầy mặt. Giọng ông run nhưng dõng dạc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Làng tôi chỉ có dân chài, không có ai họ Hùng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dân chài?” – Tên chỉ huy nhếch mép – “Dân chài nào khâu áo tơ, giấu gươm đồng dưới đáy chum, còn không chịu giao nộp trống đồng nữa chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn quay phắt lại, vung tay:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chém! Từ đứa lớn đến con nít!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng thét bật lên. Lũ lính Triệu xông vào từng nhà. Cảnh vật như lật úp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người phụ nữ bị kéo tóc, đứa trẻ trên tay rơi xuống đất, khóc nấc. Một thanh niên lao ra từ nóc nhà, cầm rìu chém được một tên lính thì lập tức bị đâm lòi ruột. Mái tranh cháy. Máu bắn lên vách đất. Gà vịt bay tán loạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Mộc nắm chặt tay con, mặt trắng bệch. Cậu bé thì toàn thân run lên, đôi mắt mở to như sắp vỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ ơi… sao họ giết cả trẻ con?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ siết con vào lòng, giọng như nghẹn lại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúng không diệt người. Chúng diệt ký ức.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng binh khí va nhau. Tiếng hét đau đớn. Một ngôi nhà bị đốt cháy hoàn toàn, lửa văng cả vào đám cỏ gần họ. Mẹ Mộc kéo cậu bé lùi xa hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mộc, nghe mẹ. Giờ con không được khóc. Không được lên tiếng. Con là hơi thở cuối cùng của cả một dòng máu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng mẹ… mẹ ơi, chúng ta có thể giúp…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giúp bằng gì? Con định lao ra đánh với bọn nó à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bật cười khẽ, đứt quãng. Trên má nước mắt lăn dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ biết. Mẹ biết con muốn cứu người. Nhưng nếu con chết, thì ai sẽ kể lại cho đời sau?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng trẻ con khóc lạc giọng. Một bà lão ôm cháu bị lôi ra, lính Triệu cười sằng sặc, rồi vung đao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bé Mộc bật dậy. Người mẹ phải ghì lại, tay bị cào rướm máu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con không thể!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con phải! Nếu con không sống… thì họ chết vô ích!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lửa cháy mỗi lúc một gần. Tro bụi bay lả tả. Gió đổi chiều mang mùi thịt cháy, nước mắt, và cả nỗi tàn nhẫn của lịch sử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời chưa sáng hẳn. Một lớp sương mù lững lờ trên mặt nước như tấm lụa buồn quấn quanh xác một vùng đất đã chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên bờ sông, người mẹ trẻ trong bộ áo nâu sờn dắt theo con trai, mái tóc rối bời vì chạy trốn cả đêm, bàn chân nứt toác vì gai dại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ ơi…” – đứa trẻ nắm chặt tay mẹ, giọng thì thào – “…có người theo sau…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Suỵt. Đừng quay lại. Bước theo nhịp chân mẹ, nhớ chưa?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng chó sủa vang vọng từ phía xa. Có tiếng vó ngựa dội qua mặt nước. Rồi một giọng lính Triệu, thô ráp, vang lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bắt cho được con tiện nữ họ Mộc! Làng chài Yên Cơ đã tuyệt diệt, nhưng nó còn sống, và theo mật báo… nó mang theo một đứa trẻ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ rùng mình. Trong khoảnh khắc, cô dừng lại, ép con ngồi xuống đám cỏ lau dọc bờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con, nghe mẹ… từ đây trở đi, con phải tự sống.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không! Con không đi đâu hết, mẹ nói sẽ cùng—”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không được cãi!” – Lần đầu tiên cô quát lớn. Rồi, giọng nghẹn lại – “…Con là máu Hùng Vương cuối cùng. Nếu con chết, dòng máu ấy tuyệt diệt.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô rút từ trong áo một chiếc ngọc bội khắc hình chim lạc và đưa cho con trai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giữ lấy. Dù cho có quên tên, quên mẹ… đừng để mất cái này. Khi con gặp người có thể đọc được ký hiệu này, con sẽ biết mình còn sống là vì điều gì.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đứa bé gật đầu, nước mắt dàn dụa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người mẹ ôm hôn con lần cuối, kéo xác một người dân làng đã ngã xuống bên bờ lau, giấu con vào trong đống xác chết khét mùi máu, rêu và khói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ sẽ dẫn chúng đi hướng khác. Con không được động đậy, không được thở mạnh, không được khóc… suốt ba ngày, ba đêm. Nếu trời thương, con sẽ sống.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thì thầm lần cuối:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ xin lỗi… Xin đừng hận mẹ…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi cô chạy đi. Chạy ngược hướng sông, nơi có ánh lửa và tiếng vó ngựa đuổi đến gần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày thứ ba
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái xác rỉ máu bên cạnh cậu bắt đầu trương lên. Mùi tanh trộn lẫn với hơi đất ẩm, với tiếng ruồi bâu. Cậu bé – tên gọi thường ngày là Mộc – không dám nhúc nhích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu nghe tiếng lính Triệu rít bên tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Kiểm tra từng bụi cỏ! Không được để sót!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mùi thối chỗ này nặng lắm – đào thử!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưỡi cuốc chạm đất, một xác khác bị lật lên. Mộc nằm yên, tim như muốn nổ tung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một bàn chân giẫm ngang bụng cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng binh sĩ rít:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tởm quá… toàn xác mục.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đi! Không thấy gì thì đốt sạch!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm hôm đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh lửa rực trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu nghe tiếng mẹ la hét ở phía xa, rồi im bặt. Cậu vén khẽ đống xác để nhìn ra thì thấy một tên tướng Triệu mặc áo giáp khác hẳn mấy tên tướng còn lại đang cầm một thanh đao đâm xuyên qua bụng mẹ cậu. Mộc nghiến răng ken ken, tay nắm thật chặt. Mắt cậu nhìn chằm chằm không chớp lấy một lần như thể muốn ghi nhớ thật kĩ hình dáng thằng khốn đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau, giọng lính:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đốt nốt lũ chài ngu dốt này. Không biết chúng che giấu hậu duệ Hùng Vương… là phản nghịch!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi tiếng lửa bén lên mái rơm. Rơm cháy nhanh. Lửa nuốt cả tiếng gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khói len vào trong mũi. Cậu bé ngạt thở, ho khẽ – rồi lại cắn răng câm lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng ngày thứ tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả im lặng. Không tiếng người. Không tiếng ngựa. Không cả tiếng ruồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bé lồm cồm bò ra từ đống xác cháy xám. Tay chân rớm máu. Mắt đỏ ngầu. Người phủ đầy muội tro và mảnh xương cháy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu bước về phía dòng sông – nhưng sông đã đen lại vì máu chảy, phản chiếu ánh lửa đêm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu ngồi thụp xuống đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mẹ…” – cậu gọi, chỉ một tiếng, rồi gục xuống. Cậu vén nhẹ đống xác nhìn ra thấy một tên tướng quân Triệu mặc giáp khác biệt với những tên khác đang cầm đao đâm vào bụng mẹ cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộc nghiến răng ken két, tay nắm chặt lại cố ghi nhớ kĩ hình dáng, khuôn mặt tên tướng Triệu. Cậu tiếp tục nằm im, nín thở chờ quân Triệu đi hết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi mặt trời lên ngang đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tiếng lách cách vang lên phía sau. Có bước chân – nhẹ như cỏ chạm đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người… hoặc bóng một người… đang tiến lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoác áo choàng xám, đầu đội mũ trùm kín, tay cầm gậy trúc, bước ra từ rìa rừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi đến gần đứa bé, người ấy cúi xuống, đưa ngón tay chạm vào miếng ngọc bội rơi trên ngực cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau, người đó khẽ lẩm bẩm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mắt phượng. Lông mày kiếm. Trên ngực là phù ấn Lạc Hùng…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sống sót qua tro máu… quả là người trời chọn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đó cởi tấm áo choàng, nhẹ nhàng quấn lấy đứa bé đang mê man. Trước khi bế cậu đi, người đó nhìn lại đống tàn tro cháy đen.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thời thế chưa đến, nhưng cội rễ chưa chết.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lửa đốt được làng... nhưng không đốt được máu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị