Truyện
Sau

Chương 1 - Xuyên Không Bất Đắc Dĩ

Tôi tên Lyncia—một sinh viên đại học bình thường.

Bình luận đoạn
Tôi tên Lyncia—một sinh viên đại học bình thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đến từ thế kỷ 30, nơi công nghệ phát triển đến mức con người có thể trò chuyện với AI như bạn bè, du hành vũ trụ không còn là điều xa vời, và máy bay không người lái giao hàng nhanh hơn cả ý định mua sắm của bạn.

Bình luận đoạn
Tôi đến từ thế kỷ 30, nơi công nghệ phát triển đến mức con người có thể trò chuyện với AI như bạn bè, du hành vũ trụ không còn là điều xa vời, và máy bay không người lái giao hàng nhanh hơn cả ý định mua sắm của bạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng đừng nghĩ tôi là một thiên tài khoa học hay hacker phá đảo hệ thống. Không hề! Tôi chỉ là một sinh viên hoàn toàn bình thường—bình thường đến mức không có gì đáng kể trong hồ sơ cá nhân ngoài việc tôi từng bị điểm F môn Kinh tế hai lần.

Bình luận đoạn
Nhưng đừng nghĩ tôi là một thiên tài khoa học hay hacker phá đảo hệ thống. Không hề! Tôi chỉ là một sinh viên hoàn toàn bình thường—bình thường đến mức không có gì đáng kể trong hồ sơ cá nhân ngoài việc tôi từng bị điểm F môn Kinh tế hai lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều duy nhất và cuối cùng tôi nhớ được là…

Bình luận đoạn
Điều duy nhất và cuối cùng tôi nhớ được là…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang trên chuyến tàu cùng anh trai về quê thăm bà.

Bình luận đoạn
Tôi đang trên chuyến tàu cùng anh trai về quê thăm bà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó?

Bình luận đoạn
Sau đó?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùm. Màn hình đen.

Bình luận đoạn
Bùm. Màn hình đen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

**

Bình luận đoạn
**

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là... ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua một cái giếng trời. Gió nhẹ làm lá cây lay động, vài con bướm vàng như thủy tinh lượn lờ trông thơ mộng vô cùng. Không có tiếng loa thông báo, không có màn hình điện tử nào nhấp nháy, không có drone giám sát trên đầu. Nếu đây là khung cảnh đầu tiên tôi thấy sau khi ngủ dậy, thì có hai khả năng:

Bình luận đoạn
Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là... ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua một cái giếng trời. Gió nhẹ làm lá cây lay động, vài con bướm vàng như thủy tinh lượn lờ trông thơ mộng vô cùng. Không có tiếng loa thông báo, không có màn hình điện tử nào nhấp nháy, không có drone giám sát trên đầu. Nếu đây là khung cảnh đầu tiên tôi thấy sau khi ngủ dậy, thì có hai khả năng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một—tôi đã đầu thai sang kiếp khác.

Bình luận đoạn
Một—tôi đã đầu thai sang kiếp khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai—ai đó vừa ném tôi vào một bộ phim giả tưởng hạng nặng.

Bình luận đoạn
Hai—ai đó vừa ném tôi vào một bộ phim giả tưởng hạng nặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chống tay ngồi dậy, đầu óc ong ong. Không nhớ mình là ai, không biết đây là đâu, và quan trọng nhất—tôi không có tí manh mối nào về chuyện gì đã diễn ra. 

Bình luận đoạn
Tôi chống tay ngồi dậy, đầu óc ong ong. Không nhớ mình là ai, không biết đây là đâu, và quan trọng nhất—tôi không có tí manh mối nào về chuyện gì đã diễn ra. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng không sao! 

Bình luận đoạn
Nhưng không sao! 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người thông minh sẽ không hoảng loạn. Người thông minh sẽ lết xác ra khỏi đây để tìm manh mối.

Bình luận đoạn
Người thông minh sẽ không hoảng loạn. Người thông minh sẽ lết xác ra khỏi đây để tìm manh mối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi lết như con cá mắc cạn, tôi cuối cùng cũng ra khỏi cái hang. Trước mắt là một khu rừng rậm rạp, loáng thoáng có tiếng chim hót, lá xào xạc, và còn... một vài tiếng động khả nghi mà tôi không muốn tìm hiểu. Nhưng làm gì có đường lui! Tôi đành mạnh dạn tiến lên với mười vạn câu hỏi vì sao trong đầu.

Bình luận đoạn
Sau một hồi lết như con cá mắc cạn, tôi cuối cùng cũng ra khỏi cái hang. Trước mắt là một khu rừng rậm rạp, loáng thoáng có tiếng chim hót, lá xào xạc, và còn... một vài tiếng động khả nghi mà tôi không muốn tìm hiểu. Nhưng làm gì có đường lui! Tôi đành mạnh dạn tiến lên với mười vạn câu hỏi vì sao trong đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi, định mệnh đưa đẩy thế nào mà tôi lại đụng trúng một đám người trông rất... đáng lo ngại. Áo quần xộc xệch, vũ khí đầy mình, bộ dạng nhìn là biết chẳng phải dân lành và đặc biệt trên người bọn họ toát ra một mùi hương vô cùng khó tả. Tôi nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng:

Bình luận đoạn
Và rồi, định mệnh đưa đẩy thế nào mà tôi lại đụng trúng một đám người trông rất... đáng lo ngại. Áo quần xộc xệch, vũ khí đầy mình, bộ dạng nhìn là biết chẳng phải dân lành và đặc biệt trên người bọn họ toát ra một mùi hương vô cùng khó tả. Tôi nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

— Chào các anh! Tôi có thể hỏi...

Bình luận đoạn
— Chào các anh! Tôi có thể hỏi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chưa kịp hỏi, một tên trong đám đã quay sang thằng bên cạnh, bắn ra một tràng ngôn ngữ lạ hoắc. Tôi nghe xong, trong đầu chỉ có một câu: [Mấy người nói tiếng quỷ gì vậy?!]

Bình luận đoạn
Nhưng chưa kịp hỏi, một tên trong đám đã quay sang thằng bên cạnh, bắn ra một tràng ngôn ngữ lạ hoắc. Tôi nghe xong, trong đầu chỉ có một câu: [Mấy người nói tiếng quỷ gì vậy?!]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người nhìn tôi, rồi nhìn nhau. Bỗng một tên nhe răng cười đầy ẩn ý, huých vai tên bên cạnh, bắn ra một tràng đối thoại đầy nguy hiểm. Tôi chẳng hiểu gì, nhưng linh cảm không ổn. Rất không ổn.

Bình luận đoạn
Đám người nhìn tôi, rồi nhìn nhau. Bỗng một tên nhe răng cười đầy ẩn ý, huých vai tên bên cạnh, bắn ra một tràng đối thoại đầy nguy hiểm. Tôi chẳng hiểu gì, nhưng linh cảm không ổn. Rất không ổn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ba giây sau, tôi bị trói gô lại như cái bánh chưng.

Bình luận đoạn
Ba giây sau, tôi bị trói gô lại như cái bánh chưng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và thế là, tôi bị bán.

Bình luận đoạn
Và thế là, tôi bị bán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!