Truyện
Sau
Cá Tháng Tư · Yên Hoa · 7/8/2024 4:17:31 PM · 1 0

Chương 0: Cá Tháng Tư

Ngày 01 tháng 04 năm 2024.

Bình luận đoạn
Ngày 01 tháng 04 năm 2024.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Hôm nay là sinh nhật 21 tuổi của tôi, cũng là ngày cả thế giới công khai nói dối, lừa phỉnh nhau để tìm kiếm niềm vui. Tôi cũng đã nói dối, một lời nói dối rất lớn...

Bình luận đoạn
  Hôm nay là sinh nhật 21 tuổi của tôi, cũng là ngày cả thế giới công khai nói dối, lừa phỉnh nhau để tìm kiếm niềm vui. Tôi cũng đã nói dối, một lời nói dối rất lớn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Thân thể lạnh lẽo nằm dưới cơn mưa nặng nề từ bầu trời như thể muốn trút hết mọi muộn phiền xuống mặt đất. Tôi không khỏi thở dài, vươn tay muốn chạm vào những đám mây trên cao nhưng cơ thể lại chẳng cách nào cử động.

Bình luận đoạn
  Thân thể lạnh lẽo nằm dưới cơn mưa nặng nề từ bầu trời như thể muốn trút hết mọi muộn phiền xuống mặt đất. Tôi không khỏi thở dài, vươn tay muốn chạm vào những đám mây trên cao nhưng cơ thể lại chẳng cách nào cử động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Vài người qua đường thoáng nghe thấy âm thanh nặng nề phát ra khi cơ thể tôi ngã vào lòng đất mẹ. Họ dừng lại vài giây, song, lại vội vã rời đi dưới cơn mưa tầm tã. Trước lúc lìa đời, trong mắt tôi lờ mờ xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông đang vội vã chạy về phía mình, chẳng biết là ai nhưng lại có cảm giác thật quen thuộc. Có vẻ anh đang sợ lắm, hét lớn đến mức khiến một người thoi thóp như tôi cũng cảm thấy phiền lòng. Tôi đã chẳng còn nhìn rõ nữa, có thể là vì mưa, cũng có thể là vì tôi đang chết dần.

Bình luận đoạn
  Vài người qua đường thoáng nghe thấy âm thanh nặng nề phát ra khi cơ thể tôi ngã vào lòng đất mẹ. Họ dừng lại vài giây, song, lại vội vã rời đi dưới cơn mưa tầm tã. Trước lúc lìa đời, trong mắt tôi lờ mờ xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông đang vội vã chạy về phía mình, chẳng biết là ai nhưng lại có cảm giác thật quen thuộc. Có vẻ anh đang sợ lắm, hét lớn đến mức khiến một người thoi thóp như tôi cũng cảm thấy phiền lòng. Tôi đã chẳng còn nhìn rõ nữa, có thể là vì mưa, cũng có thể là vì tôi đang chết dần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Cả cơ thể nằm im bất động, vết thương sau đầu không ngừng chảy máu, tay và chân gần như đều đã gãy cả. Máu nhanh chóng hòa vào mưa, trôi dần về phía cống thoát nước gần đó, chỉ đọng lại một ít trên chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông đang ôm tôi. Nước mưa thật nhiệm màu, có thể rửa sạch mọi thứ ô uế, trả lại vẻ bình yên thường ngày cho mặt đất. Mặc cho sức mạnh tẩy rửa đất trời, mưa chẳng bao giờ có thể cuốn trôi được nỗi buồn của tôi. Tuy vậy, tôi vẫn luôn tin vào những cơn mưa, tin rằng lần này, những nỗi đau khổ và cả sự tồn tại không đáng có của tôi sẽ được trận mưa tầm tã này xóa sạch.

Bình luận đoạn
  Cả cơ thể nằm im bất động, vết thương sau đầu không ngừng chảy máu, tay và chân gần như đều đã gãy cả. Máu nhanh chóng hòa vào mưa, trôi dần về phía cống thoát nước gần đó, chỉ đọng lại một ít trên chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông đang ôm tôi. Nước mưa thật nhiệm màu, có thể rửa sạch mọi thứ ô uế, trả lại vẻ bình yên thường ngày cho mặt đất. Mặc cho sức mạnh tẩy rửa đất trời, mưa chẳng bao giờ có thể cuốn trôi được nỗi buồn của tôi. Tuy vậy, tôi vẫn luôn tin vào những cơn mưa, tin rằng lần này, những nỗi đau khổ và cả sự tồn tại không đáng có của tôi sẽ được trận mưa tầm tã này xóa sạch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Khác với cơn đau khi vừa tiếp đất, khác với cảm giác mệt mỏi suốt thời gian qua, tôi dần cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi khóc lần cuối rồi chầm chậm nhắm mắt trước sự nhòe đi của mọi thứ xung quanh. Những kỉ niệm từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, dù vui hay buồn, dù lớn hay nhỏ cũng giống như một cuốn phim ngắn chạy sượt qua đầu. Tôi mỉm cười từ biệt thế giới, một nụ cười mãn nguyện.

Bình luận đoạn
  Khác với cơn đau khi vừa tiếp đất, khác với cảm giác mệt mỏi suốt thời gian qua, tôi dần cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi khóc lần cuối rồi chầm chậm nhắm mắt trước sự nhòe đi của mọi thứ xung quanh. Những kỉ niệm từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, dù vui hay buồn, dù lớn hay nhỏ cũng giống như một cuốn phim ngắn chạy sượt qua đầu. Tôi mỉm cười từ biệt thế giới, một nụ cười mãn nguyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

  Tôi... đã chết... như thế đấy...

Bình luận đoạn
  Tôi... đã chết... như thế đấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!