Chương 1: Rebecca
Rebecca bước đi trên hành lang, để lại tiếng rít như muốn xé toang màng nhĩ của một cái mỏ neo nối trực tiếp vào vòng đeo cổ được kéo lê trên nền đá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nữ y tá xuất hiện. Cô ta đứng chắn trước cửa căn buồng 608, phong bì bạc sẵn sàng trên tay, nửa khuôn mặt tối sầm nhoẻn miệng cười còn nửa kia được hắt thứ ánh sáng xám trắng của ngọn đèn tường hiện lên như một con quỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hết giờ rồi Rebecca.” Con quỷ lên tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca nhìn trân trân kẻ đối diện, đầu nghểnh hẳn về một bên vì sức nặng, trong đôi mắt vô hồn chẳng còn gì ngoài một vũng màu loang lổ. Không phải màu của bóng tối, cũng chẳng phải màu của ánh sáng. Đó là thứ màu tanh tưởi tuôn ra từ động mạch cổ, hòa cùng làn nước ngát xanh, lan tỏa như bụi phấn giữa chốn thần tiên, óng ánh, sẫm màu, và cuồng nộ. Người đó đã chết. Caroline đã chết. Người lẽ ra có thể sống đã phải chết. Rebecca thì thầm qua kẽ răng, nhưng âm thanh khiếp đảm của cái mỏ neo khi cô đưa tay kéo nó đến gần mình đã lấn át tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúc mừng em đã trở thành người sống sót của đội 3 và là một trong bảy thành viên của Dự án đặc biệt MM21. Hãy về phòng sửa soạn trang bị và nghỉ ngơi cho lại sức. Trưa mai em sẽ cùng các bạn lên tàu rời đảo về trụ sở chính.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca không đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Còn điều gì thắc mắc?” Người phụ nữ vẫn giữ vẻ đon đả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“105 người. Sinh nhật mười tuổi tất cả bọn họ đã góp nhau 105 viên thịt từ suất cơm trưa để tặng cho tôi. Đó là năm đầu tiên tôi sống cùng họ. Hầu như ngày nào cũng là sinh nhật. Hầu như ngày nào chúng tôi cũng trích nửa gia tài tặng cho nhau. Năm thứ hai tôi chỉ còn được tặng 82 viên thịt. Tôi vẫn hạnh phúc, không chỉ vì tôi được tăng hạng mà còn vì các bạn tôi được về nhà. Năm thứ ba gần 50 viên thịt. Năm đó tôi suýt thì xếp chót trên bảng thành tích. Năm thứ tư, năm thứ năm. Bà nói xem năm thứ sáu tôi còn có thể chia sẻ bao nhiêu viên với mọi người?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“15 viên.” Người kia đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sẽ là 15 viên nếu không có tấm bản đồ của bà. Bà biết tôi sẽ nói với Caroline ngay khi tìm thấy nó, và Caroline sẽ kể với Azur, và Azur sẽ tìm ra căn phòng bí mật mà các người đã khéo léo dẫn dắt chúng tôi tìm ra nó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ta không phủ nhận rằng Azur có một cái đầu rất sắc bén. Lúc này có lẽ thí nghiệm đa ảnh cũng sắp hoàn thành. Nếu thành công vượt qua, cậu ta sẽ là người đại diện đội 7 lên đường ngày mai.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“‘Đại diện cơ đấy.” Rebecca không giấu nổi vẻ cợt nhả. “Hẳn bọn tôi phải biết ơn các người lắm nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tất cả các em đã nỗ lực để trở thành một phần của MM21.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và mụ tiến đến gần Rebecca, rút chiếc thẻ bạch kim từ trong phong bì cùng một chiếc chìa khóa vàng mới cóng, đoạn chìa nó cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca đột nhiên cười phá lên. Sự bình thản của người nọ khiến cô phải tỳ tay lên tường và gần như vỡ bụng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá như cô có được một phần tự tin như mụ sau tất cả những sự kiện kinh hoàng ấy, cô sẽ về phòng, lấy hành lý và chuẩn bị lên tàu vào ngày mai. Nhưng cô không thể. Tội ác của mụ không thể trả chỉ bằng việc giết mụ và xiên mụ vào bức tượng đồng ở trung tâm quảng trường. Từ sau khi biết sự thật về cái chốn địa ngục này, Rebecca chưa bao giờ có một giấc ngủ ngon. Luôn luôn, luôn luôn là khung cảnh đâm chết mụ. Nhưng giờ đây, khi mụ đang ung dung đứng trước mặt mình như một con chiên vô tội, cô càng muốn xé xác mụ, đầy đọa mụ, bắt mụ cùng lũ đồng lõa của mụ phải sống và chết như cách chúng đã hành quyết mọi người gần chục năm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn trong cơn sảng cười, Rebecca đưa tay lau đi giọt nước vừa rời khỏi khóe mắt và chùi nó lên vạt áo. Đoạn cô cầm lấy chiếc phong bì mụ vừa đưa, chầm chậm xé chúng ra làm đôi, làm tư, và rồi là những mảnh vụn nhẹ nhàng thả rơi như lá bay trên nền đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mụ y tá đã hết kiên nhẫn. Mụ nghiêng đầu, khoanh tay, ngón cái bàn tay với bộ móng dài chau chuốt tỳ lên đó và đưa lên môi cắn. Ánh mắt quỷ quyệt của mụ lướt nhìn đối tượng từ trên xuống . Rồi mụ nhoẻn miệng cười trước khi lại cất lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thế nào? Không cần à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca vẫn không trả lời. Cô nặng nề tiến sát về phía mụ cho đến khi cả hai mặt đối mặt. Rồi cô khẽ nghiêng người, đặt tay lên nắm cửa, mở nó ra. Nhưng mụ đã áp sát bụng cô bằng một con dao găm rút ra từ nếp váy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ký túc xá, rẽ phải, lên tầng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca ngừng tay và liếc nhìn mụ trong khi cái giọng đon đả quen thuộc vẫn thì thầm bên tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lấy trang bị và xuống ngay lập tức.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng một tiếng ầm kinh thiên động địa phát ra từ ngoài cửa sổ song sắt. Người đàn bà đánh mắt ra nhìn. Chớp lấy thời cơ, Rebecca đập ống axit có sẵn trong túi áo vào mặt người đàn bà. Bà ta không kịp tránh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng xì xèo và mùi thịt cháy bốc lên, ả đàn bà ôm mặt không ngừng gào thét. Một bên tay của Rebecca cũng không tránh khỏi hậu quả của đòn tấn công, nhưng đối với cô đó đã là gì so với những gì cô đã từng nếm trải. Cô nhanh chóng lách mình khỏi mụ. Chưa kịp cúi mình nhặt lấy con dao mụ đánh rơi dưới đất, cô đã bị nắm tóc kéo lên, mặt đối mặt với ả hung thần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mụ đàn bà chuyển mình thành một con quỷ cái. Lăm lăm con dao thứ hai trong tay, mụ cố mở bên mắt còn sót lại để xuyên tâm con nhỏ khốn kiếp. Rebecca không né tránh. Cô đay nghiến nhìn mụ đàn bà, mặc cho lưỡi dao đã ở ngay trước ngực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng chốc mụ đàn bà khựng lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Mụ bị lôi ngược về phía sau bằng một sợi thép siết chặt trên cổ. Đó là công cụ trong một thí nghiệm do chính tay mụ bày trí cho đội 2 cách đây vài tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới đòn tấn công bất ngờ, mụ dạ xoa không ngừng cào cổ và giãy dụa. Mụ cố cúi người để thoát khỏi tầm khống chế của kẻ thứ ba. Nhưng Anthony không để mụ làm vậy. Cậu ta đã quá rành những chiêu thức ra đòn của mụ, bởi cô y tá xinh đẹp kiêm người phụ trách đội 3 này đã đích thân rèn dạy cậu chỉ để quẳng cậu vào một hang sâu cùng lũ thí nghiệm ăn thịt người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mày…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mụ đàn bà nhanh chóng lùi lại ép chặt Anthony vào tường, một chân co lên đạp đòn chí mạng vào hạ bộ đối phương. Anthony đau đớn buông tay. Không để ả đàn bà kịp phản đòn, Rebecca giáng chiếc mỏ neo vào đầu mụ. Mụ ngã nhào gần như bất tỉnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anthony đè mụ ra sàn, bàn tay đan vào sợi dây vẫn siết chặt cho đến khi chắc chắn mụ đã ngưng tim. Đến lúc này cậu mới dám thở hắt ra, lăn khỏi người mụ và nằm thở hồng hộc như một con cá. Để không bị phát hiện rằng mình vẫn còn sống, cậu ta đã trốn trong một chiếc hộc tủ thuộc căn buồng 608, nơi chưa bao giờ được sử dụng như một phòng y tế đúng nghĩa. Bằng bản năng của một kẻ đứng giữa ranh giới sống chết, cậu ta đã dùng công cụ y khoa để phá vòng cổ, cố gắng giữ nó không phát nổ và chờ đợi sự giải thoát mà “người ấy” đã nhắc đến. Nhưng mọi giải pháp đều có cái giá của nó. Khi cánh cửa căn buồng được mở, trông thấy những gì xảy ra bên ngoài qua khe cửa, Anthony biết cậu phải chủ động giành lấy sự giải thoát ngay lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên ngoài cửa sổ, một góc trời đỏ rực phía sau những bức tường bê-tông, chốc chốc lại nổ toang khiến bụi bay mịt mù và các tòa nhà lần lượt đổ sập. Không một âm thanh hô hoán, mọi thứ dần lặng im như tờ làm nền cho những cánh chim biển vội vã rời khỏi nơi trốn. Nhưng thời khắc tĩnh lặng kỳ lạ ấy chẳng thể kéo dài lâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rebecca đã chạm được cái mỏ neo. Cô bảo cậu thanh niên trước khi giáng nó xuống phần thi thể không hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vì Caroline.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vì Caroline.” Anthony lẩm bẩm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi người một việc, Anthony nhanh chóng tìm dụng cụ để tháo vòng cổ cho Rebecca. Cùng lúc đó, tiếng nổ bắt đầu hồi hai ngày càng dồn dập. Toàn bộ tòa nhà rung lên và không ngừng rơi xuống những vụn đá từ trần, nhưng Rebecca vẫn không lay chuyển. Kể cả khi Anthony đã xong việc và cố lôi cô ra cửa thoát hiểm, cô vẫn kịp nhét một đoạn ruột của mụ đàn bà vào chính cái mồm nát bét thịt và răng, hệt như cách mụ và đồng lõa của mụ đã buộc họ phải ăn thịt bạn bè mình suốt mấy chục năm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên ngoài trời thổi những cơn rét buốt. Hai người họ tiến về phía cảng biển. Khó khăn lắm họ mới tìm thấy một xấp bè phao cuộn vào nhau được giấu dưới kè chắn sóng, cũng là nơi được chỉ định là điểm tập kết khi kế hoạch giải cứu hoàn thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anthony vắt hết chút sức lực còn sót lại mới giữ được Rebecca nằm im trên bè trong cánh tay mình, nếu không cô sẽ lao mình vào biển lửa quyết tìm những người sống sót. Nhưng Anthony biết tất cả đã chấm hết. Họ đã chờ, đã đợi, đã ngóng trông dù là bóng dáng một người bước ra từ địa ngục. Nhưng đáp lại chỉ là những tia sáng đầu tiên của mặt trời từ cuối đường chân trời cắt qua mặt nước, chia biển cả thành nhiều phần và thế gian thành nhiều ngã. Và biết đâu chỉ một phút chần chừ nữa thôi, sẽ có một con tàu tiến vào từ ngoài khơi xa, và một lần nữa họ phải trở về chiếc lồng của mình, vĩnh viễn không còn cơ hội trốn thoát. Vậy là cậu quyết phải khởi hành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc bè cứ thế mà trôi, chẳng ai chèo, cũng chẳng ai lên tiếng. Họ để lại tâm trí mình nơi tòa pháo đài phía xa đang rực cháy và không ngừng sụp đổ, từng chút từng chút một hóa thành tro, chôn vùi mọi kỉ niệm hạnh phúc và vô vàn những ký ức đau thương. Tất cả người thân, gia đình, bạn bè của họ đều nằm lại hòn đảo này, chỉ còn những tế bào đã hòa làm một cùng những người còn sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
· · ─ ·✶· ─ · ·
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chục năm sau, trong quyển hồi ký của nữ tử tù Rebecca Walker do chính tay chồng bà là kỹ sư - bác sĩ tâm thần Anthony Walker chắp bút, hơn một phần ba nội dung đề cập về sự kiện Bialanber năm đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đống đổ nát chắn hết lối đi đè lên nhiều xác người, tất cả đều cùng màu đồng phục. Cái thứ màu trắng lấm lem vừa đen vừa đỏ ấy cũng chính là màu áo của Caroline vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau trong phòng ký túc xá. Một cô gái chỉ trạc tuổi tôi, với cái đũng quần đầy máu và cơ thể đầy vết bầm tím, đã bỏ ăn suốt một tuần đến mức teo tóp chỉ còn da bọc xương. Cũng chính cô gái tội nghiệp ấy khi đã có cho mình một người bạn trai hết lòng ủng hộ, đã cắt ga giường làm cờ, cắt máu làm mực, lén lút chui vào phòng mọi người sau giờ giới nghiêm và vận động chúng tôi đứng lên chống lại hệ thống.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Caroline là động lực sống của chúng tôi, là người kết nối những linh hồn đội 3 lạc lối. Có những ngày cả đội cùng quây quần kể chuyện ma bên một bàn ăn bé, rồi ngoài giờ thí nghiệm chúng tôi lại ngồi tết tóc và vá quần áo cho nhau. Những cậu trai hay đi mót đồ lạ như kẹp tăm, kim bấm, đồng hồ đeo tay vân vân từ những đội khác rồi về chia cho cả đội. Chúng tôi đã sớm trở thành một gia đình, dù rằng phải cùng trưởng thành trong môi trường ganh đua vì thứ hạng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi nhìn toàn bộ hệ thống đổ nát và không ngừng tìm kiếm. Nhưng ngoài những cái xác cứng đờ chẳng còn một sinh vật sống. Đội 3 nay còn đâu, tất cả đều tan đàn xẻ nghé. Vậy thì tại sao tôi lại ở đây, lại chạy trên đôi chân này, một mình mà chỉ có thể mang theo lời thề cùng nhau rời đảo. Nếu không thể mang theo tất cả, thì tôi còn rời đi để làm gì.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đó là lý do vì sao tôi ngừng chạy. Mắt tôi nhòe đi khi anh ấy cố thuyết phục tôi. Nhưng tôi chẳng nghe được câu nào trong hàng tá lời ấy cả. Giữa biển lửa là những bóng hình quen thuộc đang vẫy tay với tôi, cổ vũ tôi và nói với tôi rằng “Chúng ta thoát rồi Rebecca”, “Cậu đã làm được rồi Rebecca”, “Hãy sống vì chúng tớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là lần duy nhất tôi cảm thấy thanh thản trong suốt thời niên thiếu của mình.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị