Truyện
Trước Sau

2

Sư tỉ Sương Giáng rất xinh đẹp. Sư tỉ Sương Giáng cực kì mĩ miều. Sư tỉ Sương Giáng vô cùng yêu kiều. Nhưng sư tỉ bắt tôi dậy sớm thì hết đẹp rồi!

Bình luận đoạn
Sư tỉ Sương Giáng rất xinh đẹp. Sư tỉ Sương Giáng cực kì mĩ miều. Sư tỉ Sương Giáng vô cùng yêu kiều. Nhưng sư tỉ bắt tôi dậy sớm thì hết đẹp rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hu hu! Thời bà đây bán mình cho tư bản vẫn còn được ngủ từ mười hai giờ đêm đến sáu giờ sáng. Bây giờ không bị tư bản đè đầu nữa mà trăng treo bóng xế mới được lên giường, chưa tờ mờ sáng đã phải thức dậy, còn chưa kịp nằm thẳng lưng nữa. Tại sao??? Nếu thế này mới tu tiên được thì Thiên đạo còn ác hơn cả tư bản nữa!!!

Bình luận đoạn
Hu hu! Thời bà đây bán mình cho tư bản vẫn còn được ngủ từ mười hai giờ đêm đến sáu giờ sáng. Bây giờ không bị tư bản đè đầu nữa mà trăng treo bóng xế mới được lên giường, chưa tờ mờ sáng đã phải thức dậy, còn chưa kịp nằm thẳng lưng nữa. Tại sao??? Nếu thế này mới tu tiên được thì Thiên đạo còn ác hơn cả tư bản nữa!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, tôi mới hiểu “sắp xếp cho tiểu sư muội” và “giúp con bé rèn luyện thêm” có ý gì. Hiện giờ tôi đang phải chạy vòng quanh núi. Trước mặt là sư tỉ Diệp Lưu Nhiên, phía trên là sư tỉ Sương Giáng đang ngự kiếm đi theo để giám sát và đốc thúc. Ôi, cái thân già của tôi! Thời đi học tôi ghét nhất môn chạy cự li dài. Một vòng quanh sân trường của tôi tần hai mươi mét, mà chạy đến vòng thứ năm tôi đã muốn từ bỏ, đến vòng thứ mười là chỉ có lết chứ không đi nổi nữa. Vậy mà bây giờ họ bắt tôi chạy vòng quanh núi. Trèo đá, băng suối, tránh cây...

Bình luận đoạn
Lúc này, tôi mới hiểu “sắp xếp cho tiểu sư muội” và “giúp con bé rèn luyện thêm” có ý gì. Hiện giờ tôi đang phải chạy vòng quanh núi. Trước mặt là sư tỉ Diệp Lưu Nhiên, phía trên là sư tỉ Sương Giáng đang ngự kiếm đi theo để giám sát và đốc thúc. Ôi, cái thân già của tôi! Thời đi học tôi ghét nhất môn chạy cự li dài. Một vòng quanh sân trường của tôi tần hai mươi mét, mà chạy đến vòng thứ năm tôi đã muốn từ bỏ, đến vòng thứ mười là chỉ có lết chứ không đi nổi nữa. Vậy mà bây giờ họ bắt tôi chạy vòng quanh núi. Trèo đá, băng suối, tránh cây...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cố lên nào, Phiêu Phiêu!” Người đẹp Nhiên phía trước quay đầu lại mỉm cười. Tóc buộc đuôi ngựa cao, đuôi tóc phất phơ, tóc mai thấm ướt mồ hôi ôm sát vào khuôn mặt dịu dàng, nụ cười ấm áp...

Bình luận đoạn
“Cố lên nào, Phiêu Phiêu!” Người đẹp Nhiên phía trước quay đầu lại mỉm cười. Tóc buộc đuôi ngựa cao, đuôi tóc phất phơ, tóc mai thấm ướt mồ hôi ôm sát vào khuôn mặt dịu dàng, nụ cười ấm áp...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị đẹp lắm! Em không có tâm tình ngắm đâu!!! Tôi bây giờ chắc chắn thảm không nỡ nhìn. Đặt cạnh người đẹp thì không nghi ngờ gì, chính là đòn bẩy nâng tầm vẻ đẹp của hai mĩ nữ nọ.

Bình luận đoạn
Chị đẹp lắm! Em không có tâm tình ngắm đâu!!! Tôi bây giờ chắc chắn thảm không nỡ nhìn. Đặt cạnh người đẹp thì không nghi ngờ gì, chính là đòn bẩy nâng tầm vẻ đẹp của hai mĩ nữ nọ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tựa người vào một tảng đá, thở không ra hơi. “Không... không chạy nổi nữa...”

Bình luận đoạn
Tôi tựa người vào một tảng đá, thở không ra hơi. “Không... không chạy nổi nữa...”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi chân mất cảm giác mềm nhũn. Tôi tựa vào đá trượt xuống.

Bình luận đoạn
Đôi chân mất cảm giác mềm nhũn. Tôi tựa vào đá trượt xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sương Giáng hạ kiếm đáp xuống. “Muội còn chưa chạy được trăm trượng[1] nữa đó.”

Bình luận đoạn
Sương Giáng hạ kiếm đáp xuống. “Muội còn chưa chạy được trăm trượng[1] nữa đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói thừa! Bà đây đã không còn đi học phổ thông bao nhiêu năm là đã bấy nhiêu năm không chạy nữa rồi.

Bình luận đoạn
Nói thừa! Bà đây đã không còn đi học phổ thông bao nhiêu năm là đã bấy nhiêu năm không chạy nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không... không nổi.... Muội chưa chạy thế này bao giờ.”

Bình luận đoạn
“Không... không nổi.... Muội chưa chạy thế này bao giờ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Lưu Nhiên nghiêng nghiêng đầu, “Vậy muội đã gánh nước, chẻ củi bao giờ chưa?”

Bình luận đoạn
Diệp Lưu Nhiên nghiêng nghiêng đầu, “Vậy muội đã gánh nước, chẻ củi bao giờ chưa?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả?!?”

Bình luận đoạn
“Hả?!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng ta phải tự đảm bảo sinh hoạt cá nhân. Tự gánh nước để dùng, tự chẻ củi, tự nấu ăn, tự quét tước, may vá đó.”

Bình luận đoạn
“Chúng ta phải tự đảm bảo sinh hoạt cá nhân. Tự gánh nước để dùng, tự chẻ củi, tự nấu ăn, tự quét tước, may vá đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bắc thang lên hỏi ông trời,

Bình luận đoạn
Bắc thang lên hỏi ông trời,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gây nghiệt gì ông đày đoạ tôi!!!

Bình luận đoạn
Tôi gây nghiệt gì ông đày đoạ tôi!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoá ra thức khuya dậy sớm là chuyện nhẹ nhàng nhất rồi. Lộ trình rèn luyện của tôi mỗi ngày đều cố định. Thức dậy thì chạy bộ một vòng khắp núi. Không phải chạy đất bằng đâu. Là núi đó! Mặt trời lên thì đi gánh nước từ chân núi lên đỉnh núi. Chỉ tiêu là đầy năm lu. Trong lúc gánh, nhỡ có mỏi mệt, đi giữa đường đổ nước phải đi thêm lượt cũng chẳng ai quan tâm, đầy nước thì mới được đi nấu cơm trưa. Nếu gánh nước xong muộn thì ăn muộn, sớm thì ăn sớm. À phải rồi, một ngày chỉ có một bữa trưa. Vì đang là thời gian đầu nên du di cho thêm một bữa, tự chọn là bữa sáng hoặc bữa tối. Đồ ăn tự nấu. Ôi, tôi nhớ bếp ga, bếp điện, lò vi sóng, lò nướng, nồi ủ, nồi chiên không dầu! Tôi nhớ mì gói, phở gói, hủ tiếu gói, và các loại đồ ăn đóng gói! Giải quyết xong bữa trưa thì đến tiết mục chẻ củi. Thật ra, tôi tưởng tượng khúc củi là Thiên đạo nên chẻ không quá chậm. Tiếp theo, là học một đống lí thuyết về các thứ các trưởng lão từng nhắc đến trong ngày đầu nhập môn. Nếu tôi xếp đống sách ấy thành giường nằm, tôi sẽ có thêm một chiếc giường queen size trong phòng. Nhắc đến giường, tôi nhớ chăn nệm, tôi nhớ quạt, nhớ máy lạnh!!!

Bình luận đoạn
Hoá ra thức khuya dậy sớm là chuyện nhẹ nhàng nhất rồi. Lộ trình rèn luyện của tôi mỗi ngày đều cố định. Thức dậy thì chạy bộ một vòng khắp núi. Không phải chạy đất bằng đâu. Là núi đó! Mặt trời lên thì đi gánh nước từ chân núi lên đỉnh núi. Chỉ tiêu là đầy năm lu. Trong lúc gánh, nhỡ có mỏi mệt, đi giữa đường đổ nước phải đi thêm lượt cũng chẳng ai quan tâm, đầy nước thì mới được đi nấu cơm trưa. Nếu gánh nước xong muộn thì ăn muộn, sớm thì ăn sớm. À phải rồi, một ngày chỉ có một bữa trưa. Vì đang là thời gian đầu nên du di cho thêm một bữa, tự chọn là bữa sáng hoặc bữa tối. Đồ ăn tự nấu. Ôi, tôi nhớ bếp ga, bếp điện, lò vi sóng, lò nướng, nồi ủ, nồi chiên không dầu! Tôi nhớ mì gói, phở gói, hủ tiếu gói, và các loại đồ ăn đóng gói! Giải quyết xong bữa trưa thì đến tiết mục chẻ củi. Thật ra, tôi tưởng tượng khúc củi là Thiên đạo nên chẻ không quá chậm. Tiếp theo, là học một đống lí thuyết về các thứ các trưởng lão từng nhắc đến trong ngày đầu nhập môn. Nếu tôi xếp đống sách ấy thành giường nằm, tôi sẽ có thêm một chiếc giường queen size trong phòng. Nhắc đến giường, tôi nhớ chăn nệm, tôi nhớ quạt, nhớ máy lạnh!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang dài mặt ủ ê thì nghe tiếng cười truyền đến. Quay lại nhìn thì thấy sư tỉ Lưu Nhiên đang tươi cười ngồi xuống bên cạnh.

Bình luận đoạn
Tôi đang dài mặt ủ ê thì nghe tiếng cười truyền đến. Quay lại nhìn thì thấy sư tỉ Lưu Nhiên đang tươi cười ngồi xuống bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sư muội này, ta hỏi một chuyện, muội đáp thật cho ta biết, thì ta sẽ kể cho muội nghe một bí mật.”

Bình luận đoạn
“Sư muội này, ta hỏi một chuyện, muội đáp thật cho ta biết, thì ta sẽ kể cho muội nghe một bí mật.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sư tỉ muốn hỏi chuyện gì?”

Bình luận đoạn
“Sư tỉ muốn hỏi chuyện gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muội bao nhiêu tuổi, gia cảnh thế nào?

Bình luận đoạn
“Muội bao nhiêu tuổi, gia cảnh thế nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chẳng biết mình lọt cả cơ thể vào sách hay nhập hồn vào cơ thể của ai. Xét đến việc tôi ngỏm do lao lực thì hẳn là trường hợp sau. Thế nhưng, tôi không có kí ức của nguyên thân nào cả, toàn bộ kí ức đều là của tôi. Cái tên Phiêu Phiêu này cũng do họ gọi, tôi chẳng biết gì hơn họ.

Bình luận đoạn
Tôi chẳng biết mình lọt cả cơ thể vào sách hay nhập hồn vào cơ thể của ai. Xét đến việc tôi ngỏm do lao lực thì hẳn là trường hợp sau. Thế nhưng, tôi không có kí ức của nguyên thân nào cả, toàn bộ kí ức đều là của tôi. Cái tên Phiêu Phiêu này cũng do họ gọi, tôi chẳng biết gì hơn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muội không nhớ gì cả.” Tôi dừng một chút rồi ước theo tuổi thật mà nói, “Tuổi thì chắc tầm hai mươi lăm hay hai mươi sáu gì đó.”

Bình luận đoạn
“Muội không nhớ gì cả.” Tôi dừng một chút rồi ước theo tuổi thật mà nói, “Tuổi thì chắc tầm hai mươi lăm hay hai mươi sáu gì đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Gì? Thật không?” Lưu Nhiên trợn tròn mắt. Sau đó, cô ấy lẩm bẩm. “Sao lão già kia bảo mười lăm? Thế hoá ra là lớn tuổi hơn cả ta à.”

Bình luận đoạn
“Gì? Thật không?” Lưu Nhiên trợn tròn mắt. Sau đó, cô ấy lẩm bẩm. “Sao lão già kia bảo mười lăm? Thế hoá ra là lớn tuổi hơn cả ta à.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả?”

Bình luận đoạn
“Hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có gì!” Lưu Nhiên nhanh chóng đáp.

Bình luận đoạn
“Không có gì!” Lưu Nhiên nhanh chóng đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình như tôi có nghe gì đó mà...

Bình luận đoạn
Hình như tôi có nghe gì đó mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Để cho thân tình thì chúng ta xưng tên đi, đừng sư tỉ gì cả, nghe xa cách lắm.” Cô ấy lại nhỏ giọng nói, “Để người lớn tuổi hơn gọi ta bằng tỉ thì hoá ra ta già rồi sao. Lớn hơn một tuổi cũng không được.”

Bình luận đoạn
“Để cho thân tình thì chúng ta xưng tên đi, đừng sư tỉ gì cả, nghe xa cách lắm.” Cô ấy lại nhỏ giọng nói, “Để người lớn tuổi hơn gọi ta bằng tỉ thì hoá ra ta già rồi sao. Lớn hơn một tuổi cũng không được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này, tôi nghe được rồi đấy chị gái! Tôi âm thầm lắc đầu. Xem ra, Lưu Nhiên thoạt nhìn là người dùng nụ cười để xa cách mọi người thực chất lại là một cô gái đáng yêu thích hóng chuyện à.

Bình luận đoạn
Lần này, tôi nghe được rồi đấy chị gái! Tôi âm thầm lắc đầu. Xem ra, Lưu Nhiên thoạt nhìn là người dùng nụ cười để xa cách mọi người thực chất lại là một cô gái đáng yêu thích hóng chuyện à.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tỉ bảo sẽ kể cho muội nghe một bí mật mà.”

Bình luận đoạn
“Tỉ bảo sẽ kể cho muội nghe một bí mật mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Phiêu Phiêu à, không được gọi tỉ nữa. Ngoan!”

Bình luận đoạn
“Phiêu Phiêu à, không được gọi tỉ nữa. Ngoan!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhiên Nhiên?”

Bình luận đoạn
“Nhiên Nhiên?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được. Ta duyệt cách gọi đó.” Nói đoạn, cô đưa tay ra kéo tôi lại gần rồi thì thầm, “Nhị sư tỉ vốn là cô nhi được chưởng môn đặt tên. Ông ấy nhặt được tỉ ấy vào tiết sương giáng nên mới đặt tên tỉ ấy là Sương Giáng.”

Bình luận đoạn
“Được. Ta duyệt cách gọi đó.” Nói đoạn, cô đưa tay ra kéo tôi lại gần rồi thì thầm, “Nhị sư tỉ vốn là cô nhi được chưởng môn đặt tên. Ông ấy nhặt được tỉ ấy vào tiết sương giáng nên mới đặt tên tỉ ấy là Sương Giáng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tuỳ tiện như vậy?”

Bình luận đoạn
“Tuỳ tiện như vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lưu Nhiên gật đầu.

Bình luận đoạn
Lưu Nhiên gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đúng vậy. Ta đây họ Diệp, được sư phụ nhặt bên dòng suối nên ông ấy mới đặt tên là Lưu Nhiên. Chỉ có muội là may mắn, không bị đặt tên tuỳ tiện.”

Bình luận đoạn
"Đúng vậy. Ta đây họ Diệp, được sư phụ nhặt bên dòng suối nên ông ấy mới đặt tên là Lưu Nhiên. Chỉ có muội là may mắn, không bị đặt tên tuỳ tiện.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À không đâu! Chị gái nhắc đến tên tôi mới nhớ. Lần đầu tiên tôi tỉnh dậy ở nơi này đúng ra là trước khi nhìn thấy chị gái đấy. Một bà lão nhìn trời rồi nhìn xuống tôi, buông một câu.

Bình luận đoạn
À không đâu! Chị gái nhắc đến tên tôi mới nhớ. Lần đầu tiên tôi tỉnh dậy ở nơi này đúng ra là trước khi nhìn thấy chị gái đấy. Một bà lão nhìn trời rồi nhìn xuống tôi, buông một câu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tuyết rơi rồi! Gọi là Phiêu Phiêu đi.”

Bình luận đoạn
“Tuyết rơi rồi! Gọi là Phiêu Phiêu đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậc! Chẳng lẽ nhận học trò bên gốc cây hải đường thì đặt tên học trò là Hải Đường à?

Bình luận đoạn
Chậc! Chẳng lẽ nhận học trò bên gốc cây hải đường thì đặt tên học trò là Hải Đường à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao Phiêu Phiêu biết hay vậy? Tam sư tỉ của chúng ta tên là Hải Đường đó.”

Bình luận đoạn
“Sao Phiêu Phiêu biết hay vậy? Tam sư tỉ của chúng ta tên là Hải Đường đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

!!!

Bình luận đoạn
!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lỡ miệng nói ra suy nghĩ của mình rồi à? Có nhân vật tên Hải Đường nữa hả? Sao tôi không nhớ gì hết vậy ta? Cơ mà tại sao nói tầm bậy tầm bạ mà dính tùm lum tùm la vậy!?! Lúc đọc truyện, tôi cứ ngỡ tác giả đặt tên quá tuỳ tiện, nhưng hoá ra là do tông môn này có truyền thống đặt tên tuỳ tiện sao? Chẳng lẽ vì mắng nhầm tác giả nên sau khi hẹo tôi mới lọt vào đây ư? Thật là oan nghiệt!!!

Bình luận đoạn
Tôi lỡ miệng nói ra suy nghĩ của mình rồi à? Có nhân vật tên Hải Đường nữa hả? Sao tôi không nhớ gì hết vậy ta? Cơ mà tại sao nói tầm bậy tầm bạ mà dính tùm lum tùm la vậy!?! Lúc đọc truyện, tôi cứ ngỡ tác giả đặt tên quá tuỳ tiện, nhưng hoá ra là do tông môn này có truyền thống đặt tên tuỳ tiện sao? Chẳng lẽ vì mắng nhầm tác giả nên sau khi hẹo tôi mới lọt vào đây ư? Thật là oan nghiệt!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[1] 1 trượng = 4,7 mét; 100 trượng = 470 mét 

Bình luận đoạn
[1] 1 trượng = 4,7 mét; 100 trượng = 470 mét 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (1)

D.Mona 6/26/2024 7:14:58 AM

Ra chương mới nhanh nha tình iêu 😘.